VIẾT LÊN SỰ THẬT CHO NHỮNG NGƯỜI Ở SAU SONG SẮT CỦA ĐỊA NGỤC CỘNG SẢN VIỆT NAM (CSVN)

Bản Tin Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ

Đại Hội Văn Bút Quốc Tế

tố cáo Cộng Sản Việt Nam đàn áp tàn bạo những người cầm bút đối kháng độc tài và bênh vực Nhân Quyền

        

          Như chúng tôi đã đưa tin, một Quyết Nghị về Việt Nam đã được Đại Hội Thế Giới Văn Bút Quốc Tế tại Belgrade, thủ đô nước Serbie, đồng thanh thông qua. Nhà thơ Nguyên Hoàng Bảo Việt, Phó chủ tịch Trung tâm Văn Bút Thụy Sĩ Pháp thoại, đã mang bản in gốc Dự thảo Quyết Nghị về Việt Nam đến dự Đại Hội Thế Giới Văn Bút Quốc Tế kỳ thứ 77 này. Từ ngày 12 đến 18 tháng 9 năm 2011, thành phố có biệt danh là ‘’Trái Tim của sông Danube’’, nơi an nghĩ của nhà văn Nobel Văn chương Ivo Andric, đã tiếp đón gần 250 nhà văn hội viên của hơn 90 Trung tâm Văn Bút và tân khách trong văn giới. Không quên ghi thêm đông đảo thân hữu tháp tùng các phái đoàn cùng nhiều phái viên thông tấn báo chí, truyền thanh và truyền hình. Tại Đại Hội, thi hữu Nguyên Hoàng Bảo Việt đã gặp lại nhà thơ Yên Sơn và phu nhân là bà Trần Ngọc Bích. Hai ông bà Yên Sơn và Trần Ngọc Bích đại diện cho Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại.

            Cũng nên nhắc lại, năm 2011 đánh dấu 90 năm Văn  Bút Quốc Tế được thành lập, không bao lâu sau khi Đệ nhứt Thế chiến chấm dứt. Hơn nửa thế kỷ qua, với sự xuất hiện và hoạt động của Ủy Ban Bênh vực Nhà Văn bị Cầm tù (WIPC), Văn Bút Quốc Tế không ngừng cổ xúy và quảng bá văn chương đồng thời bênh vực quyền Tự do phát biểu và thể hiện quan điểm. Năm 2011 cũng là thời điểm Trung tâm Văn Bút Serbie kỷ niệm 85 năm gia nhập Hiệp Hội Nhà Văn Thế Giới. Với chủ đề “Văn chương, Ngôn ngữ Thế giới’’, Đại Hội Văn Bút Quốc Tế đã được nữ văn hữu Vida Ognjenovic, Chủ tịch Trung tâm Văn Bút Serbie, long trọng khai mạc chiều ngày 13 tháng 9 tại tòa đô chính Belgrade. Bà Vida Ognjenovic là một tác giả nổi tiếng, viết văn, soạn kịch, giảng dạy về nghệ thuật sân khấu. Bà còn là một nhà ngoại giao, từng làm đại sứ Serbie tại Na Uy và đương nhiệm đại sứ tại Đan Mạch. Buổi lễ khai mạc Đại Hội Văn Bút có sự hiện diện của Tổng Thống Boris Tadic, Thủ Tướng Mirko Cvetkovic và Bộ Trưởng Văn Hóa Predrag Markovic. Tổng Thống Cộng Hòa Serbie đã phát biểu và chào mừng những người cầm bút khắp năm châu đã mang tình bạn và vinh dự đến đất nước ông.

            Trung tâm Văn Bút Serbie đã hoàn thành tốt đẹp việc tổ chức Đại Hội Thế Giới Văn Bút Quốc Tế kỳ thứ 77, kết hợp với Lễ Hội Văn Chương Thế giới ‘’Trả Tự Do cho Ngôn ngữ’’. Chương trình Lễ Hội Văn Chương Thế Giới gồm có nhiều buổi đọc thơ văn quốc tế, tại thủ đô Belgrade và tại hai thành phố lớn Novi Sad ở miền Tây Bắc (cách Belgrade 65 cs) và Nis ở miền Đông Nam (cách thủ đô 250 cs). Đó là một thành quả thật xứng đáng được tuyên dương. Thiếu phương tiện, ít tiền bạc, các văn thi hữu Văn Bút Serbie đã đem hết cả tấm lòng vào việc làm cho Đại Hội. Các bạn được sự tự nguyện tiếp tay, tận tình giúp đỡ của nhiều thanh niên thanh nữ, sinh viên, ai cũng giữ được nụ cười dù vất vả, mệt mỏi trông thấy. Nên hiểu rằng chính quyền Serbie dân chủ, thoát thai từ Liên bang CHXHCN Nam Tư, chưa hoàn toàn khắc phục được hậu quả của các cuộc chiến bất công diễn ra mấy năm cuối thập niên 90. Phải kể thêm gánh nặng di sản của chế độ Cộng sản Tito, dù rằng Liên bang CHXHCN Nam Tư là một nước ‘’phồn thịnh’’ nhứt và ít ‘’nhiễm độc cộng sản’’ nhứt trong khối các nước Đông Âu. Chư hầu và tùy tinh của hai đảng Cộng sản Liên Sô và Trung Cộng, Cộng sản Việt Nam coi lãnh tụ Tito là kẻ thù vì phạm tội ‘’xét lại’’ và chủ trương ‘’phi liên kết’’. Dân tộc Serbie, dù không đông, là một dân tộc ‘’lớn’’, có lịch sử và văn hóa lâu đời, biết dung hợp với nhiều cộng đồng dân thiểu số (hơn 1 triệu trong số 7 triệu 400 ngàn người đang sinh sống tại nước Serbie). Phải nhìn nhận rằng đất nước Serbie đang cố gắng vươn lên trong nhiều lãnh vực, văn học nghệ thuật là một thí dụ điễn hình.

            Đáp lại lời mời gọi chân thành của các văn thi hữu Trung tâm Serbie, Trung Ương Văn Bút Quốc Tế hầu hết đều có mặt tại Đại Hội Belgrade. Như Chủ tịch John Ralston Saul (VB Gia Nã Đại), các Phó Chủ tịch Joanne Leedom-Ackerman (VB Hoa Kỳ), Lucina Kathmann (VB San Miguel de Allende), Kata Kulavkova (VB Macédoine), Andrei Bitov (VB Nga) và Eugene Schoulgin (VB Na Uy), Tổng Thư ký Hori Takeaki (VB Nhựt), Thủ Quỹ Eric Lax (VB Tây Hoa Kỳ), tân Giám đốc Điều hành Laura McVeigh (Anh), Giám đốc Chương trình Quốc tế Francis Frank Geary (Anh), các Ủy viên Ban Chấp hành như Markéta Hejkalová (VB Tiệp), Philo Ikonya (VB Kenya), Lee Gil-Won (VB Hàn quốc), Tarik Gunersel (VB Thỗ Nhĩ Kỳ), Yang Lian (VB Trung Hoa Độc Lập), Haroon Siddiqui (VB Gia Nã Đại), Mohamed Magani (VB Algérie), Chủ tịch Ủy ban Bênh vực Nhà Văn bị cầm tù (WIPC) Marian Botsford Fraser (VB Gia Nã Đại), Chủ tịch Ủy ban Nhà Văn vì Hòa bình Edvard Kovac (VB Slovénie), Quyền Chủ tịch Ủy ban Nhà Văn Nữ Lucina Kathmann (VB San Miguel de Allende) và Chủ tịch Ủy ban Dịch Thuật & Quyền Ngôn Ngữ Josep Maria Terricabras (VB Catalan). Đại Hội luôn luôn có hai khuôn mặt quen thuộc là Sara Whyatt, Giám đốc Chương trình và Cathy McCann, Chuyên viên Sưu Tầm của Ủy ban Bênh vực Nhà Văn bị cầm tù (WIPC).  Phải kể thêm ba đại diện của tổ chức Mạng lưới các Thành phố Tạm Dung (ICORN) là Peter Ripken (Đức), Lunde Helge và Dyvik Elisabeth (Na Uy).

 

21 Bản Quyết Nghị của Đại Hội Văn Bút Quốc Tế tại Belgrade

 

            Đại diện cho hơn 15 ngàn nhà văn và nhà thơ trên toàn cầu, Hội Đồng Đại Biểu Văn Bút Quốc Tế đã biểu quyết thông qua 21 bản Quyết Nghị. Trong số đó có 14 Quyết Nghị được Ủy Ban Bênh vực Nhà Văn bị Cầm Tù duyệt xét chung thẩm tại các phiên họp của Ủy Ban chuyên biệt này. Mười bốn Quyết Nghị đó liên quan đến : Bahreïn, Pays Basque, Belarus, Trung Cộng (Tây Tạng – Tân Cương – Nội Mông), Trung Cộng (Ouïgour), Cuba, Erythrée, Ba Tư, Irak, Mễ Tây Cơ, Nam Phi, Syrie, Syrie (Kurdes) và Việt Nam

            Quyết Nghị về Việt Nam đã được Trung tâm Văn Bút Thụy Sĩ Pháp thoại biên soạn với sự tán trợ của hai Trung tâm Văn Bút Thụy Sĩ Đức thoại và Văn Bút Thụy Sĩ Ý thoại & Réto-romanche. Trước khi Hội Đồng Đại Biểu Văn Bút Quốc Tế đồng thanh phê chuẩn bản văn trong phiên họp khoáng đại ngày 16 tháng 9, VH Yên Sơn đã tuyên bố rằng VBVNHN ủng hộ toàn văn Quyết Nghị. Bản văn nhận được tất cả các Phiếu Thuận. Không một Phiếu Trắng, không một Phiếu Chống.

            Qua bản Quyết Nghị về Việt Nam, Văn Bút Quốc Tế nghiêm khắc tố cáo Cộng Sản Việt Nam đàn áp tàn bạo những người cầm bút đối kháng độc tài và bênh vực Nhân Quyền. Tự do phát biểu và thể hiện quan điểm là một trong những quyền căn bản hàng đầu. Văn Bút Quốc Tế không phải là ‘’bù nhìn’’ như báo Công An Cộng sản ở Sài Gòn bị chiếm đóng đã xuyên tạc một cách trơ trẽn. Nhắc lại, trong số báo CA ra ngày 29/03/2011, ‘’ký giả’’CA Hà Trình đã hằn học viết một bài với tựa đề ‘’Văn bút quốc tế (PEN International): Bù nhìn’’’. Để chê trách Văn Bút Quốc Tế đã thông qua Quyết Nghị về Việt Nam tại Đại Hội Tokyo (Nhựt) hồi tháng 9 năm 2010, –mỗi khi khai hội văn chương, PEN đã trở thành bù nhìn – đồng thời cực lực chỉ trích nhà thơ Nguyên Hoàng Bảo Việt, – để những kẻ đội lốt ‘’nhà văn, nhà thơ’’(…) mượn diễn đàn thực hiện những mưu đồ đen tối chống Việt Nam (sic).

            Quyết Nghị về Việt Nam vạch trần trước công luận quốc tế bản chất bất lương, vô liêm sĩ và cực kỳ hung bạo của chế độ Cộng sản Việt Nam. Tình trạng Nhân quyền ngày càng tồi tệ và trầm trọng. Nhiều cuộc bắt giam độc đoán, nhiều hành động trấn áp vô nhân đạo, nhiều vụ án bất công, phi pháp, rập khuôn công lý thời Staline. Ngụy quyền không ngừng khủng bố, bao vây, cô lập và đày đọa những người yêu nước thương đồng bào. Các nạn nhân của Cộng sản đã có can đảm đòi hỏi thực thi những quyền tự do dân chủ, tố cáo thủ phạm gây ra quốc nạn tham nhũng, hài tội đảng xã hội đen đã lạm dụng quyền thế để làm giàu trên mồ hôi nước mắt nhân dân, bán rẽ tài nguyên quốc gia, hiến dâng một phần lãnh thổ lãnh hải, chuyển nhượng chủ quyền hai quần đảo Hoàng Sa Trường Sa cho đế quốc bành trướng Cộng sản Bắc Kinh. Quyết Nghị về Việt Nam báo động các chính phủ dân chủ trên thế giới về tình cảnh nguy bách của nhiều tù nhân bị sa sút sức khoẻ hoặc lâm bệnh nặng có cơ nguy thiệt mạng, như trường hợp LM Nguyễn Văn Lý, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà báo Trương Minh Đức, hoặc là trường hợp nhà báo Điếu Cày Nguyễn Văn Hải còn bị giam giữ bí mật hơn một năm trời và có tin công an CS vô tình tiết lộ rằng ông bị mất tay. Hãy đọc Quyết Nghị về Việt Nam để còn nghe thấy tiếng kêu thương, cảm nhận được nỗi đau buồn, niềm phẫn uất của nhiều gia đình tù nhân chính trị, ngôn luận và lương tâm Việt Nam đang gánh vác một phần đại khổ nạn của dân tộc. Tiếc rằng khuôn khổ hạn hẹp của Quyết Nghị chỉ cho nêu lên một số trường hợp tù nhân và tình cảnh tạm gọi là tiêu biểu, và tin tức cá nhân liên hệ đã được kiểm chứng.

Genève ngày 12 tháng 12 năm 2011

Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ

Ligue Vietnamienne des Droits de l’Homme en Suisse

Vietnamese League for Human Rights in Switzerland

 

Nguồn tin và tài liệu: Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam và nhà thơ Nguyên Hoàng Bảo Việt, Phó Chủ tịch Trung tâm Văn Bút Thụy Sĩ Pháp thoại đặc trách Ủy Ban Bênh Vực Nhà Văn bị cầm tù, thành viên Trung tâm Nhà Văn Việt Nam Lưu Vong và Hội Nhà Văn Liên Hiệp Quốc – Genève.

 

Quyết Nghị về Việt Nam do Trung tâm Văn Bút Thụy Sĩ Pháp thoại soạn thảo với sự tán trợ của các Trung tâm Văn Bút Thụy Sĩ Đức thoại, Văn Bút Thụy Sĩ Ý thoại và Réto-romanche cùng sự ủng hộ của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại.

 

Hội đồng Đại biểu của Văn Bút Quốc Tế họp Đại Hội Thế Giới kỳ thứ 77 tại Belgrade, nước Serbie, từ ngày 12 đến ngày 18 tháng 9 năm 2010 :

 

Lo ngại sâu xa vì sự vi phạm quyền tự do phát biểu và thể hiện quan điểm tiếp tục xảy ra ở Việt Nam. Các tòa báo in, các cơ quan truyền thông đại chúng (phát thanh và truyền hình), mạng lưới điện tử và các cơ sở xuất bản vẫn bị nhà nước kiểm soát chặt chẽ và phải chịu sự kiểm duyệt gắt gao. Việc cấm đoán tùy tiện vẫn tồn tại đối với quyền tự do tìm kiếm, thu nhận và chia sẻ tin tức, đặc biệt các tin tức nhằm xác định trách nhiệm của những hành động vi phạm nhân quyền, tham nhũng và bất công.

 

Hết sức lo âu về sự bức hại và ngược đãi các nhà văn, nhà báo, tác giả nhựt ký điện tử có chính kiến khác biệt và những người hoạt động bênh vực Nhân Quyền bằng việc cáo buộc họ vào điều 88 Luật hình sự (Tội tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN) với án phạt từ 3 đến 20 năm tù giam. Đây là sự vi phạm vào Điều 19 Công ước Quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị.

 

Lo lắng vì phần lớn những người bị bắt đều bị giam giữ nhiều tháng trời, trước khi được đưa ra xét xử, mà không được quyền áp dụng “nguyên tắc giả định vô tội”, không được tiếp xúc với các luật sư độc lập – những người cũng luôn bị đe dọa và sách nhiễu. Những người bị bắt giữ luôn bị thóa mạ, bôi xấu, phỉ báng bởi truyền thông nhà nước. Các quyền được xét xử công khai và công bằng bởi các thẩm phán độc lập đều không được đảm bảo.

 

Bất bình và phẫn nộ vì nhiều nhà văn, nhà báo, tác giả nhựt ký điện tử và các nhà hoạt động bênh vực Nhân Quyền phải chịu những án tù nặng nề trong các trại lao động cưỡng bức, không được bảo vệ trước các tấn công của các tù thường phạm, bị tước quyền được chăm sóc y tế thích hợp và không được gặp gỡ gia đình tới thăm nom. Một số người bị nhốt kín ở một nơi không ai biết hoặc bị biệt giam, bị cấm tiếp xúc với các tù nhân khác. Nhiều nhà văn cựu tù nhân, những nhà cầm bút và tác giả nhựt ký điện tử đã bị đánh đập hoặc bị giam cầm ngắn hạn như: bà Lê Thị Công Nhân, các ông Phạm Hồng Sơn, Lê Quốc Quân, Bùi Chát (người được Giải thưởng IPA, Quyền Tự do Xuất bản, năm 2011) và Bùi Thanh Hiếu (bút ký điện tử Người Buôn Gió), bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (bút ký điện tử Mẹ Nấm) và bà Tạ Phong Tần (bút ký điện tử Công lý Sự thật).

 

Phê phán việc buộc nhà văn Trần Khải Thanh Thủy phải lưu vong sau khi được trả tự do trước thời hạn tù vào tháng 6 năm 2011 (sau khi nhà văn đã thụ án 18 tháng trên tổng số 42 tháng án tù giam).

 

Quan tâm vì được báo động về tình trạng sức khỏe và điều kiện giam cầm của nhiều tù nhân, đặc biệt là : Linh mục Nguyễn Văn Lý, biên tập viên của tạp chí Tự do Ngôn luận (không được công nhận hợp pháp), 8 năm tù giam và 5 năm tù quản chế; ông Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà thơ và nhà văn, thành viên của Hội Nhà văn Hải Phòng và Khối 8406 (Mạng lưới Bênh vực Nhân quyền), biên tập viên báo Tổ Quốc (không được công nhận hợp pháp), 6 năm tù giam và 3 năm tù quản chế;  ông Trương Minh Đức, nhà báo và nhà dân chủ đối kháng sử dụng Internet, 5 năm tù giam và 3 năm tù quản chế.

 

Đồng thời lo lắng cho trường hợp những tù nhân sau đây: các ông Nguyễn Phong, Nguyễn Bình Thành, Trần Quốc Hiền, Trương Quốc Huy và Phạm Bá Hải, bà Phạm Thanh Nghiên, các ông Phạm Văn Trội, Nguyễn Mạnh Sơn, Trần Huỳnh Duy Thức (16 năm tù giam), Lê Thăng Long, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Anh Kim, Vi Đức Hồi, Phạm Minh Hoàng, Lư Văn Bảy và Cù Huy Hà Vũ. Tất cả những tù nhân này đang phải chịu các bản án tù bất công. Và các trường hợp khác cũng đáng quan ngại như Hòa thượng Thích Quảng Độ, (thế danh Đặng Phúc Tuệ), 83 tuổi, tu sĩ Phật giáo, nhà thơ, đang bị quản thúc từ năm 2003; nhà báo Nguyễn Văn Hải (bút ký điện tử Điếu Cày), hiện vẫn đang bị giữ trong tù sau khi đã mãn án tù giam (2 năm 6 tháng) vào tháng 10 năm 2010; Phan Thanh Hải (bút ký điện tử AnhBa Saigon), luật sư và nhà báo, bị bắt vào tháng 10 năm 2010; Nguyễn Kim Nhàn, cựu tù nhân, bị bắt trở lại vào tháng 6 năm 2011.

 

Thúc giục nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt nam hãy:

Trả tự do, ngay lập tức và không điều kiện, tất cả những nhà văn, nhà báo, tác giả nhựt ký điện tử và các nhà hoạt động bênh vực Nhân Quyền nêu trên, cùng tất cả những người đang bị giam cầm chỉ vì đã hành sử các quyền tự do phát biểu và thể hiện quan điểm;

Chấm dứt các tấn công,  đe dọa bắt bớ sách nhiễu,  hoặc giam cầm tùy tiện đối với những người có quan điểm và chính kiến khác biệt hoặc những người cổ xúy cho tự do tư tưởng, tự do về lương tâm, tôn giáo và tín ngưỡng;

Bãi bỏ mọi hạn chế độc đoán đối với các cựu tù nhân ngôn luận và lương tâm, kể cả những người vẫn chưa hết hạn tù quản chế;

 Cải thiện điều kiện giam cầm trong – các nhà tù và các trại lao động cưỡng bức, chận đứng việc để các tù thường phạm gây hấn và tấn công các tù nhân ngôn luận và lương tâm, nghiêm cấm và trừng phạt mọi hình thức tra tấn, làm nhục, và cho phép các tù nhân ngôn luận và lương tâm bị bệnh được chữa trị tại bệnh viện, được chăm sóc y tế thích hợp, cũng như tạo điều kiện dễ dàng cho gia đình tới thăm nom;

 Xóa bỏ mọi hình thức kiểm duyệt và – giải tỏa các cấm đoán về quyền tự do phát biểu và thể hiện quan điểm, quyền tự do báo chí, tự do sáng tạo và xuất bản, quyền được thông tin bằng mọi phương tiện kể cả Internet, và quyền tự do hội họp, phù hợp với các Điều 19, 21 và 22 của Công ước Quốc tế và các quyền Dân sự và Chính trị (PI)

Phụ bản: Tình trạng sức khỏe và điều kiện giam cầm của các nhà văn đang bị cầm tù, trong đó có

– Linh mục Nguyễn Văn Lý, biên tập viên của tạp chí Tự do Ngôn luận (không được công nhận hợp pháp). Năm 2007, ông bị kết án 8 năm t giam và 5 năm tù quản chế. Trước đây ông đã từng bị tù giam 15 năm trong khoảng thời gian 1977-2005. Tháng 11 năm 2009, ông đã bị tai biến mạch não gây liệt nửa người phải. Do lo sợ ông sẽ chết nên bộ Công an CS đã chuyển ông về thành phố Huế vào tháng 3 năm 2010 để quản thúc và để ông được điều trị. Ngày 25 tháng 7 năm 2011, ông đã bị công an đưa trở lại trại tù để thi hành tiếp bản án tù giam có thời hạn cuối vào năm 2015. Ông vẫn bị liệt một phần cơ thể và bị chứng u tuyến tiền liệt có thể chuyển thành ung thư.

 

– Nhà văn và nhà thơ Nguyễn Xuân Nghĩa, hội viên Hội Nhà văn Hải phòng, thành viên Khối 8406 (Mạng lưới Bênh vực Nhân Quyền), biên tập viên báo Tổ Quốc (không được công nhận hợp pháp), tác giả của nhiều bài thơ, truyện ngắn, bút ký, sổ tay, bài báo. Năm 2009, ông bị kết án 6 năm tù giam và 3 năm tù quản chế. Hiện ông đang bị chứng trĩ, loét dạ dày, sỏi thận và viêm khớp.

 

– Nhà báo Trương Minh Đức, nhà dân chủ đối kháng sử dụng Internet. Năm 2008, ông bị kết án 5 năm tù giam và 3 năm tù quản chế vì đã viết nhiều bài báo về tham nhũng và lạm dụng quyền lực. Ông bị gãy tay trái ở trong tù. Bị giam chung với 60 tù hình sự nguy hiểm ở một trại giam trong rừng sâu. Ông còn bị hạn chế gặp gia đình và nhận quà, thuốc (mỗi tháng chỉ được nhận một gói quà nặng 7kg). Ông đang bị bệnh cao huyết áp và bệnh rối loạn tiêu hóa.

 

– Nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải (được biết nhiều với bút ký điện tử Điếu Cày), đáng lẽ ông phải được trả lại tự do sau khi đã mãn án tù giam (2 năm 6 tháng) vào tháng 10 năm 2010. Tuy nhiên ông lại bị chuyển vào trại giam của bộ Công an thành phố dường như với các cáo buộc có thể vào điều 88 Luật hình sự. Các cáo buộc đó được cho là căn cứ vào các bài viết trên Internet của ông trước khi ông bị bắt vào năm 2008 nhằm cổ xúy cho Hệ thống Nhà báo Tự do ở Việt Nam. Ông đang bị biệt giam, không được gặp gia đình, không được nhận thư, thuốc y tế và thực phẩm từ ngày 18 tháng 10 năm 2010. Một tin tức chưa được kiểm chứng gần đây cho biết ông đã bị mất một tay trong nhà tù. Sức khỏe của ông đang trong tình trạng nguy cấp.

Ghi chú: Hà Tản Viên và Lê Hoàng Minh chuyển dịch ra tiếng Việt từ nguyên văn tiếng Pháp và tiếng Anh của Trung tâm Văn Bút Thụy Sĩ Pháp thoại. Văn Bút Quốc Tế cung cấp bản tiếng Tây Ban Nha.

Résolution sur le Viet Nam soumise par le Centre PEN Suisse Romand et appuyée par le Centre PEN Suisse Allemand et le Centre PEN Suisse Italien et Rhétoromanche.

 

Assemblée des Délégués de PEN International, réunie à son 77e Congrès Mondial à Belgrade, Serbie, du 12 Septembre au 18 Septembre 2011

 

Profondément troublée par les violations du droit à la liberté d’expression et d’opinion qui continuent à se produire au Viet Nam. La presse écrite, les médias audiovisuels, internet et les maisons d’édition sont sous strict contrôle de l’Etat et soumis à une censure sévère. Il y a une restriction arbitraire à la liberté de chercher, de recevoir et de transmettre des informations, notamment celles relatives à la responsabilité des violations des droits de l’homme, à la corruption et à l’injustice sociale.

 

S’inquiète sérieusement de la persécution des écrivains, journalistes, blogueurs dissidents et défenseurs des droits de l’homme qui ont été sanctionnés notamment par l’article 88 du Code pénal (propagande contre la République socialiste du Viêt Nam) prévoyant des peines de prison de 3 à 20 ans, en violation de l’Article 19 du PIDCP.

 

Perturbée par le fait que la plupart des détenus passent plusieurs mois en détention préventive au cours de laquelle, ils n’ont pas le droit d’être présumé innocent et se voient refuser l’accès à leurs avocats indépendants qui sont soumis à des menaces et des harcèlements. Ils sont diffamés par les médias officiels. Leur droit à un procès équitable et public et à des juges indépendants n’est pas garanti.

 

Choquée et indignée par le fait que de nombreux écrivains, journalistes, blogueurs et défenseurs des droits humains purgent de lourdes peines de prison dans des camps de travail forcé. Ils n’y sont pas protégés contre les agressions des prisonniers de droit commun et sont privés de leur droit de recevoir un traitement médical adéquat et de visites de famille. Certains sont détenus au secret ou à l’isolement. Plusieurs anciens écrivains en prison, auteurs et blogueurs ont été attaqués ou soumis à une brève détention, entre autres : Lê Thi Công Nhân (f), Pham Hông Son, Lê Quôc Quân, Bui Chat (Prix de la Liberté de Publier UIE 2011), Bui Thanh Hiêu, blogueur Nguoi Buôn Gio, Nguyên Ngoc Nhu Quynh (f), blogueuse Me Nâm, Ta Phong Tân (f), blogueuse Công Ly Su Thât.

 

Déplore que la libération de l’écrivaine Trân Khai Thanh Thuy a été conditionnée par son  exil forcé, après avoir purgé 18 sur 42 mois de sa peine de prison.

 

Alarmée par l’état de santé et les conditions de détention des prisonniers suivants, parmi tant d’autres: Nguyên Van Ly, prêtre et rédacteur de la revue clandestine Tu Do Ngôn Luân (Liberté d’Opinion), 8 ans de prison et 5 ans de détention probatoire; Nguyên Xuân Nghia, poète et romancier, membre de l’Association des Ecrivains de Hai Phong et du réseau interdit des défenseurs des droits de l’Homme (Bloc 8406), co-rédacteur du journal clandestin Tô Quôc (Patrie), 6 ans de prison et 3 ans de détention probatoire; et Truong Minh Duc, journaliste et cyberdissident, 5 ans de prison et de 3 ans de détention probatoire.

 

Préoccupée en outre par les cas suivants: Nguyên Phong, Nguyên Binh Thanh, Trân Quôc Hiên, Truong Quôc Huy, Pham Ba Hai, Pham Thanh Nghiên (f), Pham Van Trôi, Nguyên Manh Son, Trân Huynh Duy Thuc (16 ans de prison), Lê Thang Long, Lê Công Dinh, Nguyên Tiên Trung, Trân Anh Kim, Vi Duc Hôi,  Pham Minh Hoang, Lu Van Bay et Cu Huy Hà Vu qui purgent actuellement leur peine de prison injuste; ou encore, Dang Phuc Tuê (Ven. Thich Quang Dô), 83 ans, moine bouddhiste et poète, en résidence surveillée depuis 2003, Nguyên Van Hai (blogueur Diêu Cày), journaliste, maintenu en prison au lieu d’être relâché depuis octobre 2010, après avoir purgé sa peine de 2 ans et demi de prison, Phan Thanh Hai (blogueur AnhBa SaiGon), avocat et journaliste, arrêté en octobre 2010, Nguyên Kim Nhan, ancien écrivain en prison, arrêté de nouveau en juin 2011.

 

Exhorte instamment la République Socialiste du Viet Nam à :

– Relâcher, immédiatement et sans conditions, les écrivains, journalistes, blogueurs et défenseurs des droits humains susmentionnés, ainsi que toutes les autres personnes actuellement en prison ou en détention probatoire pour avoir exercé leur droit à la liberté d’expression et d’opinion;

– Cesser toutes les attaques, les harcèlements, les menaces d’arrestations arbitraires ou de mise en détention préventive à l’encontre de tous ceux qui professent des vues dissidentes ou qui demandent la liberté de pensée, de conscience et de religion;

– Lever toutes les restrictions arbitraires imposées sur d’anciens prisonniers d’opinion, y compris ceux qui n’ont pas encore fini de purger leur détention probatoire;

– Améliorer les conditions dans les prisons et les camps de travail forcé, stopper les actes d’agression perpétrés par des détenus de droit commun, interdire et punir toute forme de torture et de mauvais traitement, autoriser les prisonniers d’opinion qui sont malades à être hospitalisés et à recevoir des soins médicaux adéquats et faciliter les visites de leur famille;

– Abolir toute censure et lever toutes les restrictions sur la liberté d’expression et d’opinion, la liberté de la presse, la liberté de créer et de publier, le droit à être informé par n’importe quel moyen, notamment l’Internet, et la liberté d’association, conformément aux Articles 19, 21 et 22 du Pacte International sur les Droits Civils et Politiques (PIDCP).

 

Annexe: Etat de santé et conditions de détention des écrivains en prison, parmi tant d’autres  

– Nguyên Van Ly, prêtre et rédacteur de la revue clandestine Tu Do Ngôn Luân (Liberté d’Opinion). Il a été condamné en 2007 à 8 ans de prison et 5 ans de détention probatoire. Il avait déjà purgé 15 ans de prison entre 1977 et 2055. En novembre 2009, une hémorragie méningée l’a paralysé du côté droit. Craignant qu’il ne succombe à une autre hémorragie méningée, la Sécurité Publique l’a transféré à la ville de Huê en mars 2010. Il a été placé pour 12 mois sous contrôle de la police, afin de recevoir des soins avant de retourner au camp; Le 25 juillet 2011, une ambulance de la police l’a ramené au camp pour purger le reste de sa peine jusqu’en  2015. Il souffre encore d’une paralysie partielle et d’une inflammation de la prostate qui pourrait être un cancer.

– Nguyên Xuân Nghia, poète et romancier, membre de l’Association des Ecrivains à Hai Phong et du réseau interdit des défenseurs des droits de l’Homme (Bloc 8406), co-rédacteur du journal clandestin Tô Quôc (Patrie), auteur de plusieurs poèmes, nouvelles, notes, mémoires et articles. Il a été condamné en 2009 à 6 ans de prison et 3 ans de détention probatoire. Il souffre d’hémorroïdes, d’ulcères à l’estomac, de calculs rénaux et de rhumatismes;

– Truong Minh Duc, journaliste et cyberdissident. Il a été condamné en 2008 à 5 ans de prison et de 3 ans de détention probatoire pour ses nombreux articles sur la corruption et l’abus de pouvoir. Il s’est cassé le bras gauche en prison. Il est enfermé avec 60 criminels dangereux et récidivistes dans un camp au milieu de la jungle. Les visites de famille et la fourniture limitée de vivres et de médicaments (1 colis de 7 kg à chaque visite mensuelle) deviennent difficiles et onéreuses. Il souffre d’hypertension et de troubles gastro-intestinaux.

– Nguyên Van Hai (plus connu sous son nom de blogueur Diêu Cày), journaliste indépendant et blogueur, qui aurait dû être libéré le 20 octobre 2010 après avoir purgé sa peine de deux ans et demi de prison. Toutefois, le 18 octobre 2010, il aurait été transféré dans un camp de détention de sécurité publique de la ville de Ho Chi Minh, apparemment sur des accusations en vertu de l’article 88 du code pénal. Les accusations reposeraient sur ses écrits en ligne pour le Réseau des Journalistes Libres du Vietnam, publiés avant son arrestation en 2008. Il est depuis détenu au secret, et privé de tout contact avec sa famille, et il n’a pas le droit de recevoir des lettres, des médicaments ou des vivres depuis le 18 octobre 2010. Selon des informations récentes non confirmées, il aurait perdu un bras en captivité. Son bien-être fait l’objet de vives préoccupations.

Resolution on Viet Nam submitted by Suisse Romand PEN Centre and seconded by Swiss German PEN Centre and Swiss Italian and Reto-Romansh PEN Centre.

 

The Assembly of Delegates of PEN International, meeting at its 77th World  Congress in Belgrade, Serbia, 12 September to 18 September 2011

 

Deeply disturbed that violations of the right to freedom of expression and opinion continue to occur in Viet Nam. Print and audiovisual media, Internet and publishing houses are under strict State control and subject to severe censorship. There is arbitrary restriction on freedom to seek, receive and impart information, in particular relating to accountability for human rights violations, corruption and social injustice.

 

Seriously concerned by the persecution of writers, journalists, bloggers dissidents and human rights defenders, who have been sanctioned notably by article 88 of the Penal Code (Propaganda against the Socialist Republic of Viet Nam) carrying penalties of 3 to 20 years in prison, in violation of Article 19 of the ICCPR.

 

Troubled by the fact that most detainees spend several months in pre-trial detention during which, they have no right to be presumed innocent and are denied access to their independent lawyers who are subject to threats and harassment. They are defamed by official media. Their right to a fair and public trial by independent judges is not guaranteed.

 

Shocked and indignant by the fact that many writers, journalists, bloggers and human rights defenders serve heavy prison sentences in forced labour camps, where they are not protected from attacks by common law prisoners and are denied their right to receive adequate medical treatment and family visits. Some are held incommunicado or in solitary confinement. Several former writers in prison, authors and bloggers have been attacked or subjected to brief detention, among others: Lê Thi Công Nhân (f), Pham Hông Son, Lê Quôc Quân, Bui Chat (2011 IPA Freedom to Publish Prize), Bui Thanh Hiêu, blogger Nguoi Buôn Gio, Nguyên Ngoc Nhu Quynh (f) , blogger Me Nâm, Ta Phong Tân (f), blogger Công Ly Su Thât.

 

Deplores that writer Trân Khai Thanh Thuy’s release in June 2011 was conditional on her forced exile, after serving 18 months of her 42-month prison sentence.

 

Alarmed by the state of health and the detention conditions of the following prisoners, among others : Nguyen Van Ly, priest and editor of the underground review Tu Do Ngôn Luân (Freedom of Opinion), (8 years in prison and 5 years in probationary detention); Nguyên Xuân Nghia, poet and novelist, member of the Hai Phong Association of writers and the banned human rights defenders network (Bloc 8406), co-editor of the underground journal To Quoc (6 years in prison and 3 years in probationary detention); Truong Minh Duc, journalist and cyberdissident (5 years in prison and 3 years in probationary detention).

Further concerned with the following cases: Nguyên Phong, Nguyên Binh Thanh, Trân Quôc Hiên, Truong Quôc Huy, Pham Ba Hai, Pham Thanh Nghiên, Pham Van Trôi, Nguyên Manh Son, Trân Huynh Duy Thuc (16 years in prison), Lê Thang Long, Lê Công Dinh, Nguyên Tiên Trung, Trân Anh Kim, Vi Duc Hôi, Pham Minh Hoang, Lu Van Bay and Cu Huy Hà Vu currently serving their unjust prison sentence; still yet, Dang Phuc Tuê (Ven. Thich Quang Dô), 83-year-old, Buddhist monk and poet, in house arrest since 2003, Nguyên Van Hai (blogger Diêu Cày), journalist, maintained in prison instead of being released since October 2010 after serving a prison term of 2 and half years, Phan Thanh Hai (blogger AnhBa SaiGon), lawyer and journalist, arrested in October 2010, Nguyên Kim Nhan, former writer in prison, re-arrested in June 2011.

 

Strongly urges the Socialist Republic of Viet Nam to:

– Release, immediately and unconditionally, the above-mentioned writers, journalists, bloggers and human rights defenders, and all other persons currently in prison or in probationary detention for having exercised their right to freedom of expression and opinion.

– Cease all attacks, harassment, threat of arbitrary arrest or preventive detention against all persons who hold dissenting views or who call for freedom of thought, conscience, religion and belief.

– Lift all arbitrary restrictions imposed on former writers in prison, including those who have not yet served their entire probationary detention terms.

– Improve conditions in prisons and in forced labour camps, stop acts of aggression perpetrated by common law detainees, ban and punish all forms of torture and ill-treatments, allow sick prisoners of opinion to be hospitalized and receive adequate medical care as well as facilitate their family visits.

– Abolish all censorship and lift all restrictions on freedom of expression and opinion, freedom of the press, freedom to create and to publish, the right to be informed by all means including the Internet, and freedom of association, in compliance with the Articles 19, 21 and 22 of the International Covenant on Civil and Political Rights (ICCPR).

 

Annex: State of health and the detention conditions of the writers in prison, among others  

 

– Nguyên Van Ly, priest and editor of the underground review Tu Do Ngôn Luân (Freedom of Opinion). He was sentenced in 2007 to 8 years in prison and 5 years in probationary detention. He previously served 15 years in prison between 1977 and 2005. In November 2009, a stroke paralyzed the right side of his body. Fearing that he would die of other strokes, the Public Security transferred him to Huê city in March 2010. He was placed under police surveillance for 12 months in order to seek medical treatment before his return to the camp. On 25 July 2011, a police ambulance brought him back to the camp to serve the rest of his prison sentence until 2015. He still suffers from partial paralysis and an inflamed prostate that may be cancerous;

 

– Nguyên Xuân Nghia, poet and novelist, member of the Hai Phong Association of writers and the banned human rights defenders network (Bloc 8406), co-editor of the underground journal Tô Quôc (Fatherland), author of several poems, short stories, notes, memoirs and articles. He was sentenced in 2009 to 6 years in prison and 3 years in probationary detention. He is suffering from haemorrhoids, stomach ulcers, renal calculus and rheumatic inflammations;

 

– Truong Minh Duc, journalist and cyberdissident. He was sentenced in 2008 to 5 years in prison and 3 years in probationary detention for his numerous articles about corruption and abuse of power. He broke his left arm in prison. He is confined together with 60 high recidivist criminals in a camp deep in the jungle. Already limited, access to his family’s visits and supply of food and medicines (a 7 kg pack per monthly visit) became more difficult and costly. He is suffering from high blood pressure and gastrointestinal diseases;

 

– Nguyên Van Hai (blogs as Diêu Cày), independent journalist and blogger, who should have been released on 20 October 2010 on completion of a two-and-a-half year sentence. However, on 18 October 2010 he was reportedly transferred to a Public Security detention camp in Ho Chi Minh City, apparently on charges under article 88 of the Penal Code. The charges are said to be based on his online writings for the Free Journalist Network in Viêt Nam, published prior to his arrest in 2008. He has been held incommunicado, without access to family visits, letters or medical and food supplies since 18 October 2010. A recent unconfirmed report claims he lost an arm in prison. Concerns for his welfare are acute.

Resolución sobre el Viêt Nam presentado por el PEN Centre Suisse Romand y apoyado por el PEN Centro Suizo Alemán y el Centro PEN Suizo Italiano y retorromano

 

La Asamblea de Delegados de PEN Internacional, en ocasión de su 77° Congreso Internacional en Belgrado, Serbia, del 12 al 18 de septiembre de 2011

 

Perturbada profundamente debido a que las violaciones al derecho de libertad de expresión y opinión continúan en Vietnam.  Los medios audiovisuales y de material impreso, Internet y editoriales están bajo estricto control estatal y sujetos a censura severa. Existe una restricción arbitraria sobre la libertad para buscar, recibir e impartir información, en particular relacionada con responsabilidad por violaciones de derechos humanos, corrupción e injusticia social.

 

Seriamente preocupada por la persecución de escritores, periodistas, disidentes de bloggers y defensores de los derechos humanos, que han sido sancionados especialmente por el artículo 88 del Código Penal (Propaganda contra la República Soviética de Vietnam) que conlleva penas de 3 a 20 años en prisión, en violación al Artículo 19 de ICCPR.

 

Atormentados por el hecho de que la mayoría de los detenidos pasan varios meses en detención antes del juicio, período durante el cual no tienen ningún derecho a que se presuman inocentes y se les niega acceso a sus abogados independientes que a su vez están sujetos a amenazas y acoso. Son difamados por los medios oficiales. No se les garantiza su derecho a un juicio imparcial y público por medio de jueces independientes.

 

Abrumada e indignada por el hecho de que muchos escritores, periodistas, bloggers y defensores de los derechos humanos cumplen sentencias muy largas en prisión en campos de trabajo forzado y se les niega el derecho a recibir tratamiento médico adecuado y visitas de familiares. Algunos son mantenidos incomunicados o en confinamiento solitario. Algunos ex escritores en prisión, autores y bloggers han sido atacados o sujetos a breves períodos de detención, entre otros: Lê Thi Công Nhân (f), Pham Hông Son, Lê Quôc Quân, Bui Chat (2011 IPA Freedom to Publish Prize), Bui Thanh Hiêu, blogger Nguoi Buôn Gio, Nguyên Ngoc Nhu Quynh (f), blogger Me Nâm, Ta Phong Tân (f), blogger Công Ly Su Thât.

 

Deplora que la liberación del escritor Trân Khai Thanh Thuy en junio de 2011 fue condicionada a su exilio forzado, después de cumplir 18 meses de su sentencia a prisión de 42 meses.

 

Alarmada por el estado de salud y las condiciones de detención de los siguientes prisioneros, entre otros: Nguyên Van Ly, sacerdote y editor de la revista clandestina Tu Do Ngôn Luân (Libertad de Opinión), 8 años en prisión y 5 años en detención probatoria; Nguyên Xuân Nghia, poeta y novelista, miembro de la Asociación de Escritores de Hai Phong y de la red censurada de defensores de los derechos humanos (Bloc 8406), coeditor de la publicación clandestina Tô Quôc (Patria), 6 años en prisión y 3 años en detención probatoria; Truong Minh Duc, periodista y ciberdisidente, 5 años en prisión y 3 años en detención probatoria.

 

Además, sumamente preocupada con los siguientes casos: Nguyên Phong, Nguyên Binh Thanh, Trân Quôc Hiên, Truong Quôc Huy, Pham Ba Hai, Pham Thanh Nghiên (f), Pham Van Trôi, Nguyên Manh Son, Trân Huynh Duy Thuc (16 años en prisión), Lê Thang Long, Lê Công Dinh, Nguyên Tiên Trung, Trân Anh Kim, Vi Duc Hôi, Pham Minh Hoang, Lu Van Bay and Cu Huy Hà Vu actualmente cumpliendo sus injustas sentencias en prisión, Dang Phuc Tuê (Ven. Thich Quang Dô), 83 años de edad, monje budista y poeta, con arresto domiciliario desde 2003, Nguyên Van Hai (blogger Diêu Cày), periodista, mantenido en prisión no obstante haber sido liberado desde octubre de 2010 después de cumplir 2 años y medio en prisión Phan Thanh Hai (blogger AnhBa SaiGon), abogado y periodista, arrestado en octubre de 2010, Nguyên Kim Nhan, ex escritor en prisión, nuevamente arrestado en junio de 2011.

 

Insta a la República Socialista de Vietnam a que:

1. Liberar, inmediatamente e incondicionalmente a los escritores, periodistas, bloggers y defensores de derechos humanos antes mencionados y a todas las personas actualmente en prisión o en detención probatoria por haber ejercido el derecho a la libertad de expresión.

2. Cese en todos los ataques, actos de hostigamiento, amenazas de arresto arbitrario o detención preventiva cometidos contra todas las personas que tienen una postura disidente o que defienden la libertad de pensamiento, conciencia, religión y culto;

3. Levante todas las restricciones arbitrarias impuestas a ex escritores en prisión, incluidos los que no han terminado de cumplir su periodo de detención probatoria. 

4. Mejore las condiciones en las prisiones y en los campos de trabajo forzado, detenga las agresiones cometidas por los presos comunes, prohíba y sancione toda forma de tortura y maltrato, permita que los presos de opinión que se encuentran enfermos sean hospitalizados y reciban la atención médica adecuada y que reciban visitas de sus familiares;

5. Deje sin efecto toda censura y levante toda restricción a la libertad de opinión y expresión, libertad de prensa, libertad de crear y publicar, derecho de recibir información por todos los medios, incluido Internet, y libertad de asociación, de conformidad con los artículos 19, 21 y 22 del Pacto Internacional de Derechos Civiles y Políticos (ICCPR).

 

Anexo: Estado de salud y condiciones de detención de los escritores en prisión, entre otros

 

– Nguyên Van Ly, sacerdote y editor de la revista clandestina Tu Do Ngôn Luân (Freedom of Opinion). Lo sentenciaron en 2007 a 8 años en prisión seguidos de 5 años de detención probatoria. Anteriormente, había cumplido 15 años en prisión de 1977 a 2005. Sufrió un derrame cerebral en noviembre de 2009, el cual paralizó la mitad derecha de su cuerpo. Con temor a que muriera de otros derrames cerebrales, la Seguridad Pública lo transfirió a la ciudad de Huê en marzo de 2010. Fue colocado bajo vigilancia policial durante 12 meses para que consiguiera tratamiento médico antes de que retornara al campo de prisioneros. El 25 de julio de 2011, una ambulancia de la policía lo llevó de retorno al campo para que complete el resto de su sentencia hasta el 2015. Él todavía sufre de una parálisis parcial y de inflamación en la próstata que podría ser cancerosa;

 

– Nguyên Xuân Nghia, poeta y novelista, miembro de la Asociación de Escritores de Hai Phong y de la red censurada de defensores de derechos humanos (Bloc 8406), coeditor de la publicación clandestina To Quoc (Patria) y autor de varios poemas, cuentos, notas, memorias y artículos. Lo sentenciaron en 2009 a 6 años en prisión seguidos de 3 años de detención probatoria. Sufre de hemorroides, úlceras estomacales, cálculos renales e inflamaciones reumáticas;

 

– Truong Minh Duc, periodista y ciberdisidente. Lo condenaron en 2008 a 5 años en prisión seguidos de 3 años de detención probatoria por sus numerosos artículos sobre corrupción y abuso de poder.  Se fracturó su brazo izquierdo en prisión. Se encuentra confinado junto con 60 delincuentes altamente reincidentes en un campo ubicado en las profundidades de la jungla. El acceso a visitas familiares y a provisiones y medicamentos, el cual ya era limitado (un paquete de 7 kg por cada visita mensual), se tornó más difícil y costoso. Sufre de presión arterial alta y enfermedades gastrointestinales.

—————————————————————————————————————————-

Đại biểu những Trung Tâm Văn Bút Quốc Tế đã đồng thanh phê chuẩn Quyết Nghị về Việt Nam tại Đại Hội Thế Giới Văn Bút Quốc Tế Belgrade, nước Serbie

VIẾT LÊN SỰ THẬT CHO NHỮNG NGƯỜI Ở SAU SONG SẮT CỦA ĐỊA NGỤC CỘNG SẢN VIỆT NAM (CSVN)

Trân trọng kính chuyễn để QUÝ VỊ tham khảo, phổ biến rộng rãi trong ngòai nước. Mong rằng các LUẬT GIA, LUẬT SƯ, LIÊN HỘI NHÂN QUYỀN VIỆT NAM TẠI THỤY SỈ và ĐỒNG BÀO KHẮP THẾ GIỚI, đã lến lúc phải kiện tội ác tầy trời, đất không dung, trời không tha của bạo quyền CSVN ra trước LIÊN HIỆP QUỐC, TÒA ÁN HÌNH SỰ QUỐC TẾ, CÁC TÒA ÁN HÌNH SỰ CÁC QUỐC GIA. Chúng ta không thể nào vô cảm, vô trách nhiệm, vô bổn phận, nhắm mắt làm ngơ để ác quyền CSVN tiếp tục tăng gia đàn áp, trù dập, bức hại các người yêu nước thương dân và yêu đạo của mình.
Kính mến,
Bs LÊ Thị Lễ

 

VIẾT LÊN SỰ THẬT CHO NHỮNG NGƯỜI Ở SAU SONG SẮT CỦA ĐỊA NGỤC

Bản Tin Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ

 

Để còn nhớ đến các anh chị em bị đối xử dã man, vô nhân đạo,

hạ thấp phẩm giá con người trong các trại tù tập trung của Cộng sản Việt Nam

 

‘’Viết lên sự thật cho những người ở sau song sắt của địa ngục’’. Đó là tựa một bài viết (tiếng Pháp) của nhà thơ Nguyên Hoàng Bảo Việt in nơi trang đầu của tập tài liệu Thông Tin đặc biệt về các Nhà Văn và Nhà Báo bị Cầm tù (Bulletin des Ecrivains en Prison) của Trung tâm Văn Bút Thụy Sĩ Pháp thoại. Tài liệu này đã được phổ biến rộng rãi trong Ngày các Nhà Văn Bị Cầm Tù (15 tháng 11 năm 2011) do ba Trung tâm Văn Bút Thụy Sĩ Đức thoại, Ý thoại và Pháp thoại phối hợp tổ chức tại ba thành phố Zurich, Lugano và Genève (Thư viện chính của thành phố Genève). Bài viết còn được đăng trên một số nhựt báo Thụy Sĩ, gồm cả Trang Thông Tin điện tử về Ngày Thế giới các Nhà Văn bị Cầm tù. Tờ báo ngôn luận độc lập Le Courrier ở Genève đã dành gần hai phần ba trang báo lớn cho bài viết này. Trước đó, hai bài viết khác của nhà thơ Nguyên Hoàng Bảo Việt, ‘Chúng ta đừng quên các Nhà Văn và Nhà Báo bị Đàn áp’ được đăng trên tờ báo Le Temps ngày 9 tháng 11 năm 2011 và ‘’Mễ Tây Cơ, nhiều Nhà Báo bị bức hại’’ trên nhựt báo Tribune de Genève ngày 1 tháng 11 năm 2011. Các văn hữu hoạt động ở Trung Ương Văn Bút Quốc Tế cũng như ở một số Trung tâm Văn Bút đã gởi điện thư cám ơn Văn Bút Thụy Sĩ Pháp thoại và hoan nghênh bài viết vừa kể trên.                                                                

Genève Đêm Giáng Sinh 24 tháng 12 năm 2011

            

           Viết lên sự thật cho những người ở sau song sắt của địa ngục

 

            Để tưởng nhớ Ngày các Nhà Văn bị Cầm tù, ngày 15 tháng 11 vừa qua, Ủy Ban Văn Bút Quốc Tế Bênh vực các Nhà văn bị đàn áp (CODEP) đã công bố một bản tổng kết đen tối. Người ta có thể nhìn thấy trong đó vài tia hy vọng đang lóe lên từ Tunisie, Ai-Cập và Miến Điện. Tuy nhiên, mùa xuân Á Rập dường như đang khiến cho các chế độ độc tài toàn trị, những chế độ thù ghét tự do trở nên hoảng sợ. Những chế độ đó đang tìm cách kiểm soát chặt chẽ hơn nữa các phương tiện truyền thông, nhất là mạng internet, giống như Trung Hoa, Việt Nam hoặc Ba Tư đã làm. Tất cả các con mắt săn mồi của những nhà nước vi phạm nhân quyền đều đang chằm chằm theo sát các nhà văn, nhà báo độc lập, các tác giả bút ký điện tử hoặc các nhà bất đồng chính kiến trên mạng.

            Trong mười hai tháng qua, nhiều vi phạm nghiêm trọng về tự do ngôn luận và quyền thông tin vẫn tiếp tục xảy ra và ở nhiều nơi chúng đều không bị trừng phạt. Ủy ban Bênh vực các Nhà văn bị đàn áp đã ghi nhận được gần 1000 cuộc tấn công các nhà văn và nhà báo. Để chống cự lại các thế lực độc tài, tha hóa hay các nhóm tội phạm võ trang, những người cầm bút đó chỉ biết dùng đến ngôn từ hay lời nói. Bị đe dọa rồi bị bắt giữ và tra tấn, nhiều người đã bị giam giữ bí mật trong nhiều tháng dài, thậm chí nhiều năm, mà không hề có tuyên bố buộc tội hay được xét xử. Đó là trường hợp của Dawit Isaac, nhà văn và nhà báo người Thụy Điển gốc Erythrée và những đồng nghiệp cùng là người Erythrée, đã bị bặt tin tức từ khi họ bị bắt tại Erythrée cách nay đã 10 năm. Còn nhiều người khác có thể đã qua đời vì tình trạng giam giữ tồi tệ, dinh dưỡng thiếu thốn hoặc không được chăm sóc y tế. Ở những nơi khác lại có hàng trăm người cầm bút đang phải chịu những án tù nặng nề sau song sắt.

            Thê thảm hơn nữa là tình trạng của khoảng ba chục người anh em, nam nữ đồng nghiệp của chúng tôi đã bị biến thành sự im lặng tuyệt đối bằng lối kiểm duyệt cực kỳ độc ác : bị ám sát một cách dã man hoặc bị làm cho mất tích. Tại Mễ Tây Cơ, từ năm 2006 tới nay đã có 8 nhà báo bị mất tích, 33 nhà báo, 1 nhà văn viết tiểu thuyết và 1 nhà thơ đã bị ám sát. Riêng năm 2011, đã có 9 nhà báo bị ám sát, và 2 nhà báo bị mất tích. Trong số những nạn nhân xấu số đó, có 4 phụ nữ kèm theo người thân của họ. Người ta đã tìm thấy thi thể không còn lành lặn của Susanna Chávez Castillo. Hay thi thể trần truồng của Ana Maria Marcela Yarce Viveros và Rocio González Trápaga, bị chết ngạt, với một sợi dây quấn quanh cổ, tay và chân bị trói lại. Còn Angel Castillo Corona, bị giết cùng với người con trai 16 tuổi. Văn Bút Quốc Tế đã có những cố gắng để công luận biết đến, chia sẻ với  thảm trạng chua xót, đau đớn đến phẫn nộ này nhân dịp Ngày Lễ người Quá cố ở Mễ Tây Cơ, mùng 2 tháng 11 vừa qua.

            Năm nay, Ngày dành cho các Nhà văn bị Cầm tù đã tập trung sự chú ý vào những trường hợp tiêu biểu cho sự đàn áp không biên giới. Ví dụ: Tại Ethiopie, Reeyot Alemu, nữ ký giả viết thời luận, hiện đang bị giam giữ bí mật từ tháng Sáu năm 2011; tại Mễ Tây Cơ, Susana Chavez, nhà thơ nữ, đã bị ám sát vào tháng Mười Một năm 2011; ở Tây Tạng đang bị chiếm đóng, Tashi Rabten, nhà thơ, biên tập viên, bị kết án 4 năm tù giam hồi tháng Sáu năm 2011; tại Bahrein, Abdul-Jalil Al-Singace, tác giả bút ký điện tử và nhà hoạt động nhân quyền, bị tù chung thân từ tháng Sáu năm 2011; ở Thổ Nhĩ Kỳ, Nedim Sener và Ahmet Shik, những nhà báo điều tra nổi tiếng, đang bị tạm giam từ tháng Ba năm 2011; ở Trung Hoa, Lưu Hiểu Ba, khôi nguyên Nobel Hòa Bình 2010, đang chịu án 11 năm tù giam. Và đây nữa, tại Việt Nam, Linh mục Nguyễn Văn Lý, biên tập viên của tạp chí Tự Do Ngôn Luận (không được thừa nhận hợp pháp), đang thụ án 8 năm tù giam từ năm 2007, với cơ thể đang bị liệt nửa người phải và tiền liệt tuyến bị viêm với nguy cơ chuyển thành ung thư.

Cũng cần phải nhắc lại rằng vào tháng Chín vừa qua, Đại hội của Văn Bút Quốc Tế ở Belgrade (Serbie) đã thông qua khoảng một chục Quyết nghị lên án sự đàn áp và đe dọa nhằm vào các nhà văn, nhà báo và những nhà hoạt động nhân quyền. Người ta có thể thấy các nạn nhân của sự đàn áp ở Bahrein, Belarussie, Trung Hoa, Tây Tạng đang bị chiếm đóng, ở Tân Cương của người Ngô Duy Nhĩ, Nội Mông, Cuba, Erythrée, Ba Tư, Irak, Mễ Tây Cơ, Nam Phi (đang soạn thảo một dự luật có những điều khoản đe dọa sự tự do của nhà văn, nhà báo), ở Syrie, Thổ Nhĩ Kỳ và Việt Nam.

Vẫn tại Việt Nam, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, nhà báo và tác giả bút ký điện tử, đồng sáng lập Câu lạc bộ Nhà báo Tự do Việt Nam (không được thừa nhận hợp pháp), thay vì được trả lại tự do sau một án tù bất công dài 2 năm rưỡi, vẫn đang bị giam giữ một cách bí mật từ tháng 10 năm 2010, không được gặp mặt gia đình, không được nhận thuốc men. Điếu Cày Nguyễn Văn Hải rất có thể đã bị mất một cánh tay trong thời gian bị giam theo như một tiết lộ vô tình từ một sĩ quan an ninh CS. Trong danh sách dài chưa được ghi chép hết của các nhà văn, nhà báo bị bức hại còn có Hòa thượng Thích Quảng Độ (83 tuổi), tu sĩ Phật giáo, nhà thơ, đang bị quản thúc tại gia từ năm 2003. Trong các trại giam và nhà tù vẫn còn các ông Nguyễn Phong, Nguyễn Bình Thành, Trần Quốc Hiền và Trương Quốc Huy, bà Phạm Thanh Nghiên, các ông Phạm Văn Trội, Nguyễn Mạnh Sơn, Trần Huỳnh Duy Thức (án 16 năm tù giam), Lê Thăng Long, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Anh Kim, Vi Đức Hồi, Phạm Minh Hoàng, Lư Văn Bảy, Cù Huy Hà Vũ và Phan Thanh Hải (tác giả nhựt ký điện tử Anh Ba Sài Gòn). Đó chỉ là những trường hợp được biết tiếng nhiều nhất.

Ở Việt Nam, những nhà thơ, nhà văn, nhà báo độc lập, luật sư hay người bênh vực nhân quyền nào bị cáo buộc vào tội ‘’tuyên truyền chống nhà nước xã hội chủ nghĩa’’ (hoặc chính xác hơn, là đảng cộng sản) đều có thể lãnh một bản án từ 3 đến 20 năm tù giam, theo điều 88 của bộ Luật Hình sự (điều luật còn được biết dưới một cái tên khác là ‘’luật còng số 8’’). Một khi bị kết án, họ sẽ bị đưa đến các trại lao động cưỡng bức. Họ bị giam kín hoặc bị nhốt chồng chất trong những phòng giam bẩn thỉu, cùng với các tù nhân đại hình có thái độ hiềm thù hung dữ khác. Họ sẽ phải chịu đựng tra tấn, nhục hình, đối xử dã man, vô nhân tính hoặc làm hạ thấp phẩm giá con người. Phần lớn những người tù chính trị hoặc tù nhân ngôn luận và lương tâm đều ở trong một tình trạng sức khỏe rất xấu, vì điều kiện giam giữ vô nhân đạo. Tháng Chín vừa rồi, người ta đã nhận được tin người tù Trương Văn Sương đã chết trong trại giam, do bệnh nặng, sau hơn 30 năm bị giam cầm. Hồi tháng Bảy, ông Nguyễn Văn Trại, một người tù lâm bệnh khác, đã không thể sống qua bản án 15 năm tù. Hay là ông Nguyễn Hữu Cầu, đã gần như trở nên mù lòa và điếc đặc, sau hơn 35 năm sau song sắt với không một tia hi vọng nào có thể còn sống để về với gia đình, người thân – những người cũng đã mòn mỏi, kiệt sức vì đợi chờ.

NGUYÊN HOÀNG BẢO VIỆT

Thành viên Ủy Ban Bênh vực Nhà Văn bị Đàn áp

và Cầm tù của Trung tâm Văn Bút Thụy Sĩ Pháp thoại

     và Trung tâm Nhà Văn Việt Nam Lưu Vong.

     HÀ TẢN VIÊN chuyển dịch ra tiếng Việt

Genève ngày 15 tháng 11 năm 2011

Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ

Ligue vietnamienne des droits de l’homme en Suisse

Vietnamese League for Human Rights in Switzerland

————————————————

15 NOVEMBRE 2011, Vol 12/1                                                                            www.penromand.ch

*Promouvoir la Littérature et Défendre la Liberté d’expression

 

Ecrire pour la vérité au delà des portes de l’enfer

         

          En commémorant la Journée des Ecrivains Emprisonnés, le 15 novembre 2011, le Comité pour la défense des écrivains persécutés (CODEP) du PEN International a publié un sombre bilan. On constate avec espoir quelques bonnes nouvelles venant de Tunisie et d’Egypte ou de Birmanie. Toutefois, le printemps arabe aura fait peur à certains régimes totalitaires ou liberticides. Ces derniers cherchent à contrôler davantage les médias et surtout l’accès à l’internet, en suivant  l’exemple de la Chine, du Vietnam ou de l’Iran. Et tous les Etats violeurs des droits de l’Homme fixent leur regard de prédateur sur les écrivains et journalistes indépendants, les blogueurs ou les cyberdissidents.

            Les graves atteintes à la liberté d’expression et d’information se sont poursuivies au cours de 12 derniers mois. En toute impunité dans de nombreux pays. Le Comité pour la Défense des Ecrivains Persécutés a enregistré presque mille attaques contre les écrivains et les journalistes. Pour résister aux pouvoirs dictatoriaux et corrompus ou aux groupes armés criminels, ils n’ont que la parole ou les mots. Menacés puis arrêtés et torturés, certains d’entre eux sont détenus au secret durant de longs mois, voire des années sans aucune inculpation ni jugement. C’était le sort de Dawit Isaac, écrivain et journaliste suédo-érythréen et de ses collègues érythréens dont on est sans nouvelles depuis leur arrestation en Erythrée, il y a une décennie. D’autres seraient déjà morts à cause des conditions de détention déplorables, de malnutrition et du manque de soins médicaux. Ailleurs, des centaines de gens de plume purgent de lourdes peines de prison.

            Pis, une trentaine de nos consoeurs et confrères ont été réduits au silence absolu par l’ultime forme de censure : l’assassinat sauvage ou la disparition forcée. Au Mexique, depuis 2006, 8 journalistes ont disparu, 33 journalistes, un romancier et un poète ont été assassinés. En 2011, 9 journalistes ont été assassinés et 2 portés disparus. Parmi eux se trouvaient 4 femmes et des membres de leur famille. On a retrouvé le corps mutilé de Susanna Chávez Castillo. Ou bien, les corps nus d’Ana Maria Marcela Yarce Viveros et de Rocio González Trápaga, tués par asphyxie, une corde autour du cou, pieds et mains attachées. Ou encore, Angel Castillo Corona, tué avec son fils de 16 ans. PEN International a voulu sensibiliser l’opinion publique à cette tragédie douloureuse et révoltante à l’occasion du Jour des Morts au Mexique, le 2 novembre dernier.

            Pour la Journée des Ecrivains Emprisonnés, cette année, l’attention s’est portée sur plusieurs situations représentatives de la répression sans frontières. Par exemple: en Ethiopie, Reeyot Alemu, chroniqueuse, est en détention au secret depuis juin 2011; au Mexique, Susana Chavez, poète, a été assassinée en janvier 2011; au Tibet occupé, Tashi Rabten, poète et éditeur, condamné à 4 ans de prison en juin 2011; au Bahreïn, Abdul-Jalil Al-Singace, blogueur et défenseur des droits de l’Homme, à la prison à perpétuité en juin 2011; en Turquie, Nedim Sener et Ahmet Shik, journalistes d’investigation de renom, en détention préventive depuis mars 2011; en Chine, Liu Xiaobo, Prix Nobel de la Paix 2010, 11 ans de prison. Ou encore, au Viet Nam, Nguyen Van Ly, prêtre et rédacteur de la revue clandestine Liberté d’Opinion, 8 ans de prison en 2007, souffrant d’une paralysie partielle (côté droit) et d’une inflammation de la prostate qui pourrait être un cancer.

            Il convient de rappeler qu’en septembre dernier, le Congrès du PEN International à Belgrade, en Serbie, avait adopté une dizaine de résolutions condamnant la répression et les menaces à l’encontre des écrivains, journalistes et défenseurs des droits de l’Homme. Les victimes se trouvent au Bahreïn, en Biélorussie, en Chine, au Tibet occupé, au Xinjiang des Ouïgours et en Mongolie intérieure, à Cuba, en Erythrée, en Iran, en Irak, au Mexique, en Afrique du Sud (un projet de loi contient des dispositions qui menacent la liberté des écrivains et des journalistes), en Syrie, en Turquie et au Viet Nam.

            Toujours au Viet Nam, Dieu Cay Nguyen Van Hai, journaliste et blogueur, cofondateur du Club des Journalistes Libres du Viet Nam (illégal), au lieu d’être relâché au terme de sa peine injuste de 2 ans et demi de prison, a été détenu au secret depuis octobre 2010, sans accès à des visites familiales ou des fournitures médicales. Il aura perdu un bras en détention selon une récente révélation par inadvertance d’un officier de sécurité. Dans la liste non exhaustive des écrivains et journalistes persécutés se trouve le Vénérable Thich Quang Do (83 ans), moine bouddhiste et poète, en résidence surveillée depuis 2003. Dans les prisons ou les camps croupissent Nguyen Phong, Nguyen Binh Thanh, Tran Quoc Hien, Truong Quoc Huy, Pham Thanh Nghien (f), Pham Van Troi, Nguyen Manh Son, Tran Huynh Duy Thuc (16 ans de prison), Le Thang Long, Le Cong Dinh, Nguyen Tien Trung, Tran Anh Kim, Vi Duc Hoi, Pham Minh Hoang, Lu Van Bay, Cu Huy Ha Vu et Phan Thanh Hai (blogueur AnhBa SaiGon), pour ne citer que certains cas les plus connus.

            Au Viet Nam, accusés de ‘’propagande contre l’Etat socialiste’’ (ou plus exactement, le parti communiste), les poètes, écrivains, journalistes indépendants, avocats ou défenseurs des droits de l’Homme risquent des peines de prison de 3 à 20 ans, selon l’article 88 du Code pénal (article connu sous un sinistre nom ‘’doubles menottes’’). Une fois condamnés, ils seront déportés dans des camps de travaux forcés. Ils sont tenus au secret ou entassés dans des cellules insalubres qu’ils partagent avec des criminels hostiles. Ils sont l’objet d’attaques physiques, de tortures, de traitements cruels, inhumains ou dégradants. La plupart des prisonniers d’opinion et de conscience ou des prisonniers politiques sont en très mauvaise santé en raison des conditions de détention inhumaines. En septembre, on a appris la mort de Truong Van Suong gravement malade, après avoir déjà passé plus de 30 ans dans le camp. En juillet, Nguyen Van Trai, un autre prisonnier malade, n’a pas pu survivre à ses quinze ans de prison. Ou encore, Nguyen Huu Cau, presque aveugle et sourd, qui se rapproche de ses 30 ans derrière les barreaux, sans avoir aucune lueur d’espoir de retour en vie à sa famille épuisée par le poids insoutenable et la durée implacable des temps d’attente.

 

NGUYÊN HOÀNG BẢO VIỆT

Membre du Comité des Ecrivains en Prison du Centre PEN Suisse Romand

et du Centre Associé des Ecrivains vietnamiens en exil (CEVEX) .

Centre PEN Suisse Romand (WIPC/CODEP) au Salon International du Livre et de la Presse de Genève

Avril – Mai 2011. Trung tâm Văn Bút Thụy Sĩ Pháp (Ủy Ban Bênh vực Nhà Văn bị Đàn áp và Cầm tù)

tại Hội Chợ Quốc tế Sách Báo Genève Tháng Tư – Tháng Năm 2011. 

 

Writing the Truth beyond the Gates of Hell

 

To commemorate the Day of the Imprisoned Writers on November 15, 2011, the Writers in Prison Committee of PEN International published a sad record. Though some recent hope comes from Tunisia, Egypt or Burma and though the Arab spring may have sent a degree of fear to some totalitarian regimes, others try to control the media and, above all, access to Internet, following the example set by China, Vietnam or Iran. Meanwhile, all countries that violate Human Rights seem specially to target independent journalists, bloggers and cyber-dissidents.

The past 12 months  have seen the worst attempts to silence freedom of expression or information in all impunity in many lands. WIPC has recorded almost a thousand attacks on writers and journalists. Against dictators, corrupt governments, military or criminal groups, they fight only by  written or spoken words.  Threatened, arrested,  tortured, some are detained in solitary confinement for months, even years, with neither charge nor trial. This was the fate of Dawit Isaac, a writer and journalist of Swedish-Eritrean nationality and his Eritrean colleagues from which we have no news since they were arrested in Eritrea, ten whole years ago.  Others have died under miserable conditions of detention, undernourished and refused any medical care. In other countries, hundreds of writers serve lengthy prison terms.

Worse yet, some thirty of our fellow men and women writers have been silenced forever by the ultimate form of censorship: Killed or “Disappeared”. In Mexico, since 2006, 8 journalists have disappeared; while 33 journalists, one novelist and one poet were murdered. In 2011, 9 journalists were killed and  2 more disappeared. Among them were 4 women and other members of their family. The mutilated body of Susanna Chavez Castillo was recently discovered. As were the naked bodies of Ana Maria Marcela Yarce Viveros and Rocio Gonzalez Trapaga, found dead from asphyxiation, rope tied around their necks, their hands and feet bound. Or also  Angel Castillo Corona, killed along with his sixteen-year old son. On November 2d, Mexico’s Day of the Dead,  PEN International brought these revolting tragedies to public attention.

This year, the Day of Imprisoned Writers  focused on several cases representative of repression without borders. As, in Ethiopia,  Reeyot Alemu, a reporter, held in secret confinement since June 2011; in Mexico, the poet Susana Chavez, assassinated in January 2011; in occupied Tibet, Tashi Rabten, poet and publisher, condemned to  4 years in prison in June 2011; in Bahrein, Abdul-Jalil Al-Singace, blogger and defender of Human Rights sentenced to life imprisonment in June 2011; in Turkey, Nedim Sener and Ahmet Shik, renowned investigative journalists, in preventive detention since March 2011; in China, Liu Xiaobo, Nobel Peace Prize 2010, serving a prison term of 11 years. Or yet, in Viet Nam, Nguyen Van Ly, priest and editor of the underground magazine “Freedom of Opinion”, sentenced to 8 years in jail in 2007, who suffers from a partial paralysis of the right side and a prostate inflammation that might be caused by cancer.

One should remember that, last September, the Congress of PEN International in Belgrade, Serbia, adopted ten resolutions condemning repression and threats against writers, journalists and Human Rights defenders. The victims are in  Bahrein, Belarus, in China, in occupied Tibet, in Xinjiang as well as  inner Mongolia, Cuba, Eritrea, Iran,  Irak, Mexico, South Africa (where a planned bill contains terms that threaten the freedom of writers and journalists), Syria, Turkey and Viet Nam. Again in Viet Nam, Dieu Cay Nguyen Van Hai, journalist and blogger, co-founder of the (outlawed) Free Journalists Club of Viet Nam, instead of being released at the end of his unfair sentence of 2 years and a half in prison, has been detained in solitary since October 2010, with no right to receive family visits or medicine. It seems also that he lost an arm in jail according to the recent inadvertent disclosure of a security officer. On the endless list of persecuted writers and journalists remains the Venerable Thich Quang Do (83 years old), a Buddhist monk and poet, under house arrest since 2003. In Vietnamese  prisons or camps stagnate Nguyen Phong, Nguyen Binh Thanh, Tran Quoc Hien, Truong Quoc Huy, Pham Thanh Nghien (f), Pham Van Troi, Nguyen Manh Son, Tran Huynh Duy Thuc (16 years of prison), Le Thang Long, Le Cong Dinh, Nguyen Tien Trung, Tran Anh Kim, Vi Duc Hoi, Pham Minh Hoang, Lu Van Bay, Cu Huy Ha Vu and Phan Thanh Hai (blogger AnhBa SaiGon), to only mention the best known cases.

In Viet Nam, accused of ‘’propaganda against the socialist State’’ (or rather the communist party), poets, writers, freelance journalists, lawyers or  Human Rights defenders risk from 3 to 20 years in prison, under article 88 of the Penal Code (an article best known under the sinister name of “double handcuffs’’). Once sentenced, they are deported to forced labour camps. They are held in solitary or piled into filthy cells shared with hostile common-law criminals. They are physically attacked, tortured, or subjected to cruel, inhuman or degrading treatment. Most of the prisoners of conscience or opinion or political prisoners are in bad health because of the inhuman detention conditions. In September, we learned of the death of Truong Van Suong, after a long illness, having spent over 30 years in his camp. In July, Nguyen Van Trai, another sick prisoner, did not survive 15 years of jail. Or again, Nguyen Huu Cau, deaf and almost blind, who soon will have spent 30 years behind bars with not the faintest hope to return alive to his family exhausted by the interminable and unbearable wait.

NGUYÊN HOÀNG BẢO VIỆT

Member of the Writers in Prison Committee (WIPC/CODEP) of PEN Suisse Romand Centre

            Member of the Associated Vietnamese Writers in Exile Centre (CEVEX)

 

Translated by MAVIS GUINARD, PEN Suisse Romand Centre (WIPC/CODEP).

Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ

Ligue vietnamienne des droits de l’homme en Suisse

Vietnamese League for Human Rights in Switzerland

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: