Anh Là Ai ???

 

 
ÂM NHẠC
Home NHIẾP ẢNH – HỘI HỌA VUI CƯỜI ÂM NHẠC LINH TINH 

Friday, February 10, 2012Xin Mời Tham Gia Chiến Dịch Free Việt Khang – Free Việt Nam

 

Nhạc phẩm “Anh Là Ai” được dịch và trình bày
bằng tiếng Pháp 
Thứ Năm, Ngày 9 tháng 2-2012

Phong trào đòi trả tự do cho nhạc sĩ Việt Khang không chỉ ở Mỹ mà còn lan rộng sang các quốc gia khác nơi có người Việt Nam cư ngụ. Tại Pháp, bài hát Anh Là Ai đã làm xúc động nhiều người, và một nhạc sĩ người Pháp là anh Antoine Figali đã dịch và trình bày bài hát này bằng tiếng Pháp, mời quý vị cùng theo dõi sau đây nhạc phẩm Qui Es-Tu, qua tiếng hát của chính dịch giả là Antoine Figali .

 

NGỌN ĐUỐC VIỆT KHANG

 

 

 

Chiến Dịch Thỉnh Nguyện Thư Bắt Đầu

 

 

Ts. Nguyễn Đình Thắng, Giám Đốc Điều Hành BPSOS
Lúc 12 giờ khuya hôm nay, tức 0 giờ ngày 8 tháng 2, chiến dịch vận động Tổng Thống Obama áp lực Việt Nam trả tự do cho tất cả tù chính trị, tôn giáo và lương tâm sẽ bắt đầu.
Sáng sớm hôm nay, Nhạc Sĩ Trúc Hồ nhân danh SBTN cài thỉnh nguyện thư vào trang mạng của Toà Bạch Ốc và cần 150 người ký tên ủng hộ để thỉnh nguyện thư được hiện lên, sẵn sàng cho đồng hương vào ký ủng hộ khi chiến dịch bắt đầu. Đến 10 giờ tối số người ký tên ủng hộ đã vượt quá 2.3 ngàn mặc dù chiến dịch chưa bắt đầu.
Điều này cho thấy sự hưởng ứng nồng nhiệt của đồng hương ở mọi nơi, thuộc mọi lứa tuổi. Đặc biệt trong cuộc vận động này có sự tham gia của rất nhiều người trẻ, mà đáng kể là Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam ở Bắc Mỹ, và của khá đông những người không phải là người Việt nhưng quan tâm đến tình trạng vi phạm nhân quyền đang diễn ra ở Việt Nam. Họ đã sử dụng các phương tiện kỹ thuật thông tin và mạng lưới quen biết để tiếp sức với chúng ta.
Chúng tôi kêu gọi đồng hương ở toàn cõi Hoa Kỳ mỗi người một tay tham gia và vận động thân bằng, quyến thuộc, đồng nghiệp, hàng xóm… cùng tham gia chiến dịch này trong suốt 30 ngày tới đây. Mục đích là huy động tối thiểu 25 ngàn người ký tên ủng hộ. Đạt được con số ấy trong thời hạn 30 ngày thì Tổng Thống Obama sẽ phải cứu xét và hồi đáp thỉnh nguyện của chúng ta.
Đây là cơ hội để tập thể người Việt ở Hoa Kỳ mỗi người một tay góp phần mình cho đại cuộc.
Để ký tên, trước hết quý vị cần mở trương mục (account) với trang mạng của Toà Bạch Ốc (có phần chỉ dẫn): https://wwws.whitehouse.gov/petitions
Xin lưu ý là nên ghi thành phố và tiểu bang nơi mình sinh sống khi mở account. Có vậy thì Toà Bạch Ốc mới biết rằng mình hiện ở đâu trên đất nước Hoa Kỳ và thấy được sự tham gia rộng rãi từ người dân ở khắp nơi.
Khi đã mở account xong rồi, xin vào trang sau đây để ký tên ủng hộ (bấm vào ô “Sign This Petition”):

https://wwws.whitehouse.gov/petitions#!/petition/stop-expanding-trade-vietnam-expense-human-rights/53PQRDZH

Quý vị không nhất thiết phải là công dân Hoa Kỳ để tham giam chiến dịch, miễn là đang cư trú ở Hoa Kỳ.
Để giúp những đồng hương gặp trở ngại kỹ thuật hay không biết dùng máy điện toán hay internet, BPSOS sẽ thiết lập các trạm hướng dẫn. SBTN và nhiều tổ chức khác ở các nơi cũng sẽ thiết lập các trạm hướng dẫn tương tự.

Số điện thoại của các văn phòng BPSOS tham gia chiến dịch:
Atlanta (GA): 770-458-6700Camden (NJ): 856-486-7770Falls Church (VA): 703-538-2190Houston (TX): 281-530-6888Louisville (KY): 502-368-1491Orange County (CA): 714-897-2214Philadelphia (PA): 215-334-1500Silver Spring (MD): 301-439-0505Bayou La Batre (AL): 251-824-7004Biloxi (MS): 228-436-9999

Xin cảm ơn các nhạc sĩ Việt Khang,
Trúc Hồ và Nhật Ngân

Trong lễ Tưởng niệm nhạc sĩ Nhật Ngân được tổ chức vào ngày Chủ nhật 29 tháng Giêng năm 2012 vừa qua tại miền Nam California, nhạc sĩ Trúc Hồ có nhắc lại rằng: Hai ngày trước khi bị công an bắt giữ tại thành phố Mỹ Tho vào cuối năm 2011, thì nhạc sĩ trẻ Việt Khang đã hát bài “Giã Từ Vũ Khí” mà nhạc sĩ Nhật Ngân đã sáng tác từ hồi năm 1972 – 73.
Khi về đến nhà, tôi đã lần mở internet và nhờ sự phổ biến của Nhóm Tuổi Trẻ Yêu Nước, tôi đã được nhìn và nghe thấy chính Việt Khang say sưa hát bài này với giọng thật thiết tha truyền cảm – còn điêu luyện hơn cả Trúc Hồ khi chính người nhạc sĩ nổi danh này cũng hát bài đó trong lễ Tưởng niệm nữa. Trúc Hồ còn cho biết là Việt Khang sinh năm 1978, thì chưa bao giờ gặp gỡ hay quen biết gì với tác giả Nhật Ngân, nhưng anh bạn trẻ này rõ ràng đã có sự tâm đắc đồng cảm với bài ca bất hủ đó. Xin trích dẫn vài câu của bài hát này của nhạc sĩ Nhật Ngân:

Rồi có một ngày, sẽ một ngày chinh chiến tàn
…Trả súng đạn này, ôi sạch nợ sông núi rồi
Anh trở về quê, trở về quê tìm tuổi thơ mất năm nao
…Để có một ngày, có một ngày cho chúng mình
Ta lại gặp ta, còn vòng tay
Mở rộng thương mến bao la…
 

 

Thành ra đây là một cuộc hội tụ của cả ba thế hệ nhạc sĩ mà lại có duyên gắn bó với nhau trong cùng một tâm tình yêu mến thiết tha đối với con người và quê hương Việt nam của mình. Việt Khang trẻ nhất đang ở tuổi 30, Trúc Hồ thì súyt xóat tuổi 50, còn Nhật Ngân thì vừa bước vào tuổi 70 lúc anh lìa đời vào hai ngày trước Tết Nhâm Thìn 2012.
Từ hơn một tháng nay, lớp người trẻ ở khắp nơi trong nước cũng như ngòai nước thì đang sôi nổi lên tiếng đòi hỏi nhà cầm quyền cộng sản Hanoi phải trả tự do cho Việt Khang. Và hai bài hát do Việt Khang sáng tác đã liên tục được nhiều bạn trẻ đua nhau hát và phổ biến rộng rãi trên mạng lưới thông tin tòan cầu. Xin được trích dẫn vài đọan trong hai ca khúc này :

…Là người con dân Việt nam
Lòng nào làm ngơ trước ngọai xâm
Người người cùng nhau đứng lên đáp lời sông núi
…Già trẻ gái trai giơ tay cao
Chống quân xâm lược, chống kẻ nhu nhược bán nước Việt nam.
(trích từ bài “Việt Nam Tôi Đâu?” của Việt Khang)
 
Cần ghi nhận ở đây có sự trùng hợp với bài ca rất hùng hồn của Trúc Hồ có nhan đề “ Đáp Lời Sông Núi” với ca từ sôi sục lòng yêu nước như :

Đáp lời sông núi, anh em ta đáp lời sông núi
Quyết bảo vệ giang san, ta thà chết cho quê hương
… Tổ quốc lâm nguy, xương máu này ta nguyền hiến dâng.

Và đọan này nữa trích từ bài hát “Anh Là Ai?” cũng của Việt Khang :

…Xin hỏi anh ở đâu
Ngăn bước tôi chống giặc Tàu ngọai xâm?
…Dân tộc anh ở đâu
Sao đang tâm làm tay sai cho Tàu?
Để ngày sau ghi dấu
Bàn tay nào nhuộm đày máu đồng bào.
Tôi không thể ngồi yên
Khi nước Việt nam đang ngả nghiêng
Dân tộc tôi sắp phải đắm chìm
Một ngàn năm hay triền miên tăm tối! …

Rõ ràng là cả ba nhạc sĩ tài ba này đang góp phần khơi dậy cái tiềm năng vô cùng lớn lao của lớp người trẻ Việt nam hiện nay, đó chính là cốt lõi của cái “Sức Mạnh Mềm của Lòng Ái Quốc ngàn xưa của Dân tộc chúng ta” – mà tác giả Nguyễn Cao Quyền đã nêu ra khi viết về phương cách đối phó với mối nguy cơ xâm lấn thật tàn bạo của Trung Quốc.

Xin cảm ơn Việt Khang.
Xin cảm ơn Trúc Hồ
Xin cảm ơn Nhật Ngân

Các Anh thật xứng đáng là những Nghệ sĩ Anh hùng của Tổ Quốc Việt Nam./

California, Tháng Hai 2012
Đoàn Thanh Liêm

 

 

Posted by Lãng Tử 75 at 8:56 AM 0 comments  Email ThisBlogThis!Share to TwitterShare to Facebook
Sunday, January 29, 2012Đám Cưới Nhà Binh Hoa Dù Nở Tại SàiGòn
Được một anh cựu Hs NT chia sẻ cái video clip thật cảm động nầy, ngồi xem mà muốn rơi nước mắt. Thật khâm phục các anh cựu chiến sĩ VNCH, các anh đã chứng tỏ một tinh thần bất khuất cao độ, dù biết rằng bao nhiêu rình rập của bọn công an cs chung quanh sẳn sàng chờ một hiệu lịnh là xông vào đánh đập, bắt bớ, cầm tù, thế mà các anh vẫn tươi cười đến với nhau để cùng chia vui với chú rể & cô dâu, không một chút sợ hãi. Trên bánh cưới lại còn ghi rỏ đơn vị cũ (Nhảy Dù) của mình. Xin cúi đầu khâm phục chú rể, cô dâu và tất cả các anh/chị cựu chiến sĩ QLVNCH, hoan hô tinh thần “Huynh Đệ Chi Binh” của các anh/chị, cũng xin chúc chú rễ và cô dâu luôn sát cánh bên nhau vượt qua mọi thử thách để đạt được chân hạnh phúc.
Cũng không quên cám ơn anh Toan Doan đã gởi cho cái video clip thật tuyệt vời  nầy.
Lãng Tử 75
===========================================================
Lễ Thành Hôn Vân Sương & Khánh Vân. Ngày 9 tháng 2 năm 2011.
Quan Viên hai họ đều là những Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hoà.

 

 

Dưới đây là những ý kiến đóng góp trên youtube:

That la cam-dong !! Dang kham-phuc vo cung !!
Xin chuc Anh Chi suot doi Hanh-Phuc ben nhau  
Phuoc-Dao
bangoai74 2 hours ago

Hoan ho cac anh, nhung nguoi trai cua dan toc, Quoc Gia, hien ngang song trong moi nghich canh – nguyen hon thieng dat nuoc luon phu ho cac anh.
Than ai
JohnLocVietCan 3 hours ago

Chắc chắn một điều là các binh chủng Dù,Biệt kích dù,Thuỷ quân lục chiến chưa hề thua dù 1 trận với quân CS. Thât bi hùng các anh chiến sĩ.
Vẫn còn tinh thần DÙ CỐ GẮNG.
Khâm phục,khâm phục.
Nguyên cầu ơn trên phù hộ các anh
tlmuzid 3 hours ago

Thương quá là thương
Duyenduyen 4 hours ago

Cac anh luc nao cung la nhung anh hung trong tim cua nhung nguoi dan Mien Nam VN.
Hay ngang mat va hanh dien vi cac anh da lam trach nhiem cua nguoi trai trong thoi chien de chong lai su xam lang bao tan cua Cong San Bac Viet . Du khong thang vi su phan boi cua ” Dong Minh ” . Nhung khong ai dem thang bai de luan anh hung .. Mot nhat guom len , ngan thuo dep. Du thanh` hay bai cung la du* .
Vu Hoang Chuong Xin cui dau cam on cac anh ..
randomness19751 4 hours ago

“NHẢY DÙ CỐ GẮNG // CỐ GẮNG NHẢY DÙ “
trinhsat2nhaydu 4 hours ago

Congratulations! your family name is now known to God
johnmnguyen 5 hours ago

Một việc làm đáng kính phục
doandinhthuy 8 hours ago

Quá cảm động và thật khâm phục.
Hoan hô cô Dâu và chú rễ.
Kính chúc cô dâu và chú rễ trăm năm hạnh phúc.
Quân lực VNCH muốn năm.
Binh chủng Nhảy Dù muôn năm.
“NHẢY DÙ CỐ GẮNG”
conglangvietnam 8 hours ago

Rất đáng khâm phục , hoan hô cô dâu chú rễ
leuyenkhanh 12 hours ago

Rất cảm động và đẹp tuyệt vời !!!    
Xin gìn giữ Tinh Huỳnh Đệ Chi Binh của Người Lính VNCH.
Xin chúc mừng Trăm Năm Hạnh Phúc cho
cô Dâu Khánh Vân và chú Rể mũ đỏ Lê Văn Sương.
svsqthuduc 17 hours ago

That cam dong va hay qua!!
scioto 20 hours ago

HUYNH ĐỆ CHI BINH.
Thật là hành động đáng khâm phục.
THIEN THẦN MŨ ĐỎ.
qwaser1000 22 hours ago

Posted by Lãng Tử 75 at 2:13 PM 0 comments  Email ThisBlogThis!Share to TwitterShare to Facebook
Friday, January 27, 2012Nhạc Sĩ Việt Khang

 

Từ bản nhạc “Việt Nam Tôi Đâu” ra đời trên hệ thống Internet vào tháng 8/2011 đến bây giờ, số người nghe gần nữa triệu, lời nhạc và tiếng hát của Việt Khang đã đi vào lòng người. Việt Khang đã viết từ tận đáy lòng sâu thẳm của mình với nỗi đau ray rức… nỗi đau này không phải vì đói rét, cũng không phải vì vết thương bị cắt trên da thịt… mà nỗi đau của một người mất nước nỗi đau trăn trở hằng sâu trong tâm hồn người yêu nước.
Sống qua gần nữa đời người, anh đã thấm nghiệm được sự dối trá lừa đảo của chế độ độc tài đương quyền, tác giả “Việt Nam Tôi Đâu” đã mở đầu cất cao lời nhạc “Việt Nam ơi thời gian quá nữa đời người,và ta đã tỏ tường rồi, ôi cuộc đời ngày sau tàn lửa khói…”. Nữa cuộc đời, trải qua 36 năm từ ngày cả dân tộc Việt Nam rơi vào tay Cộng Sản đến nay Việt Khang đã nhìn thấy xã hội muôn ngàn mãnh đời đổ vỡ, tàn tạ, bị áp bức, bóc lột, đói khát mà đáng ra bất cứ một quốc gia nào “sau tàn lửa khói” đều không thể lâm vào cảnh tượng đau đớn như Việt Nam.
Việt Khang đã tỏ tường trên thân thể gầy còm của đất “Mẹ Việt Nam đau từng cơn xót dạ nhìn đời, ngườilầm than đói khổ nghèo nàn, kẻ quyền uy giàu sang dối dang”… Lời nhạc không mang tính hằn học thù hận nhưng mang tâm trạng đau nhói ở tâm can hoà với lời ca thống thiết nói lên sự cách biệt bất hạnh của hai giai cấp một bên là người dân đói khổ thật thà, bên kia là kẻ quyền uy giàu sang dối dang, mà kẻ quyền uy đó chính là thành phần tư bản đỏ của bạo quyền Cộng sản Việt nam hiện nay đang trấn lột đồng bào.

 

Còn tổ quốc Việt Nam thì sao? Việt Khang tự hỏi rằng “Giờ đây Việt Nam còn hay đã mất?” Nếu còn, tại sao nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam lại để cho “bọn giặc Tàu ngang tàng trên quê hương ta” mà cả một guồng máy khổng lồ của công an, bộ đội chỉ để phục vụ cho “đảng cầm quyền” mà không bảo vệ được ngư dân Việt Nam đến nỗi “Hoàng Trường Sa đã bao người dân vô tội, chết ngậm ngùi vì tay súng giặc Tàu”….
Tổ quốc đã không còn hiện hữu trước một bạo quyền chỉ biết hiếp đáp người dân, chỉ biết bóc lột giàu có dối gian, trong khi ngoại xâm đang thật sự hống hách trên quê mẹ Việt Nam… là một nhạc sĩ yêu nước Việt Khang dùng tiếng hát sâu xoáy của mình như tiếng kêu của con quốc quốc trong đêm thâu kêu gọi lòng yêu nước của mọi người “là một con dân Việt Nam, lòng nào làm ngơ trước ngoại xâm,người người cùng nhau đứng lên đáp lời sông núi”. Đồng bào ơi! Tổ quốc đang lâm nguy không phân biệt già trẻ trai gái hãy đoàn kết “từng đoàn người đi chẳng nề chi, già trẻ gái trai hãy dơ cao tay….”đoàn kết sức mạnh dân tộc để “chống quân xâm lược, chống kẻ nhu nhược bán nước Việt Nam”.
Việt Khang-Võ Minh Trí đã cất cao giọng hát từ đáy lòng sâu thẳm của tâm hồn, lời ca cao vút của anh như những nhát dao cắt lòng những ai đang trăn trở trước nguy cơ của dân tộc, anh đã buông tiếng hát nói lên phần hồn của bản nhạc mà đó cũng là ước nguyện của đồng bào.
Nhạc sĩ Việt Khang là thành viên của Tuổi Trẻ Yêu Nước, trước khi anh bỏ hồn vào hai bản nhạc “ViệtNam Tôi Đâu” và “Anh Là Ai” anh đã đoán rằng sự an ninh cá nhân của anh không được
Bảo đảm, nhưng đó là thứ vũ khí trong đấu tranh Diễn Biến Hoà Bình mà tài nghệ anh đang có là viết nhạc và lời ca, anh tận dụng sở trường của mình để cứu quê hương dân tộc. Tiếng hát của anh với bài“Việt Nam Tôi Đâu” là tiếng huy động lòng người, tiếng kèn thúc dục sự đứng lên của mọi giới, khi nghe tiếng hát của bài nhạc “Việt Nam Tôi Đâu” người đang trùm chăn phải thức dậy, kẻ ươn hèn trở nên can đảm…. Một người thanh niên yêu nước chân chính như thế mà vào lúc 7:00 giờ tối ngày 23-12-2011,Công An Cộng sản Việt nam đã vào bắt anh đi vào trại tù, đó có thể là sự tiên đoán của bản nhạc “Anh LàAi” mà Việt Khang đã chuẩn bị cho mình để dấn thân làm một người trai yêu nước giữa chốn hám danh, hám lợi, đầy dối trá của bạo quyền.
Chúng em viết lên đây những lời chân tình của người đồng hành với anh, anh lâm nguy chúng em vẫn còn tiếp tục cuộc hành trình với lòng tin tưởng “kẻ bán nước không bao giờ được dân tộc tha thứ, và kẻxâm lăng không bao giờ thành công trước sức mạnh đoàn kết của một dân tộc” – Ở chốn lao tù kia, xinanh vững tin vào chính nghĩa đã chọn.

Long Hải & Quốc Tuấn
Viết tại Việt Nam trước đêm giao thừa 2012
http://www.tuoitreyeunuoc.com

Free Viet Khang
                
To whom we hope are concerned,

We are writing to you as fellow songwriters, artists, free expressionists of this great nation in hopes that you will be changed by what you read below and are compelled to help free an innocent expressionist.

Very currently, on December 31st, 2011, a year of music and patriotic passion has ended for a fellow songwriter in Vietnam. 2012 is not looking hopeful for him or any of us who believe in human rights as well as freedom of expression for the country. In light of China and Vietnam’s current dispute over the Spratly islands Hoang Sa and Truong Sa, Vietnamese singer/songwriter VIET KHANG had written and shared songs of grief over his country’s loss. They spred rapidly online. His songs titled “Anh La Ai” (roughly translates to: “Who are you?”) and “Viet Nam Toi Dau” (“Where is my Vietnam?”) spoke on behalf of the Vietnamese citizens hurting from these current events. He has recently been arrested and imprisoned by the Vietnamese government for said actions. With lyrics that ask, Why does my country deserve more bloodshed? from a patriotic soul, many are outraged that a song written to express love and concern for its country would yield such violent reactions from its own leaders.

In a world where rapists, murderers, and terrorists roam among us, it begs the question, why are these authorities using precious security resources to arrest a patriotic singer/songwriter? VIET KHANG is still currently held in jail, under an accusation unbeknown to us. We ask, with as much assertiveness as you will allow us, that you
take action by passing this letter forward to your sources, writing to national authorities, signing the existing petitions online to “Free Viet Khang”, and using every heard voice within your network to free this silenced artist.

We here in America have the gift of freedom to stand by what we believe in and speak on what is just, so please use that precious right to free your fellow artist. Do what you can and everything you can so that the hope for basic human rights throughout this world does not continue to wither as 2012 has only begun.

With much hope,

 
Nhạc Sĩ Trúc Hồ “Vận Động Cho Nhạc Sĩ Việt Khang”

Đài truyền hình SBTN cùng với Nhạc Sĩ Trúc Hồ vận động cứu NS-Việt Khang, một nhạc sĩ trẻ tại Việt Nam nổi tiếng qua hai ca khúc do anh sáng tác và phổ biến trên mạng là nhạc phẩm Việt Nam Tôi Đâu? và Anh Là Ai, đã bị nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam bắt giữ. Đài truyền hình SBTN và SET đã chính thức phát động chiến dịch vận động trả tự do cho người nhạc sĩ anh hùng này, và kêu gọi quý vị khán thính giả của đài xin hãy gọi điện thoại, viết thư, email cho các Dân biểu hay Thượng nghị sĩ nơi vùng mình cư ngụ, để xin vận động trả tự do cho nhạc sĩ Việt Khang bằng cách gây áp lực với bộ Ngoại giao và tòa đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam.

 

Hoan Nghinh Tinh Thần Yêu Nước Thương Dân cao đẹp và sự quan tâm đến “Vận Mệnh Đất Nước” đang lâm nguy sắp lọt vào tay Tầu cộng . Mặc dù Quí vị cộng đồng Người VIỆT đang sống sung sướng trên Thế Giới Tự Do Hải Ngoại , trong đó có Quí vị Đài SBTN và Trung Tâm băng nhạc ASIA đã trăn trở đau xót cho cảnh lầm than (làm nô lệ giặc Tầu kiểu mới thâm độc hơn) đã và đang manh nha cho Dân tộc và Quê Hương .
Quí vị Đài SBTN và Trung Tâm băng nhạc ASIA đã chia xẻ tâm huyết , thời gian , phương tiện vật chất , để kêu gọi cộng đồng người VNHN và Công Luận Thế Giới quan tâm đến sự bất công cay nghiệt trong xả hội VN .
Thật lấy làm nhục nhả và hổ thẹn về lòng thù hận nhỏ nhen của nhà cầm quyền VC, khi hành hạ những công dân lương thiện, ôn hoà và can đảm chống rợ Tầu . Đồng thời khinh bỉ về sự đê hèn của 200 tên ủy viên ban lãnh đạo trung ương đảng VC trước bọn giặc cướp bành trướng bá quyền Tầu cộng.

 

HÃY TRẢ TỰ DO CHO VIỆT KHANG !!!

Là công dân khi nước nhà nguy biến
Anh nói lời yêu nước, xót thương quê
Tại sao đảng không cho anh lên tiếng
Lại bắt anh nhốt biệt, chẳng cho về ???
         
Bắt nhốt anh ? Ðảng tại sao làm thế ?
Anh tội gì ? Anh có nói gì sai ?
Anh chỉ hát lời đau thương thế hệ …
Khi thấy dân mình mờ tối tương lai !!!

Ðất nước Việt do tiền nhân bồi đắp
Trao lại cho toàn dân nước Việt Nam
Không ai có quyền đổi trao, chia cắt
Mà phải giữ gìn lãnh thổ, giang san

Khi thấy đảng cắt quê dâng Tàu cộng
Anh hỏi đảng rằng ” VIỆT NAM TÔI ÐÂU “
Thấy đảng đánh người vốn cùng nòi giống
Không thể làm ngơ, nhục tủi cúi đầu

Nhìn thẳng bạo quyền, đau lòng, anh hỏi
“ANH LÀ AI” mà chà đạp dân lành
Câu hỏi bình thường, có gì là tội
Sao đảng trả thù bằng luật rừng xanh ?!

Hỡi Việt Nam, hỡi công bình, bất khuất
Hãy nói lên tiếng nói của lương tâm
Hỡi thế giới, những người yêu sự thật
Ðừng để độc tài bắt chúng tôi câm !!!

Hỡi toàn quốc, đứng lên nào, đồng loạt
Ta cùng nhau đối mặt đảng hung tàn
Cho đảng biết người dân không hèn nhát
Hãy thả ngay về NHẠC SĨ VIỆT KHANG !!!

Hãy trả tự do cho người yêu nước
Mà đảng âm mưu bức hại, giam cầm
Dân tộc Việt Nam sẽ không nhân nhượng
Vì đảng giết người, cướp của, dã tâm !

Hỡi thế giới văn minh trong bốn cõi
Xin nhìn vào thực trạng nước, dân tôi
Ðảng bắt VIỆT KHANG, gán anh bao tội
Tội biết yêu quê, xót giống, thương nòi

Tội VIỆT KHANG ư ? tội anh đã hát
Hát tiếng lương tâm, hát tiếng con người
Hãy trả VIỆT KHANG về cho dòng nhạc
Dòng nhạc hào hùng thế hệ chúng tôi !!!
 
Ngô Minh Hằng

 

Posted by Lãng Tử 75 at 1:30 PM 0 comments  Email ThisBlogThis!Share to TwitterShare to Facebook
Đừng đánh rơi tuổi trẻ
Một đêm mơ tôi thấy mình và người thân đi dạo trên một ngọn đồi. Xa xa cuối chân đồi là một thành phố vừa lên đèn và trên trời đang treo một vầng trăng mười sáu. Cảnh đẹp như trong một cuốn phim tình cảm. Nếu đúng như các nhà tâm lý học nói, người ta thường mơ những cảnh mà họ đã thấy, những việc họ đã làm, thì ngọn đồi phải là một trong những nơi tôi đã sống hay đã đến. Vâng. Khi ngồi thật yên lặng để hồi tưởng, tôi biết ngọn đồi đó ở Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam, nơi tôi đã đến thăm trong những ngày còn nhỏ.
Quế Sơn là nơi cha mẹ tôi đã gặp nhau, đã thương và cưới nhau. Những ngọn đồi chập chùng, không cao lắm, có những bụi sim thấp và những hoa màu tím, có thể là nơi họ đã từng hò hẹn. Các cụ trong vài thế hệ trước, dù có lãng mạn cũng ít khi kể cho con cháu nghe nhưng từ ngày mẹ tôi mất cha tôi rất ít về vùng đồi núi đó. Phải chăng để khỏi nghe lòng đau xót khi “về đồi sim ta nhớ người vô bờ” như thế hệ chúng tôi sau này. Dù sao, cảnh núi đồi thơ mộng đã góp phần để lại cho hai người một tác phẩm, là tôi, trong thế gian này, tuy không kể ra, tôi cũng đoán biết cha mẹ tôi mơ mộng đến dường nào.
Giấc mơ dễ thương là một ví dụ để giải thích điều tôi muốn nói rằng tuổi thơ, tuổi thanh niên là thời gian đẹp nhất của một con người và không bao giờ phai đi.
Nhiều khoảng không gian trong ý thức bị phủ dày dưới lớp bụi thời gian nhưng kỷ niệm của tuổi thơ, ký ức thời tuổi trẻ dù dấn thân, khai phá hay nông nổi, sai lầm không bao giờ bị che khuất. Đó là thời gian duy nhất mang đến cho ta nụ cười, niềm hãnh diện nhưng cũng là thời gian duy nhất làm ta tiếc nuối, ăn năn khi ngồi đếm những ngày cuối của đời mình trôi đi trong buồn bã, chậm chạp trong một nhà dưỡng lão ở nước ngoài hay trên một chiếc giường tre, giường gỗ nào đó ở quê hương.
Thời gian tôi sống ở Mỹ dài hơn thời gian tôi sống ở Việt Nam. Nếu tính luôn những năm còn quá nhỏ không giữ lại được gì trong ký ức, thì còn dài hơn nữa. Về trách nhiệm, tôi rất nặng nợ với xứ này nhưng thành thật mà nói, về tình cảm, tôi yêu đất nước Việt Nam không chỉ hơn nước Mỹ thôi mà còn hơn nhiều thứ khác.
Yêu nước thì nói mình yêu nước. Đó không phải là chức vụ, lương bổng, bạc vàng hay của cải gì mà sợ gọi khoe khoang. Tôi yêu Việt Nam, trước hết, cũng chỉ vì tôi yêu tôi trong một thời tuổi trẻ.
Với nước Mỹ, tôi nợ quá nhiều thứ. Tôi nợ đôi tay người lính hải quân Mỹ ôm tấm thân ốm o đói khát của tôi lên từ chiếc cầu dây mong manh đang đong đưa bên thành chiến hạm khi ghe tôi đang được vớt ngoài biển Đông. Tôi nợ cơ quan thiện nguyện chiếc áo ấm đầu tiên để che cơn rét khắc nghiệt miền Đông Bắc Mỹ. Tôi nợ người dân Boston bao dung, rộng lượng đã đưa vòng tay nhân ái ôm lấy tôi, một người tỵ nạn không thân nhân nào ở Mỹ. Thế nhưng dù nợ bao nhiêu, dù đã sống ở đây 30 năm và đã là công dân Mỹ có quốc tịch 24 năm, khi viết về thành phố Boston và đất nước Hoa Kỳ tôi vẫn quen dùng hai chữ “xứ người” và “đất khách”.
Bởi vì, trong trái tim, tôi là người Việt Nam.
Tôi là người may mắn, được học hỏi trong một nền giáo dục dân chủ, sống nhiều năm trong xã hội dân chủ để có cơ hội so sánh với nền giáo dục và xã hội Việt Nam tôi đã từng trải qua trước và sau 1975. Nhiều triệu người cùng thế hệ tôi trước đây và nhiều triệu tuổi trẻ Việt Nam ngày nay không có may mắn đó.
Có thể các bạn trẻ không nhận ra, nhưng ngay trong phút giây các bạn đang sống, cuộc đấu tranh khốc liệt giữa khoa học và phản khoa học, giữa đúng và sai, giữa chân thật và giả dối, giữa cố gắng vươn lên và áp lực phục tùng đang diễn ra trong ý thức. Nếu không có điều kiện tiếp cận luồng ánh sáng văn minh khoa học, không được trợ lực từ các nguồn kiến thức khách quan, ý thức vươn lên của các bạn sẽ bị trấn áp, tinh thần độc lập sẽ bị triệt tiêu, các bạn sẽ không có cơ hội chọn đúng một lý tưởng tuổi trẻ và cuối cùng dẫn đến việc đánh mất cả cuộc đời mình.
Nói nhắc đến hai chữ lý tưởng, người ta thường nghĩ đến một con đường xứng đáng để đi, một mục đích để hiến dâng cuộc đời mình như Thomas Merton nói :
“Nếu bạn muốn biết tôi là ai, đừng hỏi tôi sống ở đâu, hay tôi ăn thích ăn món gì, hay tôi chải tóc cách nào, nhưng hãy hỏi tôi sống vì mục đích gì.”
Lý tưởng được nhắc nhiều nhất tại Việt Nam là lý tưởng Cộng Sản. Từ chiếc loa treo trên trụ đèn đầu phố cho đến cương lĩnh chính thức của các đại hội đảng đều lập đi lập lại rằng con đường đẹp nhất là con đường Cộng Sản và lý tưởng đẹp nhất của một đời người là lý tưởng Cộng Sản.
Nhưng ý thức hệ Cộng Sản như đã chứng minh không phải là con đường đẹp nhất mà là chất độc tàn phá ý thức của con người một cách có hệ thống và bắt đầu ngay từ khi mới chập chững vào đời.
Hai phân đoạn dưới đây trích trong chương trình giáo dục mầm mon do Bộ Giáo Dục và Đào Tạo Việt Nam phê duyệt 2009 so sánh với chương trình giáo dục mầm non tại Bắc Hàn dựa theo nghiên cứu của Andrea Matles Savada, North Korea: A Country Study lưu trữ tại Thư Viện Quốc Hội Hoa Kỳ:
Tại Việt Nam, ba đến bốn tuổi phải được dạy để biết “kính yêu Bác Hồ” và “thích nghe kể chuyện, nghe hát, đọc thơ, xem tranh ảnh về Bác Hồ.” Bốn đến năm tuổi phải “nhận ra hình ảnh Bác Hồ, lăng Bác Hồ, thích và thuộc một số bài hát, bài thơ về Bác Hồ.” Năm đến sáu tuổi phải “nhận ra hình ảnh Bác Hồ, chỗ ở, nơi làm việc của Bác Hồ, biết một số bài hát, bài thơ, câu chuyện về Bác Hồ”.
Tại Bắc Hàn, tương tự như Việt Nam, một phần không nhỏ trong chương trình giảng dạy bậc tiểu học được dành để ca ngợi công ơn “Kim Nhật Thành Vĩ Đại” và “Đạo đức Cộng Sản”. Những sách giáo khoa bậc mẫu giáo và tiểu học Bắc Hàn gồm “Thời thơ ấu của Nguyên Soái Kim Nhật Thành”, “Ca ngợi công ơn lãnh tụ”, “Theo bước chân cha già Kim kính yêu”, “Xem hình ảnh lãnh tụ Kim Chính Nhất”.
Có tương lai nào, ngoài vong thân nô dịch, khác hơn dành cho các thế hệ măng non của đất nước?
Suốt hơn 80 năm từ khi có đảng Cộng Sản, bao nhiêu thế hệ Việt Nam đã đánh mất tuổi thanh xuân trong “lý tưởng” hão huyền đó?
Con số có thể lên đến nhiều triệu. Đa số đã chết trong chiến tranh hay chết già nhưng một số không nhỏ vẫn còn sống.
Chủ nghĩa Cộng Sản như phần lớn nhân loại biết hôm nay là tai họa khủng khiếp nhất lịch sử nhân loại và bị hầu hết các quốc gia e. Số người chết do chủ nghĩa Cộng Sản gây ra nhiều lần lớn hơn các cuộc chiến tranh thế giới cộng lại. Đừng nói gì đến ngục tù Gulad, nạn đói Ukraine, thảm sát rừng Katyn ở châu Âu xa xôi, chỉ đọc những thảm cảnh xảy ra bên cạnh nước mình do Mao Trạch Đông và Pol Pot gây ra, hay đọc ngay trong biến cố Việt Nam như Nhân Văn Giai Phẩm, Cải Cách Ruộng Đất và hỏi những người lớn tuổi tại miền nam về Kinh Tế Mới, về Cải Tạo Công Thương Nghiệp, về chính sách Tù Cải Tạo để biết hậu quả của chủ nghĩa Cộng Sản trầm trọng đến mức nào.

 

 

Và hôm nay, các cựu chiến binh của thế hệ “Điện biên” và cả “giải phóng miền nam”, những người đã đem tuổi thanh xuân hiến dâng cho “lý tưởng Cộng Sản” đang ngồi vuốt lấy nỗi đau riêng trong những khu nhà tập thể.
Họ cố ru giấc ngủ bằng niềm an ủi vì mình đã sống một cuộc đời có ý nghĩa. Họ tự nhủ lòng ít ra những hy sinh của họ cũng không oan uổng khi mục tiêu thống nhất đất nước cuối cùng đã đạt được. Vâng. Thống nhất đất nước là mơ ước có thật nhưng chỉ có thật trong lòng các cựu chiến binh già, trong Đặng Thùy Trâm, Nguyễn Văn Thạc, trong những người băng rừng vượt suối vào “giải phóng miền nam”, trong những thanh niên miền bắc đã chết ở Hạ Lào, An Lộc, chứ không có trong mục tiêu của đảng Cộng Sản Việt Nam.
Có gia đình nào thật sự thương yêu nhau đã chọn lựa đoàn tụ bằng cách giết đi một phần ba số anh em, con cháu của mình không?
Chắc chắn là không. Dân tộc Việt Nam có thể phải tạm thời sống trong xa cách để chờ một cơ hội thuận tiện hơn để đoàn tụ. Nước Đức đã chọn và cả Triều Tiên sau một lần thử lửa 1950, cũng phải chọn. Đoàn viên dân tộc là một ước mơ bùng cháy trong lòng mỗi người Việt Nam, không nhất thiết phải là nam hay bắc. Câu hát “Lìa xa thành đô yêu dấu, một sớm khi heo may về, lòng khách tha hương vương sầu thương” cất lên trong nước mắt ở Sài Gòn sau 1954.
Chỉ có đảng Cộng Sản vì mục tiêu tối hậu Cộng Sản hóa Việt Nam mới có thể hành động mà không cần quan tâm đến tương lai đầy thảm họa đang chờ đợi các thế hệ Việt Nam. Khi phát động chiến tranh “thống nhất đất nước” bằng võ lực, lãnh đạo Đảng biết họ phải đương đầu với Mỹ, về quân sự, là một siêu cường quốc hùng mạnh nhất thế giới, và về kinh tế, vừa bước ra khỏi thế chiến thứ hai như một quốc gia có lợi nhất. Nhưng mục đích Cộng Sản hóa đã ăn sâu vào từng huyết cầu, từng tế bào sống của lãnh đạo Cộng Sản làm ức chế mọi băng khuâng, do dự, đo lường hậu quả mà hầu hết các nhà lãnh đạo quốc gia khác phải có.
Sau 36 năm, những biệt thự, những cao ốc, những khu nghỉ mát khang trang mà các cựu chiến binh già không bao giờ có khả năng đặt chân đến, đã được xây bằng xương máu của các đồng chí, anh em họ đổ xuống trong các cuộc chiến tranh.
Ngoài một số rất ít quá công phẫn đã cất lên tiếng hét xung phong cuối cùng qua những lá thư tố cáo, phần lớn phải cam chịu để sống với số tiền hưu trí nhỏ nhoi mỗi tháng. Bán hết huân chương cũng không đủ tiền trả một tô phở 35 đô la mà các ủy viên trung ương và gia đình vừa ăn đừng nói chi những chiếc Porsche đắc tiền của các “đầy tớ nhân dân” đang đậu ngoài sân tiệm.
Dù biết bài ca của giai cấp công nhân đã trở thành bài ai điếu, nói theo ngôn ngữ của Mác, và số người nghe mỗi ngày một ít dần, đảng Cộng Sản vẫn tiếp tục hát, tiếp tục hô nào lý tưởng Cộng Sản.
Đọc bài Lý tưởng Cộng sản sẽ thắp sáng thế kỷ 21 của tác giả Quang Thống đăng trong trang nhà của Hội Nhà Báo Việt Nam, trong đó có những câu nhạt nhẽo đọc lên chỉ càng thêm bực bội như “tất cả thế giới đều công nhận sự nghiệp đổi mới đất nước ở Việt Nam do Đảng cộng sản lãnh đạo đã đạt được những kỳ tích vang dội” hay kết luận “Chúng ta phấn chấn bởi một niềm tin mãnh liệt, rằng lý tưởng mà dân tộc ta noi theo đang không ngừng tỏa sáng, con đường đi tới ấm no hạnh phúc mà nhân dân ta khai phá, đang nở hoa kết trái”.
Bài viết được trao giải A của Giải báo chí 2006 do Hội Nhà Báo Việt Nam tổ chức. Thì ra, không phải chỉ một người vô lương tâm mà cả một tổ chức đại diện cho 600 tờ báo cũng không có lương tâm như tác giả. Thời của “trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ” hay “mơ sáng mai thức dậy thành người Việt Nam” đã qua quá xa rồi. Ngay cả trong quán nhậu, những mẫu chuyện cười mỉa mai chế độ như thế có lẽ cũng không còn nghe ai kể nữa vì chẳng có ai cười.
Vì chén cơm manh áo, một người nhiều khi phải nói những điều mình không muốn nói, viết những điều mình không muốn viết, tuy nhiên phải biết đâu là giới hạn, biết đâu nên dừng lại. Nếu không giữ được chức năng nghề nghiệp và tư cách đạo đức của một người cầm bút, ít ra cũng không nên đầu độc con cháu trong gia đình mình. Tâm hồn tuổi thơ như những tờ giấy trắng trinh nguyên, hãy viết lên đó những câu ca dao đậm đà tình dân tộc, hãy vẽ lên đó hình trái tim thương yêu thay vì những khẩu hiệu giết người và búa liềm thù hận.
Với những tuổi trẻ may mắn học hỏi từ nhiều nguồn, những bài viết tuyên truyền đó là chẳng qua để quảng cáo cho một món thuốc giả, rẻ tiền, nhưng một số không ít các bạn cùng thế hệ sinh ra và lớn lên trong các quận huyện xa xôi, hẻo lánh như ở vùng rừng núi Quế Sơn quê tôi chẳng hạn, không có dịp tiếp xúc với ánh sáng khoa học, vẫn còn tin và tin đến độ chân thành.
Hôm nay, dù đang sống ở đâu trên trái địa cầu này và đang sinh hoạt trong một tổ chức chính trị nào, kể cả trong đảng Cộng Sản, một người Việt còn có chút ưu tư cho vận mệnh đất nước, còn biết tủi thẹn, xót đau trước quá nhiều thua thiệt của Việt Nam đối với phần lớn nhân loại, đều phải thừa nhận Việt Nam đang cần một sự thay đổi căn bản không chỉ trong hạ tầng cơ sở kinh tế xã hội mà quan trọng hơn trong thượng tầng kiến trúc chính trị tư tưởng. Nói một cách vắn tắt, cuộc cách mạng dân chủ triệt để là con đường không thể nào thay thế tại Việt Nam.

 

 

Nhiều người nghe tới hai chữ cách mạng là nghĩ ngay đến Công Xã Paris, Cách Mạng Pháp, Cách Mạng Tháng Mười đẩm máu. Tôi, trái lại tin rằng, cuộc cách mạng dân chủ Việt Nam tuy sẽ rất khó khăn, đòi hỏi nhiều kiên nhẫn với các tác động từ bên ngoài và vận động từ bên trong, khi xảy ra sẽ xảy ra trong nhanh chóng và không đổ máu bởi vì tuyệt đại đa số người dân, ở mức độ khác nhau, đều thấy những bất công phi lý đang diễn ra hàng ngày trên đất nước, đều chán ghét chế độ và đều có trong lòng chung một khát vọng dân chủ tự do.
Dân chủ không phải chỉ là cơ sở lý luận, hệ thống lý thuyết mà còn là những gì cụ thể, có thể nắm bắt, cầm lấy trong tay.
Dân chủ không phải là món hàng tiêu dùng xa xí dành cho những kẻ dư thừa nhưng là tất cả góc cạnh gần gũi, bình thường, quen thuộc của đời sống.
Dân chủ không phải là sản phẩm tư tưởng của Mỹ, Pháp, Anh, hay một đặc tính văn hóa của một màu da, chủng tộc riêng nào mà của con người từ khi mới cất lên tiếng khóc chào đời.
Đất nước Việt Nam, trên từng ngọn núi, trong mỗi dòng sông, từ Chí Linh đến Bạch Đằng, từ Chi Lăng sang Vạn Kiếp đã thắm máu của bao thế hệ tổ tiên đổ xuống để giữ gìn trên bốn ngàn năm chứ không phải là gia tài của Mác, Lê Nin để lại. Do đó, đất nước Việt Nam là tài sản của dân tộc Việt Nam chứ không phải của đảng Cộng Sản Việt Nam. Tại sao người dân Việt phải cúi đầu để Đảng ban phát từng chén cơm manh áo? Tại sao một trí thức trẻ muốn tiến thân trong xã hội phải tìm mọi cách kể cả luồn cúi, nịnh hót để được vào đảng Cộng Sản?
Lý luận ba giòng thác cách mạng (cách mạng xã hội chủ nghĩa, cách mạng giải phóng dân tộc, phong trào đấu tranh cho hoà bình dân chủ tại các nước bị trị) là cơ sở duy nhất để đảng Cộng Sản Việt Nam biện hộ cho vai trò thống trị của mình. Đó là lý luận có tính áp đặt của kẻ cướp có súng đạn trên tay. Quan điểm của chủ nghĩa Mác Lê về giải phóng dân tộc và xây dựng chủ nghĩa xã hội không liên hệ gì đến bản chất của cuộc đấu tranh giành độc lập và mục tiêu xây dựng đất nước của dân tộc Việt Nam.
Tuy nhiên, hãy tạm giả thiết rằng lý luận ba giòng thác là đúng và cuộc chiến chống Mỹ cũng đúng luôn, thì sau 36 năm đưa dân tộc vào con đường cùng không lối thoát với một chế độ chính trị chà đạp mọi quyền căn bản của con người, một xã hội tham nhũng thối nát (Corruption Perceptions Index xếp Việt Nam vào hạng 116 trong 178 quốc gia, cùng hạng với ba quốc gia nghèo nhất Phi Châu Ethiopia, Guyana và Tanzania), một chính sách giáo dục ngu dân, nô dịch, chạy theo hư danh bằng cấp nhưng thiếu thực tài, một nền kinh tế lạc hậu trì trệ đi sau các nước trong vùng hàng mấy chục năm, đảng Cộng Sản Việt Nam có cần phải bị lật đổ và lật đổ càng sớm càng tốt hay không?
Lịch sử mang tính thời đại và tính liên tục. Giống như chính quyền trong các xã hội dân chủ, mỗi thế hệ có một trách nhiệm riêng, dù hoàn thành hay không, khi bước qua thời đại khác, vẫn phải chuyển giao trách nhiệm sang các thế hệ lớn lên sau. Sức đẩy để con thuyền dân tộc vượt qua khúc sông hiểm trở hôm nay không đến từ Facebook hay Twitter, không đến từ Mỹ, Anh, Pháp hay đâu khác, mà bắt đầu từ bàn tay và khối óc của tuổi trẻ Việt Nam.

 

 

Quyền tự do tôn giáo, tự do phát biểu, tự do đi lại, quyền được đứng ra lãnh đạo hay chọn lựa những người lãnh đạo đất nước là quyền dành cho mọi công dân và phải được tôn trọng bằng luật pháp chứ không phải là đặc quyền dành riêng cho đảng Cộng Sản. Tuy nhiên, giới lãnh đạo Đảng sẽ không tự nguyện trao trả những gì họ đã đánh cắp mà phải giành lại từ tay họ. Như có lần tôi đã viết, lịch sử nhân loại chứng minh, những kẻ độc tài thường không bước xuống theo nguyện vọng nhân dân, họ chỉ chết già trong quyền lực hay bị lật đổ.
Một đời người trung bình sống bảy mươi năm, nhưng cho dù sống tám mươi, chín mươi hay một trăm năm cũng chỉ có một thời tuổi trẻ và khi qua đi, tuổi trẻ sẽ không bao giờ trở lại.
Trong bài viết về lý tưởng phụng sự xã hội được viết cách đây khá lâu tôi có phát biểu rằng, về ý nghĩa, lý tưởng là một mục đích sống cao đẹp của một đời người. Nếu chúng ta đặt qua một bên niềm tin tôn giáo hay sự giải thích dựa vào niềm tin tôn giáo, và nếu chúng ta không có một lý tưởng để sống, sự có mặt của chúng ta sẽ vô vị biết bao. Đời sống chỉ là sự lập lại một cách nhàm chán những công việc, những ngày, những tháng, những năm, những tiếng cười và nước mắt, những hơn thua và tranh chấp, cho đến cuối cùng một hơi thở hắt ra. Nhưng với một người sống có lý tưởng, sống có mục đích, những khoảnh khắc dù chỉ một vài giây phút cũng đầy ý nghĩa. Người có lý tưởng bao giờ cũng lạc quan và hy vọng bởi vì họ không chỉ sống cho hôm nay mà cho ngày mai và nhiều ngày mai sẽ tới.

 

Đừng đánh rơi tuổi trẻ.

Trần Trung Đạo

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: