Đất Nguồn Bất Ổn Chính Trị.

Đất Nguồn Bất Ổn Chính Trị.

Nguyễn Quang Duy

Ổn định chính trị là một chiêu bài luôn được dùng để thu hút đầu tư quốc tế và trấn an cán bộ đảng viên về sự vững mạnh của đảng Cộng sản Việt Nam. Thế tại sao ngày 2/5/2012, Nguyễn Tấn Dũng đã phải nhìn nhận các vụ khiếu kiện đất đai tạo ra những điểm nóng là những mầm mống gây bất ổn chính trị – xã hội ? Đến ngày 7/5/2012, trong bài diễn văn khai mạc Hội Nghị Trung Ương Đảng Lần Thứ 5 về việc “sửa sai Hiến Pháp”, Nguyễn Phú Trọng yêu cầu khi bàn về vấn đề đất đai phải theo hướng “giữ vững ổn định chính trị” ?

Đất là nguồn sống của nông dân, nắm được nguồn sống của người dân là đảng Cộng sản nắm được quyền lực kinh tế và chính trị. Chả thế sáu mươi năm về trước, năm 1952, Hồ Chí Minh đã phải nhiều lần sang Tàu sang Nga xin phê chuẩn Chương Trình Cải Cách Ruộng Đất nhằm tước đọat quyền tư hữu ruộng đất của nông dân. Trong sáu mươi năm qua, phương cách độc quyền quản lý đất đai đưa Việt Nam và cả Trung Hoa, từ bế tắc này sang bế tắc khác dẫn đến bất ổn chính trị dấu hiệu cáo chung của thời đại cộng sản.

Dưới chế độ cộng sản, đảng và nhà nước quản lý đất, người dân chỉ là những người thuê đất. Theo luật do nhà nước cộng sản đặt ra năm 1993 thì nông dân chỉ được giao đất sản xuất nông nghiệp, nuôi trồng thủy sản, làm muối trong vòng 20 năm. Như thế năm 2013 sẽ là năm kết thúc 20 năm giao đất.

Cứ mỗi lần phân chia lại ruộng đất là mỗi lần cán bộ đảng viên địa phương có tòan quyền quyết định. Để được giữ đất nông dân phải cầu cạnh hối lộ, tạo cơ hội tham nhũng lạm quyền. Ngay cả đựơc hối lộ nhà cầm quyền địa phương có tòan quyền lấy lại đất giao cho gia đình, bà con hay những người có thể trả cho họ những khỏan tiền cao hơn.

Người cầm sổ đỏ thường nghĩ là đất, là nhà của họ. Thực ra đất và nhà đó vẫn thuộc về đảng và nhà nước cộng sản. Bởi thế bất cứ lúc nào nhà cầm quyền các cấp vẫn nhân danh lợi ích quốc gia để trưng mua, trưng dụng hay cưỡng chế đất đai. Việc này đẩy hằng triệu người thành dân oan mất đất, mất nhà mất nguồn sống. Khi đảng Cộng sản còn cai trị một ngày kia có thể đến phiên bạn mất đất, mất nhà.

Chính nhờ nắm quyền quản lý ban phát đất nên nhà cầm quyền trở thành địa chủ cường hào đỏ, trong khi người nông dân trở thành dân “vô sản” không một tấc đất trong tay và càng ngày càng trở nên nghèo khó. Tầng lớp nông dân vô sản mỗi ngày một đông hơn, một bất mãn hơn, trở nên bạo động hơn và sẵn sàng hy sinh cho quyền được sống của họ và gia đình.

Đầu năm nay gia đình Đòan văn Vươn đã nổ súng chống trả công an bộ đội. Tín hiệu của sự chống trả cho thấy đến lúc người dân Việt sẵn sàng “một là sống hai là chết” bảo vệ miếng cơm manh áo của họ không để lọt vào tay bạo quyền cộng sản.

Sang tháng tư, hằng ngàn người dân Văn Giang Hưng Yên đã ném bom xăng đánh trả lực lượng công an. Khi công an rút đi thì dân kéo nhau ra đồng chiếm lại đất đai.

Khi cuộc đấu tranh Văn Giang còn nóng thì lực lượng công an và chó săn lại đồng lọat tấn công nông dân Vụ Bản, Nam Định. Tại Vụ Bản còn có 1 điểm đáng chú ý là bà con đã treo các lá cờ đỏ với mũi sao vàng chũi xuống đất, dấu hiệu cáo chung của đảng Cộng sản Việt Nam.

Cuộc đấu tranh càng ngày càng trở nên sáng tạo và đa dạng. Trưa 22-5-2012, tại Cái Răng, Cần Thơ, bà Phạm Thị Lài (SN 1960) và con gái là Hồ Nguyên Thủy (SN1979) đã khỏa thân để ngăn cản việc chiếm đất của gia đình.

 

 

 

Khác với cuộc nổi dậy của nông dân Thái Bình năm 1996, lần này các cuộc đấu tranh bề nổi đã nhanh chóng biến mất. Nhưng là đấu tranh để bảo vệ quyền sống nên bề sâu cuộc đấu tranh mỗi lúc một nóng hơn.

Tin tức nông dân Việt Nam nổi dậy chống nhà cầm quyền cộng sản đã được các hãng thông tin quốc tế nhanh chóng truyền đi.

Đặc biệt tại Canberra thủ đô Úc Đại Lợi, một dân oan Việt Nam anh Trương Quốc Việt đến tọa kháng trước toà đại sứ cộng sản và trước Quốc Hội Liên Bang. Anh đã được dân biểu Philip Ruddock và dân biểu Laurie Ferguson thuộc Ủy Ban Điều Tra Nhân Quyền của Quốc Hội Úc, quan tâm đến thăm hỏi. Anh Việt cho hai dân biểu biết anh sẽ trở về Việt Nam. Dân Biểu Philip Ruddock đề nghị anh gởi đơn tường trình sự việc cho Hội đồng Nhân Quyền, họ sẽ xem xét và yêu cầu nhà cầm quyền Hà Nội giải thích về trường hợp của anh và gia đình.

Qua một Thông báo Báo Chí ra ngày 25-5-2012, anh Trương Quốc Việt cho biết: “Ngày 11/5/2012 gia đình tôi tại VN đã bị Công An đến “viếng thăm” và ngày 23/5/2012 một số nhân viên của Công ty của tôi đã nhận được giấy mời đi gặp Công an. Tôi cho đây là một hình thức khủng bố tinh thần, đe doạ và áp đảo người thân trong gia đình tôi và những người cộng sự làm việc của tôi của nhà nước và công an CSVN để buộc tôi phải im tiếng.” Anh Việt đã gởi bản Thông Báo đến các dân biểu tại Úc đề nghị họ lên tiếng yêu cầu nhà nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ngừng việc đe dọa và khủng bố này trên nhân viên và thân nhân của gia đình anh.

Ngày 22/5/2012, những người Việt Cồn Dầu Đà Nẵng tầm trú tại Thái Lan đã lên đường sang Hoa Kỳ định cư. Với chính phủ Tây Phương việc các lực lượng vũ trang tấn công đàn áp nông dân để cướp đất, cướp ruộng vừơn là đã vi phạm nhân quyền. Và nếu nạn nhân chứng minh được họ bị đe dọa khi về lại Việt Nam họ được xem là những người tị nạn chính trị. Để ngừa trước một làn sóng thuyền nhân mới rời Việt Nam đi tìm tự do, Chính phủ các quốc gia Tây Phương hiện rất quan tâm đến hành động cướp đất đàn áp dân oan của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam.

Trước khi sự kiện Văn Giang xảy ra, Khối 8406 đã ra Tuyên bố về vấn đề nông dân bị tước đoạt quyền tư hữu ruộng đất tại Việt Nam. Bản Tuyên bố kêu gọi mọi người lên tiếng bênh vực quyền lợi của các dân oan mất đất mất nhà.

Ngày 15/05/2012 vừa qua, Ủy ban Công lý và Hoà bình thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam đưa ra một bản Nhận định chính thức kêu gọi nhà cầm quyền cộng sản “…nên cấp tốc sửa đổi Luật đất đai để người dân được quyền sở hữu đất và hạn chế tối đa quyền thu hồi đất của các cấp chính quyền”. Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền cũng đã lên tiếng về việc nông dân bị tước đoạt ruộng đất và lên án việc dùng bạo lực để đàn áp nông dân.

Đạo Hòa Hảo và Đạo Cao Đài là hai tôn giáo với đa số các tín đồ thuộc gia đình nông dân và nhiều gia đình là nạn nhân của cưỡng chế đất. Chưa kể nhiều nơi thờ phượng và cơ sở các tôn giáo hiện đang bị nhà cầm quyền chiếm đóng. Cuộc đấu tranh giành lại đất thờ phượng vẫn ngấm ngầm tồn tại có khả năng bộc phát bất cứ lúc nào. Khi các tôn giáo nhập cuộc là lúc đảng cộng sản cáo chung.

Các cuộc đấu tranh đã buộc đảng Cộng sản phải cho mở Hội nghị Trung ương Đảng bàn về việc sửa sai Hiến pháp và sửa sai quan hệ sở hữu đất đai. Ngay khi Hội Nghị chấm dứt, Phó Chủ nhiệm Quốc hội Tiến sĩ Nguyễn Sỹ Dũng đòi hỏi phải xét lại cả cách hành xử của nhà nước cộng sản vì “Pháp luật không cho phép đập phá nhà của công dân. Pháp luật không cho phép đánh hội đồng các nhà báo (và bất cứ công dân nào khác).” Điều buồn cười là pháp luật lại chính do nhà nước cộng sản sọan ra. Họ sọan ra mà không tuân theo.

Ngay cả cái gọi là “Hiến Pháp” nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, Điều 23 quy định trong trường hợp thật cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh và vì lợi ích quốc gia, thì việc trưng mua, trưng dụng phải trả cho người dân theo giá thị trường. Hiến Pháp này do đảng Cộng sản họp nhau sọan ra, thế mà họ còn không tôn trọng nói gì đến những việc khác.

Phó Giáo sư Phạm Duy Nghĩa, Chủ nhiệm Khoa Luật, Đại học Kinh tế thì ví Hiến Pháp của nhà nước cộng sản chỉ là “…cương lĩnh của nhà nước, của những người lãnh đạo,…” Điều này cho thấy ở thời điểm cáo chung đảng Cộng sản không còn tôn trọng các quy định mà chính họ đã đặt ra.

Còn về phía người dân ông Phạm Duy Nghĩa nhận xét :” Dư âm của tâm lý thần dân đã tồn tại ở Việt Nam cả ngàn năm nay không thể một sớm một chiều mà tan biến được. Cần phải có quá trình và thời gian để người dân nhận biết đầy đủ về quyền công dân của mình, hiểu rằng quyền được nói, được biết, được tự do hội họp, biểu tình của công dân là những quyền đương nhiên họ được hưởng. Khi tinh thần công dân tăng lên mới xuất hiện nhu cầu đòi các quyền đó phải được tôn trọng.” Quy luật đấu tranh cho thấy là thần dân khi gặp bạo chúa tham quan thì chỉ còn một cách là đòan kết đứng lên lật đổ bạo quyền.

Sự kiện Tiên Lãng, Văn Giang, Vụ Bản vừa qua, đã đánh động nhận thức của người dân, để giữ được đất đai là nguồn sống của họ và gia đình, tạo ra tinh thần đòan kết, gắn bó với nhau và công khai sẵn sàng trực diện đấu tranh. Khi người dân đứng lên đấu tranh đòi quyền sống, thì nhà cầm quyền cộng sản sẽ mất dần quyền lực.

Trên thực tế nhà cầm quyền địa phương phải sống bằng “bán” (thực ra là cho thuê) đất và tham nhũng để lấy tiền đóng cho Trung Ương. Trung Ương cũng cần “bán” đất để có tiền chi cho các lực lượng vũ trang. Khi các vụ cưỡng chế đất đai gia tăng, nhà cầm quyền sản Việt nam phải tăng cường các lực lượng vũ trang và như thế rất cần có tiền.

Tài nguyên đất liền thì đã bị tận khai. Tài Nguyên biển thì bị Trung cộng phong tỏa. Vay nợ quốc tế thì càng ngày càng gặp khó khăn. Đầu tư quốc tế thì gặp phải “bất ổn chính trị” càng ngày càng sút giảm. Kinh tế khủng hỏang triền miên không lối gỡ. Thuế thì thất thu. Đảng Cộng sản chỉ còn một lối thóat duy nhất là “bán” đất. Mà “bán” đất thì phải mạnh tay cưỡng chế. Cưỡng chế thì dân lại nổi lọan. Khi ấy chính trị càng trở nên bất ổn. Càng bất ổn chính trị thì cơ hội sống còn của đảng Cộng sản càng thấp.

Sáu mươi năm về trước Hồ chí Minh đã lừa bịp “người cày có ruộng” để những người nông dân chất phát liều thân chiến đấu. Ngày nay chế độ Cộng sản đang trên đường phá sản, người dân đang nhận ra đảng cộng sản chỉ là bọn cướp đất, cướp nguồn sống của người dân. Hằng triệu Đòan văn Vươn đang đứng lên bằng tất cả những phương tiện có được để giành lại quyền sống cho họ và gia đình.

Đất không phải chỉ là nguồn bất ổn chính trị, đất sẽ là nguồn khởi phát để người dân đứng lên lật đổ bạo quyền cộng sản. Với giới cầm quyền cộng sản chính trị đồng nghĩa với cai trị, bởi thế Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn phú Trọng run sợ phải công khai xác nhận đất là nguồn bất ổn chính trị.

Bài viết tới người viết xin chia sẻ cùng bạn đọc suy nghĩ về cai trị và chính trị. Xin đón đọc.

Nguyễn Quang Duy

Melbourne, Úc Đại Lợi.

28/5/2012

  

 

Băng hoại đạo đức

Băng hoại đạo đức


David Thiên Ngọc (Danlambao) – Vấn đề Đạo Đức trong xã hội CSVN hầu như trong mỗi người chúng ta có một chút trăn trở cho tương lai, sự nghiệp, tiền đồ của dân tộc, đất nước thì cũng không khỏi ray rức, xót xa cho nỗi đau của một dân tộc mà đạo đức dần dần “băng hoại” và rơi xuống vực sâu khó bề thoát khỏi lưỡi hái của tử thần. 

 

Nói về vấn đề này thì hơn 30 mấy năm qua hàng vạn người đã nói, hàng triệu tiếng trống, tiếng chuông cảnh tỉnh từ trong nước lẫn hải ngoại đã gióng lên từ những nhà trí thức cùng những nhà hoạt động chính trị yêu nước thương nòi đã nói lên nhưng sự xâm thực của cái ác, cái xấu luôn lan rộng và đang phá hoại từng tế bào của xã hội VN. Ta xem những tiếng chuông cảnh tỉnh trên cũng giống như những tiếng chuông phát ra từ những gác chuông của những Nhà Thờ, Chùa Chiền… Nó đều đều, ngân vang xa mãi… cho dù tiếng chuông ngày hôm nay và ngày hôm qua không có gì khác, nhưng chúng ta thấy không một chút dư thừa. Bởi nhân dân VN đang bị áp bức khổ đau, XHVN đang bị chìm đắm trong cơn hôn mê của một chứng bệnh trầm kha “băng hoại đạo đức” đang hoành hành. 

 

Nói về Đạo Đức thì nó rất mông lung và sâu rộng. Ở đây tôi chỉ nêu lên vài lĩnh vực mà cơn sốt của XHVN đang hồi co giật và chết lâm sàng. 

 

1-Đạo Đức trong Giáo Dục: 

 

Tôi nhớ có một triết gia xưa đã nói “Sai lầm của một thầy thuốc có thể làm chết một số bệnh nhân, sai lầm về chính trị có thể giết chết một thế hệ, nhưng sai lầm về văn hóa có thể làm chết cả muôn loài…”. Nghĩa về 2 từ Văn Hóa thì rất sâu và rộng. Ở đây ta chỉ nói riêng về lĩnh vực Giáo Dục-một phần của Văn Hoá. 

 

Từ khi thành lập đảng đến nay đảng CSVN chụp lên đầu nhân dân VN mà phần lớn là thanh thiếu niên, học sinh, tuổi thơ một nền đạo đức mà chúng gọi là Đạo Đức Cách Mạng một thứ đạo đức mà bao hàm sư phi nhân, phi nghĩa đi ngược lại cái đạo đức tốt đẹp mà ngàn xưa cha ông ta đã dạy cho con cháu muôn đời. Chúng giáo dục trong nhà trường những điều gian trá, dối trên lừa dưới… dạy cho con cháu chúng ta những điều mà các cháu khi về hỏi lại gia đình thì cha mẹ chỉ biết lắc đầu… không hình dung ra nổi!!! 

 

Một xã hội tiến đến vinh quang hay chui vào đường hầm ô nhục tối tăm… phần lớn đều bắt nguồn từ nền giáo dục. Thế nhưng ở xã hội CSVN những kẻ đứng đầu ngành giáo dục đã nói gì? làm gì? Đã đưa ra một tấm gương gì để thế hệ trẻ noi theo? Cố Thủ Tướng CSVN Phạm văn Đồng đã nói “Nghề giáo là nghề cao quí nhất trong những nghề cao quí.”. Trong hơn mấy chục năm qua những con người cao quí đó mang trong người tố chất Đạo Đức Cách Mạng đã nêu lên những tấm gương ô nhục như Hiệu Trưởng một trường THPT nhiều lần mua trinh nữ sinh vị thành niên, GV trường cao đẳng đem điểm đổi tình, GV ép nữ sinh tuổi 15 làm chuyện người lớn… v. v và v. v. hình như lan rộng trên khắp mọi miền đất nước từ Hà Giang, Nghệ An, Hà Tĩnh, Bạc Liêu, Sóc Trăng, Cà Mau… 

 

Trong nhà trường thì tham ô, tham nhũng từ Đại học xuống đến trường làng… như Đại học QGHN, Đại học Qui Nhơn… Ôi thôi kể làm sao cho xiết, chỉ đơn cử một vài nơi đã thấy nhức nhối thấu trong tim khi những con Virus đã lan tỏa và ăn sâu trong cơ thể nền giáo dục VN. Nói như ông Jairo Acuno chuyên gia chương trình phát triển LHQ(UNDP): 

 

“Những hành vi tham nhũng đang tồn tại trong giáo dục đã làm xói mòn chất lượng giáo dục, gây ra nhiều hậu quả nguy hại: ảnh hưởng đến cơ hội tiếp cận giáo dục của một bộ phận người dân, làm ảnh hưởng đến chất lượng nguồn nhân lực, gia tăng gánh nặng lên các doanh nghiệp và xã hội, dẫn đến ảnh hưởng sự phát triển của đất nước.” 

 

Ngoài ra tệ nạn mua bằng và sử dụng bằng cấp giả từ bằng tốt nghiệp THPT đến bằng Tiến Sĩ để từng bước chui lòn vào vị trí lãnh đạo ở các cơ quan chính quyền CSVN hiện tại cũng là những hệ luỵ làm băng rã đạo đức xã hội VN như vùa qua ở các tỉnh Đồng Nai, Long An, Tiền Giang… v. v… trên khắp cả nước. Thậm chí ngay tại thủ đô Hà Nội có một khu phố gọi là Chợ Luận Án, chuyên cung cấp Luận Án cho các tay Thạc sĩ, Tiến sĩ giấy để đem về khoa trương trang bị làm vũ khí để xà xẻo, cắt cổ nhân dân và bòn rút sinh lực quốc gia đất nước. Một nỗi đau mà bất cứ ai… cho dù ở phương diện nào, lĩnh vực nào, tầng lớp thấp cao cũng đều có những tiếng rên bi ai thống thiết cho một đất nước mà hệ thống quan lại ô hợp hỗn quân hỗn quan, đạo đức suy đồi, băng hoại như xã hội CSVN đang trên bờ giãy chết!!! 

 

2-Đạo Đức Trong Y-Tế. 

 

Hơn mấy chục năm qua trên mọi miền đất nước ai ai cũng nghe, thấy và đọc được trên thông tin đại chúng, rên cổng, trên tường của các Bệnh Viện, trung tâm Y-Tế… câu “Lương Y Như Từ Mẫu!”. Sinh viên Y khoa trước khi tốt nghiệp ra trường đều tuyên thệ với với lời thề Hippocrates!!! 

 

Thế nhưng với nội dung của ĐCM nó đã nhuộm đỏ và đẩy cả đội ngũ Y-Bác Sĩ và cả ngành Y-Tế nhúng vào chàm. Nạn bao thư, quà cáp và có nơi ngã giá tiêu cực mà nói trắng ra là “Hối Lộ” trước khi chữa trị cho bệnh nhân thập tử nhất sinh. Treo giá từng bịch máu cho bệnh nhân đang hấp hối. Nỗi lo sợ cho sự an nguy tính mạng của người thân mà những gia đình bệnh nhân phải đứt ruột chấp nhận những khoản lót tay cho “Từ Mẫu” mà họ phải ngược xuôi vay mượn. Đứng trước giữa cái sống và cái chết họ không còn một sự lựa chọn nào khác… đôi khi phải tán gia bại sản. Như đài RFA ngày 3/5/2012 đã nói: “cuộc nghiên cứu PAPI vừa mới công bố thì mối bận tâm lớn thứ nhì của người dân trong nước là phong bì “lót tay” hàng triệu đồng – thậm chí tới 29 triệu đồng – tại bệnh viện; đó là chưa kể người dân phải “lót tay” tại học đường, khi đi làm thủ tục hành chính… Ông Jairo Acuna Alfaro, viên chức thuộc UNDP, nói rằng cuộc khảo sát PAPI cho thấy tệ trạng tham nhũng như vừa nói hiện rất phổ biến tại VN, khiến mỗi năm, trung bình mỗi hộ gia đình phải chi hơn 7 triệu đồng cho các khoản lót tay.” 

 

Rồi đến các sự kiện Y-Bác Sĩ vô trách nhiệm, quan liêu, tắc trách để cho nhiều bệnh nhân phải vĩnh viễn xa lìa người thân một cách oan uổng! Thậm chí còn chèo kéo bệnh nhân về nơi khám chữa tư của mình để trục lợi trên xác thân của bệnh nhân đôi khi cũng vì thế mà đẩy bệnh nhân vào tình trạng ngàn cân treo sợi tóc. 

 

Nói chung tham nhũng trong Y-Tế-Băng hoại Đạo Đức trong Y-Tế là một trong những nỗi lo và bức xúc nhất trong cộng đồng xã hội trong nhiều năm qua. 

 

Viết đến đây tôi chỉ đơn cử hai lĩnh vực nêu trên của xã hội CSVN hiện nay mà nó đã toát lên một khung cảnh ảm đạm của bầu trời chủ nghĩa CS nói chung và cụ thể là CSVN. Quốc nạn Tham Nhũng-Băng Hoại Đạo Đức như một căn bệnh trầm kha đã đến hồi hoại tử trên thân thể đất nước VN mà không có một phương thuốc nào trị được ngoại trừ “Cáo Chung Chế Độ”. 

 

David Thiên Ngọc 

danlambaovn.blogspot.com

 

7 Ý kiến:

1.     DÂN CẦN THƠ

Có một điều mà mọi người nên nghĩ là hãy ” sống chậm lại ” vì với cơ chế này với chế độ này thì dù có điên cuồn ,chụp giật cũng không thể nào giàu được đâu ( và nếu có giàu thì cũng chẳng bền vững gì thực tế đã và đang cho thấy điều đó )có lừa lọc ,chụp giật vô đạo đức thì củng chỉ sống cuộc sống chật vật , ổ chuột ,xe gắn máy vậy thôi ! kết cục rồi thì cũng người nghèo chà đạp người nghèo ,cắn xé nhau …càng như vậy càng tạo một môi trường tuyệt vời đễ cho những kẽ sống trên xương máu của nhân dân có điều kiện tồn tại mãi …chi bằng ” sống chậm lại ” đễ suy nghĩ xem tại sao đất nước mình tụt hậu như thế này , tại sao người dân mình nghèo khổ như thế nầy ( bạn chịu khó bỏ ra ít thời gian và một ít tiền còm đổ xăng và đi nghao du và quan sát xem ).Mọi nơi trên đất nước mình có quá nhiều người nghèo khổ họ mua gánh bán bưng , bán vé số … nhiều vô kể và hãy chịu khó quan sát trong những chiếc xe sang trọng khia là những ai ? quan sát những căn nhà sang trọng là của ai? đành rằng trong bất cứ xã hội nào củng có người giàu kẻ nghèo nhưng những ai chỉ nói như vậy thì đó là người hời hợt,tự lừa dối mình hoặc là những kẽ đã đang và sẽ còn lừa phĩnh chúng ta ! đúng! trong xã hội luôn có khoảng cách giữa người giàu và kẽ nghèo nhưng những tay giàu ở Vn tạo ra khoảng cách đó bằng cách nào ? bằng tài năng thực sự hay bằng quyền lực đễ ăn cướp của dân? ? Một thể chế dân chủ giám sát quyền lực lẫn nhau , một đất nước không có chổ sống cho bọn PMU18,VInasin ,chủ tịch tỉnh Hà Giang ,Bùi quốc Huy bọn cướp Tiên Lãng ,Ecopac ,bọn đáng cờ bạc tỉ ở Sóc Trăng …thì là điều mà chúng ta phải chậm lại đễ suy nghĩ cho con cháu chúng ta !

2.     Tidana

Chế độ nầy có thể sụp đổ để thay đổi bằng một chế độ khác, nhưng những giá trị văn hóa, đạo đức tốt đẹp của một dân tộc,một đất nước được chọn lọc un đúc mấy ngàn năm đang bị hủy diệt..bị thay thế bằng những giá trị phi nhân vô đạo,hèn kém,dối trá,tham lam ích kỹ..liệu có thể phục hồi được không?

Tội ác nầy là thuộc về đảng CSVN!
Tội ác nầy thuộc về chế độ hiện hành
Mỗi cá nhân cũng chịu trách nhiệm với con chau bơịư hèn nhác,ngu muội của mình!

3.     Dang khon nan

Toi ac nay thuoc ve con cho HCM nua?,,,

1.    đồng lòng cùng tiến

Mặc dầu hiện nay các comment chưa nhiều song tôi nghĩ đây là luận cứ mà chúng ta cần photo thật nhiều để giải thích cho những người nông dân họ cũng hiểu được

4.     Obama

Ba mươi ba năm… nhìn lại nền giáo dục XHCN!
http://www.tvvn.org/forum/entry.php/183-Ba-m%C6%B0%C6%A1i-ba-n%C4%83m%E2%80%A6-nh%C3%ACn-l%E1%BA%A1i-n%E1%BB%81n-gi%C3%A1o-d%E1%BB%A5c-XHCN!?language=tl

5.     người thày VN

Nói đến giáo dục, y tế ở VN ta thì phát khiếp. các trường đại học cử thày về các địa phương có nhu cầu về bằng cấp: tin học, cử nhân luật, cử nhận QTKD… về ytế có đạo tạo chuyên khoa nhi, chuyên khoa sản, ck tai mũi họng.v.v. thành phần học đủ loại tất cả điều là công chức nhà nước cơ quan, bệnh viện… Họ đào tạo thế này: các thày ở các trường đại học cứ thứ 7, chủ nhật lại về địa phương dạy. tiền biếu đãi thày nhiêu hơn học phí (vì học phí qui định). quá trình học có nhiều học viên không đén lớp, điểm danh thì “có” hộ. cuối kỳ thi thầy ra trăm câu hỏi, sau đó nếu quà cho thày tốt rút còn 10 câu, và trước 1 tuần thi, có quà tốt cho thày nữa rút xuống còn 2 câu để ôn luyện. và thế là thày trò đều thắng, 100 học viên đỗ loại khá trở lên cả. Cho nên ở Vn ta tiến sỹ, bác sỹ , cử nhận luật, CN QTKD, CN TT, nhiều vô kể, nhưng ngu hơn bò tót. đào tạo như thế đúng là bằng thật nhưng trình độ giả, Trò ngu đã đành, nhưng những thằng thày dạy như vậy còn ngu hơn. Có cái bằng để được lên chức mua quyền, và nhận hối lộ, tham nhũng, Chính những thằng thày đó + ĐCS đã tạo ra nền văn hoá PHONG BÌ ở VN, nền văn hoá tội pham. Thật khổ cho DT VN. nền VH này bao giờ mà hết được.

6.     viet123

Cái băng hoại ghê gớm nhất là CSVN đã làm cho người dân thờ ơ chấp nhận tội ác, những sai trái một cách hiển nhiên.
– Coi hối lộ là một chuyện đương nhiên bình thường.
– Tất cả các giao dịch , quan hệ vấn đề ”Đầu tiên” đươc cho là KHÔN NGOAN
– Coi những người liêm chính, đạo đức là chuyện lạ , chuyện điên khùng của một nhóm người ???
– Dùng những mỹ từ, đánh tráo khái niệm để tung hô tội lỗi: như ăn cướp thì nói là thiếu tinh thần trách nhiệm….v..v
– Im lặng, im lặng đáng sợ, im lặng tập thể có hệ thống trước tội ác.
– Tầm thường hóa, Súc vật hóa những giá trị tinh thần, những tinh hoa của dân tộc và nhân loại.
– Đánh tráo, làm lẫn lộn, làm sai lệnh lịch sử dân tộc.
– Coi tất cả cả đất nước, con người, dân tộc ….đều là phương tiện phục vụ cho đảng CS

DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

 

DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM 

Sài gòn! Tạm Biệt Em.
 
Đường SAIGON Ở Thành Phố Guelph – Canada.
 
Bản Tin Tức Cuối Cùng Của Đài Phát Thanh Sàigòn Tháng 4-1975.
 
 
Chiến tranh Việt Nam: Cuộc tranh cãi vô tận _ Hoài Hương – VOA.
 
 
Phỏng vấn Huỳnh Nhật Hải, Huỳnh Nhật Tấn_Phạm Hồng Sơn.
 
Hận Khúc Ngày 30/4 _Nguyễn Văn Thành.
 
Câu hỏi tháng Tư_Trần Trung Đạo.
 
Video Di Cư 54 và Vượt Biên sau 75
 
Youtube:Tháng 4 thương đau_LÊ NGỌC TÚY HƯƠNG.
 
XIN BẤM VÀO LINK-NỐI www.diendannguoidanvietnam.com
ĐỂ XEM BÀI MỚI TRONG NGÀY [VÀ NHIỀU BÀI KHÁC…]
Xin cám ơn sự đón nhận nồng nhiệt của quý vị trong suốt những năm tháng qua, ban thực hiện mong sẽ cố gắng hơn, hầu mang lại cho quý vị một chút gì đó thông tin trong ngày.  Mong sẽ được tiếp tục làm người bạn đồng hành của quý vị mỗi ngày

        Kinh Chao

Trần Trung Đạo “Câu hỏi tháng Tư”

Câu hỏi tháng Tư
Tác giả : Trần Trung Đạo

Ngày 30 tháng 4, ngoài tất cả ý nghĩa mà chúng ta đã biết, còn là ngày để mỗi người nhìn lại chính mình, ngày để mỗi chúng ta tự hỏi mình đã làm gì cho đất nước, và đang đứng đâu trong cuộc vận hành của lịch sử hôm nay. Mỗi người Việt Nam có hoàn cảnh sống khác nhau, quá khứ khác nhau, tôn giáo khác nhau và mang trên thân thể những thương tích khác nhau, nhưng chỉ có một đất nước để cùng lo gánh vác. Đất nước phải vượt qua những hố thẳm đói nghèo lạc hậu và đi lên cùng nhân loại. Không ai có quyền bắt đất nước phải đau nỗi đau của mình hay bắt đất nước phải đi ngược chiều kim lịch sử như mình đang đi lùi dần vào quá khứ. Sức mạnh của dân tộc Việt Nam không nằm trong tay thiểu số lãnh đạo CSVN. Tương lai dân tộc không nằm trong tay thiểu số lãnh đạo CSVN. Sinh mệnh dân tộc Việt Nam do chính nhân dân Việt Nam quyết định. Và do đó, con đường để đến một điểm hẹn lịch sử huy hoàng cho con cháu, chính là con đường dân tộc và không có một con đường nào khác…

Những ngày còn nhỏ, tôi bị ám ảnh bởi câu hỏi tự mình đặt ra “Tại sao chiến tranh diễn ra tại Việt Nam mà không phải tại một quốc gia nào khác?”

Tôi lớn lên ở Đà Nẵng. Đường phố quê hương tôi trong khoảng thời gian từ 1968 đến 1972 có rất nhiều lính Mỹ. Những chiến tàu nhập cảng Tiên Sa chở đầy chiến xa và súng đạn mang nhãn “Made in USA”. Những đoàn xe vận tải hiệu Sealand, RMK gần như chạy suốt ngày đêm từ nơi dỡ hàng ngoài bờ biển đến các kho quân sự chung quanh Đà Nẵng. Tiếng gầm thét của các phi cơ chiến đấu có đôi cánh gắn đầy bom, lát nữa, sẽ được ném xuống một nơi nào đó trên mảnh đất Việt Nam. Những câu lạc bộ, được gọi là “hộp đêm”, mọc đầy hai bên bờ sông Hàn. Mỹ đen, Mỹ trắng chở hàng quân tiếp vụ đi bán dọc chợ Cồn, chợ Vườn Hoa.

Phía trước tòa thị chính Đà Nẵng, trước rạp hát Trưng Vương hay trong sân vận động Chi Lăng, gần như tháng nào cũng có trưng bày chiến lợi phẩm tịch thu từ các cuộc hành quân. Những khẩu thượng liên có nòng súng cao, những khẩu pháo nòng dài, rất nhiều AK 47, B40, súng phóng lựu đạn và hàng khối đạn đồng vàng rực. Sau “Mùa hè đỏ lửa” trong số chiến lợi phẩm còn có một chiếc xe tăng T54 được trưng bày rất lâu trước tòa thị chính. Không cần phải giỏi ngoại ngữ, chỉ nhìn nhãn hiệu tôi cũng biết ngay chúng là hàng của Trung Quốc và Liên Xô.

Nhìn viên đạn của Nga và Tàu, tôi nghĩ đến trái tim của người lính trẻ miền Nam, giống như khi nhìn chiếc chiến đấu cơ của Mỹ cất cánh tôi chợt nghĩ đến các anh lính từ miền Bắc xấu số đang di chuyển bên kia sông Thu Bồn. Vũ khí là của các đế quốc. Không có khẩu súng nào chế tạo ở miền Nam hay miền Bắc. Các bà mẹ Việt Nam chỉ chế tạo được những đứa con và đóng góp phần xương máu.

Vũ khí của các đế quốc trông khác nhau nhưng nạn nhân của chúng dù bên này hay bên kia lại rất giống nhau. Nếu tháo đi chiếc nón sắt, chiếc mũ vải xanh, hai người thanh niên có mái tóc đen, vầng trán hẹp, đôi mắt buồn hiu vì nhớ mẹ, nhớ em chẳng khác gì nhau. Dù “con đường Duy Tân cây dài bóng mát” hay “mặt hồ Gươm vẫn lung linh mây trời” cũng là quê hương Việt Nam và nỗi nhớ trong tâm hồn người con trai Việt ở đâu cũng đậm đà tha thiết.

Người lính miền Nam chết vì phải bảo vệ chiếc cầu, căn nhà, xóm làng, góc phố thân yêu của họ. Nếu ai làm một thống kê để hỏi những lính miền Nam còn sống hôm nay, tôi tin không ai trả lời muốn “ăn gan uống máu quân thù” miền Bắc. Họ chỉ muốn sống yên ổn trong hòa bình để xây đắp lại mảnh đất họ đã “xin chọn nơi này làm quê hương” sau khi trải qua quá nhiều đau thương tang tóc. Họ phải chiến đấu và hy sinh trong một cuộc chiến tự vệ mà họ không chọn lựa.

Dân chủ không phải là lô độc đắc rơi vào trong túi của người dân miền Nam mà phải trải bằng một giá rất đắc. Tham nhũng, lạm quyền, ám sát, đảo chánh diễn ra trong nhiều năm sau 1960. Có một dạo, tấm hình của vị “nguyên thủ quốc gia” chưa đem ra khỏi nhà in đất nước đã có một “nguyên thủ quốc gia” khác. Nhưng đó là chuyện của chính quyền và nhân dân miền Nam không dính líu gì đến đảng Cộng Sản miền Bắc.

Dân chủ ở miền Nam không phải là sản phẩm của Mỹ được đóng thùng từ Washington DC gởi qua nhưng là hạt giống do Phan Chu Trinh, Bùi Quang Chiêu, Nguyễn Phan Long, Phan Văn Trường, Nguyễn An Ninh và rất nhiều nhà cách mạng miền Nam khác gieo xuống hàng nửa thế kỷ trước đã mọc và lớn lên trong mưa bão. Không chỉ miền Nam Việt Nam mà ở đâu cũng vậy. Nam Hàn, Ấn Độ, Thổ Nhĩ Kỳ, Phi Luật Tân và nhiều quốc gia khác, dân chủ đã phải trải qua con đường máu nhuộm trước khi đơm bông kết trái.

Khác với người lính miền Nam, người lính miền Bắc chết vì viên thuốc độc bọc đường “thống nhất đất nước”. Bác sĩ Đặng Thùy Trâm bị giết ở Quảng Ngãi đã uống viên thuốc đó. Anh Nguyễn Văn Thạc, tác giả của hồi ký “Mãi mãi tuổi hai mươi” bị giết ở Quảng Trị đã uống viên thuốc đó. Cô bé Trần Thị Hường 17 tuổi và chín cô gái ở Ngã Ba Đồng Lộc bị bom Mỹ rơi trúng ngay hầm đã uống viên thuốc đó. Họ không biết đó là thuốc độc. Không biết thì không đáng trách. Nhà văn Dương Thu Hương trải qua một thời thanh niên xung phong nhưng chị may mắn còn sống để nhắc cho các thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay biết “chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người.”

Tại sao chiến tranh diễn ra tại Việt Nam mà không phải tại một quốc gia nào khác?

Thật không công bằng cho đảng nếu tôi chỉ dùng tài liệu trong các thư viện ở Mỹ để chứng minh âm mưu xích hóa Việt Nam của đảng. Tôi sẽ trích những câu do đảng viết ra. Theo quan điểm lịch sử của đảng CSVN chiến tranh đã xảy ra bởi vì “Ở miền Nam, lợi dụng sự thất bại và khó khăn của thực dân Pháp, đế quốc Mỹ đã nhảy vào để thay chân Pháp nhằm biến miền Nam thành thuộc địa kiểu mới và căn cứ quân sự của Mỹ.”

Không ai hình dung “thuộc địa kiểu mới” hình dáng ra sao và đảng cũng chưa bao giờ giải thích một cách rõ ràng.

Sau Thế chiến thứ hai, hàng loạt quốc gia trong đó có những nước vốn từng là đế quốc, đã nằm trong vòng ảnh hưởng kinh tế và cả chính trị của Mỹ. Chẳng lẽ 18 nước châu Âu bao gồm Tây Đức, Áo, Bỉ, Pháp, Ý, Anh, Hòa Lan v.v… trong kế hoạch Marshall chia nhau hàng trăm tỉ đô la của Mỹ để tái thiết đất nước sau thế chiến thứ hai đều trở thành những “thuộc địa mới” của Mỹ hay sao? Chẳng lẽ các nước Á châu như Nam Hàn, Nhật Bản, Đài Loan được viện trợ không những tiền của mà còn bằng cả sức người để xây dựng lại đất nước họ là “thuộc địa mới” của Mỹ hay sao?

Chuyện trở thành một “căn cứ quân sự” của Mỹ lại càng khó hơn.

Chính sách vô cùng khôn khéo của chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ dùng Đệ Lục Hạm Đội Mỹ làm hàng rào bảo vệ đất nước Thổ ngăn chặn làn sóng đỏ Liên Xô xâm lược là một bài học cho các lãnh đạo quốc gia biết mở mắt nhìn xa. Mặc dù là một nước trung lập trong thế chiến thứ hai, để lấy lòng Mỹ, lãnh đạo Thổ đã tình nguyện gởi 5500 quân tham chiến bên cạnh Mỹ trong chiến tranh Triều Tiên.. Quân đội Thổ chiến đấu anh dũng nhưng cũng chịu đựng tổn thất rất nặng nề. Một nửa lực lượng Thổ đã chết và bị thương trong ba năm chiến tranh. Ngày 18 tháng 2 năm 1952, Thổ Nhĩ Kỳ chính thức trở thành hội viên của NATO và hùng mạnh đến ngày nay.

Nhật Bản là một ví dụ khác. Trong cuốn phim tài liệu Thế Giới Thiếu Mỹ (The World Without US) đạo diễn Mitch Anderson trích lời phát biểu của Thủ tướng Nhật Yasuhiro Nakasone “Nếu Mỹ rút khỏi Nhật Bản, chúng tôi phải dành suốt mười năm tới chỉ để lo tái võ trang trong nhiều mặt, kể cả sản xuất võ khí nguyên tử”. Một quốc gia có nền kinh tế lớn thứ ba trên thế giới với Tổng Sản Lượng Nội Địa năm 2011 lên đến 5855 tỉ đô la nhưng dành vỏn vẹn một phần trăm cho ngân sách quốc phòng chỉ vì Nhật dựa vào khả năng quốc phòng của Mỹ và sự có mặt của 35 ngàn quân Mỹ. Khác với chủ trương “đánh cho Mỹ cút ngụy nhào” của Hồ Chí Minh, trong một thống kê mới đây, 73 phần trăm công dân Nhật biết ơn quân đội Mỹ bảo vệ họ.

Đứng trước một miền Bắc điêu tàn sau mấy trăm năm nội chiến và thực dân áp bức, một giới lãnh đạo nếu thật tâm thương yêu dân tộc trước hết phải nghĩ đến việc vá lại những tang thương đổ vỡ, đưa đất nước ra khỏi cảnh đói nghèo, lạc hậu. Ngay cả thống nhất là một ước mơ chung và có thật đi nữa cũng cần thời gian và điều kiện. Con người trước hết phải sống, phải có cơm ăn, áo mặc, nhà ở, học hành trước khi nghĩ đến chuyện đoàn tụ với đồng bào và bà con thân thuộc.

Ngoại trừ các lãnh đạo Cộng Sản, trên thế giới chưa có một giới lãnh đạo thể hiện lòng yêu nước bằng cách giết đi một phần mười dân số, đốt cháy đi một nửa giang sơn của tổ tiên để lại, dâng hiến hải đảo chiến lược cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc mà gọi đó là “thống nhất đất nước” và “hòa hợp dân tộc”.

Cũng trong tài liệu chính thức của đảng, ngay cả trước khi ký hiệp định Geneve và khi Việt Nam chưa có một dấu chân người lính Mỹ nào, hội nghị lần thứ sáu của Trung ương Đảng CSVN từ ngày 15 đến 17 tháng 7 năm 1954, Hồ Chí Minh và bộ chính trị đảng CSVN đã nghĩ đến chuyện đánh Mỹ “Hiện nay đế quốc Mỹ là kẻ thù chính của nhân dân thế giới và nó đang trở thành kẻ thù chính và trực tiếp của nhân dân Đông Dương, cho nên mọi việc của ta đều nhằm chống đế quốc Mỹ”.

Vào thời điểm trước 1954, dân tộc Việt Nam thật sự có một mối thù không đội trời chung với Mỹ sâu đến thế sao hay giới lãnh đạo CSVN chỉ vẽ hình ảnh một “đế quốc Mỹ thâm độc đầu sỏ” như một lý do để chiếm toàn bộ Việt Nam bằng võ lực, và cùng lúc để phụ họa theo quan điểm chống Mỹ điên cuồng của chủ nô Mao Trạch Đông sau cuộc chiến Triều Tiên?

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, sau gần một thế kỷ với bao nhiều tổn thất máu xương, tù ngục, mục tiêu Cộng Sản hóa Việt Nam của đảng cuối cùng đã đạt được. Lê Duẩn, trong diễn văn mừng chiến thắng vài hôm sau đó đã nói “vinh quang này thuộc về đảng Lao Động Việt Nam quang vinh, người tổ chức và lãnh đạo mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam”.

Lời phát biểu của họ Lê nhất quán với nghị quyết của đại hội Đảng Cộng sản Đông Dương do Trần Phú chủ trì năm 1930 và được Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương phê chuẩn vào tháng 4 cùng năm, ghi rõ: “Vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản trong cuộc cách mạng; hai giai đoạn cách mạng từ cách mạng tư sản dân quyền chống đế quốc và phong kiến nhằm thực hiện mục tiêu độc lập dân tộc và người cày có ruộng và sau đó chuyển sang làm cách mạng xã hội chủ nghĩa.”

Mới đây, Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư đảng CSVN, trong chuyến viếng thăm Cu Ba, cũng lần nữa khẳng định “Ngay khi mới ra đời và trong suốt quá trình đấu tranh cách mạng, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn luôn khẳng định: chủ nghĩa xã hội là mục tiêu, lý tưởng của Đảng Cộng sản và nhân dân Việt Nam; đi lên chủ nghĩa xã hội là yêu cầu khách quan, là con đường tất yếu của cách mạng Việt Nam…. Vào những năm cuối thế kỷ XX, mặc dù trên thế giới chủ nghĩa xã hội hiện thực đã bị đổ vỡ một mảng lớn, hệ thống các nước xã hội chủ nghĩa không còn, phong trào xã hội chủ nghĩa đang trong giai đoạn khủng hoảng, thoái trào, gặp rất nhiều khó khăn, Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục khẳng định: “Đảng và nhân dân ta quyết tâm xây dựng đất nước Việt Nam theo con đường xã hội chủ nghĩa trên nền tảng chủ nghĩa Mác – Lê-nin và tư tưởng Hồ Chí Minh”.

Nhiều người cho rằng Nguyễn Phú Trọng nói những câu lạc hậu, lỗi thời mà không biết mắc cỡ. Tôi tin y nói một cách chân thành và hãnh diện. Nhờ tài lãnh đạo mà đảng CSVN đã tồn tại dù cả một hệ thống xã hội chủ nghĩa lớn mạnh như Liên Xô đã phải sụp đổ.

Đối diện với thời đại toàn cầu hóa, nội chung chủ nghĩa Mác về mặt kinh tế đã phải thay đổi để đáp ứng nhu cầu tồn tại của đảng nhưng cơ chế nhà nước toàn trị sắc máu theo kiểu Lê Nin, Stalin chẳng những được duy trì mà còn củng cố chặt chẽ và nâng cấp kỹ thuật cao hơn. Dù ngoài miệng có hát bài hòa hợp hòa giải thắm đượm tình dân tộc, bên trong, các chính sách của Đảng vẫn luôn kiên trì với mục tiêu toàn trị và bất cứ ai đi ngược với mục tiêu đó đều bị triệt tiêu một cách tàn nhẫn.

Dưới chế độ Cộng Sản, không những người dân bị ràng buộc vào bộ máy mà cả các lãnh đạo cũng sinh hoạt trong khuôn khổ tổ chức và nghiêm chỉnh thực thi các nguyên tắc lãnh đạo độc tài sắc máu do đảng của họ đề ra. Điều đó giải thích lý do giọng điệu của những cựu lãnh đạo Cộng Sản như Võ Văn Kiệt, Nguyễn Văn An, Nguyễn Khoa Điềm sau khi rời chức vụ giống như những người vừa được giải phẫu thanh quản, nói dễ nghe hơn nhiều so với thời còn trong bộ máy cầm quyền. Họ không phải là những người “buông dao thành Phật” nhưng chỉ vì họ đã trở về với vị trí một con người bình thường, ít bị ràng buộc trong cách ăn cách nói, cách hành xử, cách khen thưởng và trừng phạt như khi còn tại chức.

Giới lãnh đạo Cộng Sản được trui rèn trong tranh đấu, được huấn luyện chính trị từ cấp đội, cấp đoàn trước khi giữ các vị trí then chốt trong đảng và nhà nước CS. Họ nắm vững tâm lý và vận dụng một cách khéo léo tâm lý quần chúng để phục vụ cho các chính sách của đảng trong từng thời kỳ. Sau biến cố Thiên An Môn, để đánh lạc hướng cuộc đấu tranh đòi dân chủ của thanh niên sinh viên, nhà cầm quyền Cộng Sản Trung Quốc khai thác lòng căm thù chính sách quân phiệt của Nhật đã xảy ra từ thế kỷ trước. Lợi dụng việc Bộ Giáo dục Nhật bản liệt kê biến cố tàn sát Nam Kinh như một tai nạn trong sách giáo khoa, nhà cầm quyền Trung Quốc đã khuyến khích hàng chục ngàn thanh niên sinh viên Trung Quốc biểu tình suốt 3 tuần lễ trước tòa đại sứ Nhật. Việt Nam cũng thế. Trong chiến tranh biên giới 1979, các lãnh đạo CSVN đã lần nữa sử dụng thành công viên thuốc độc bọc đường “bảo vệ tổ quốc”. Máu của hàng vạn thanh niên Việt Nam đổ xuống dọc biên giới Việt Trung phát xuất từ tình yêu quê hương trong sáng và đáng được tôn vinh, tuy nhiên, nếu dừng lại một phút để hỏi, họ thật sự chết vì tổ quốc hay chỉ để trả nợ xương máu giùm cho đảng CSVN?

Với tất cả thông tin được phơi bày, tài liệu được giải mật cho thấy, cuộc chiến “chống Mỹ cứu nước” mà giới lãnh đạo CSVN đưa ra thực chất chỉ là cái cớ. Không có một người lính Mỹ nào đến Việt Nam, đảng vẫn cộng sản hóa miền Nam cho bằng được. Bộ máy tuyên truyền tinh vi của đảng thừa khả năng để nghĩ ra hàng trăm lý do khác để đánh miền Nam.

Đảng CSVN là nguyên nhân khiến cho nhiều triệu người Việt vô tội ở hai miền đã phải chết một cách oan uổng, bao nhiêu thế hệ bị suy vong, bao nhiêu tài nguyên bị tàn phá và quan trọng nhất, chiếc còng Trung Quốc mà đảng thông đồng để đeo trên cổ dân tộc Việt Nam mỗi ngày ăn sâu vào da thịt nhưng không biết làm sao tháo gỡ xuống đây.

Nói theo cách viết của nhạc sĩ Việt Khang “Việt Nam ơi thời gian quá nửa đời, và ta đã tỏ tường rồi”, chiến tranh xảy ra tại Việt Nam mà không ở đâu khác chỉ vì Việt Nam có đảng Cộng Sản.

Ngoại trừ các em, các cháu bị nhào nặn trong nền giáo dục ngu dân một chiều chưa có dịp tiếp xúc với các nguồn thông tin khách quan khoa học, nếu hôm nay, những người có học, biết nhận thức mà còn nghĩ rằng cuộc chiến kết thúc vào ngày 30 tháng 4 năm 1975 là cuộc chiến “chống Mỹ cứu nước”, những kẻ đó hoặc bị tẩy não hoàn toàn hoặc biết mình sai nhưng tự dối lòng để tiếp tục sống cho hết một kiếp người.

Cuộc đấu tranh vì tự do dân chủ đất nước hiện nay, do đó, còn rất khó khăn, đôi gánh non sông còn rất nặng và hành trình tự do còn khá xa xôi.

Sau 37 năm, “hàng triệu người buồn” như ông Võ Văn Kiệt nói, nếu chưa qua đời, hôm nay vẫn còn buồn.

Nhưng người buồn không phải chỉ từ phía những người lính Việt Nam Cộng Hòa bị buộc buông súng, từ phía nhân dân miền Nam bị mất tự do mà còn là những người miền Bắc, cả những người trong đảng CS đã biết ra sự thật, biết mình bị lừa gạt, biết mình đã dâng hiến cả một cuộc đời trai trẻ cho một chủ nghĩa độc tài, ngoại lai, vong bản.

Gần mười năm trước tôi kết luận bài viết về ngày 30 tháng 4 bằng ba phân đoạn dưới đây và năm nay, tôi kết luận một lần nữa cũng bằng những dòng chữ đó để chứng minh một điều, tuổi trẻ của tôi có thể qua đi nhưng niềm tin vào tuổi trẻ trong tôi vẫn còn nguyên vẹn.

Như lịch sử đã chứng minh, chính nghĩa bao giờ cũng thắng. Không có vũ khí nào mạnh hơn sức mạnh đoàn kết dân tộc. Chỉ có sức mạnh Đoàn Kết Dân Tộc, chúng ta mới có khả năng bảo vệ được chủ quyền và lãnh thổ Việt Nam, chỉ có sức mạnh Đoàn Kết Dân Tộc chúng ta mới có khả năng vượt lên những hệ lụy quá khứ để hướng vào tương lai tươi sáng cho đời đời con cháu mai sau và chỉ có sức mạnh Đoàn Kết Dân Tộc chúng ta mới có khả năng phục hồi sự kính trọng Việt Nam trong lân quốc cũng như trong bang giao quốc tế.

Ngày 30 tháng 4, ngoài tất cả ý nghĩa mà chúng ta đã biết, còn là ngày để mỗi chúng ta nhìn lại chính mình, ngày để mỗi chúng ta tự hỏi mình đã làm gì cho đất nước, và đang đứng đâu trong cuộc vận hành của lịch sử hôm nay. Mỗi người Việt Nam có hoàn cảnh sống khác nhau, quá khứ khác nhau, tôn giáo khác nhau và mang trên thân thể những thương tích khác nhau, nhưng chỉ có một đất nước để cùng lo gánh vác. Đất nước phải vượt qua những hố thẳm đói nghèo lạc hậu và đi lên cùng nhân loại. Không ai có quyền bắt đất nước phải đau nỗi đau của mình hay bắt đất nước phải đi ngược chiều kim lịch sử như mình đang đi lùi dần vào quá khứ. Sức mạnh của dân tộc Việt Nam không nằm trong tay thiểu số lãnh đạo CSVN. Tương lai dân tộc không nằm trong tay thiểu số lãnh đạo CSVN. Sinh mệnh dân tộc Việt Nam do chính nhân dân Việt Nam quyết định. Và do đó, con đường để đến một điểm hẹn lịch sử huy hoàng cho con cháu, chính là con đường dân tộc và không có một con đường nào khác.

Ba mươi bảy năm là một quảng đường dài. Chúng ta đã hơn một lần trễ hẹn với non sông, nhưng không phải vì thế mà không còn cơ hội. Cơ hội vẫn còn đó nếu chúng ta biết đoàn kết, thấy được hướng đi chung của dân tộc và thời đại. Chúng ta có nhiều quá khứ nhưng đất nước chỉ có một tương lai, đó là tương lai tự do, dân chủ, nhân bản và khai phóng cho những ai, sau những điêu tàn đổ vở, còn biết nhận ra nhau, còn biết yêu thương mảnh đất thiêng liêng, vinh quang và thống khổ Việt Nam.

Trần Trung Đạo

Nhìn Miến Điện, nghĩ về Việt Nam

DIỆT NỘI TUYẾN DỨT NGOẠI XÂM
 
Xin làm lính Vẹm (?!) đánh Tầu
Vẹm cho tải đạn tuyến đầu… chết cha!
Mượn tay Chệt giết phe ta
Mười phần chết bẩy còn ba… Vẹm mừng!
 
Vẹm mừng, Vẹm nhảy lưng tưng
Bắt tay với Chệt xin ngưng chiến bài!
Anh em hai đảng hòa hài
Cùng chung lý tưởng độc tài đảng ta!
 
Bấy giờ mới trắng mắt ra
Vẹm làm nội tuyến anh Ba Tầu Phù!
Vẹm còn (!),  đánh Chệt được ru?
Cả tin Vẹm chó bỏ bu (!), nguy rồi!
 
Đại quan Thái Thú Vẹm ngồi
Chuyện xưa núi lở sông bồi ngàn năm!
Thù nhà, nợ nước còn căm
Phải lo diệt Vẹm chết bằm trước tiên!
 
Bắc Trung Nam vốn gắn liền
Thù trong tính trước mới yên giặc ngoài
Bạo quyền Việt Cộng độc tài
Ấy mầm hiểm họa lâu dài chớ quên!
Texas, August 8, 2011
 
HỒ CÔNG TÂM

Sau biểu tình là gì ?

Ls. Lê Quốc Quân (danlambao) – Biểu tình thể hiện lòng yêu nước trước sự gây hấn của Trung Quốc là điều tuyệt vời, nhưng có lẽ ai cũng biết đó chỉ là tình thế bắt buộc. Còn cái cần hơn, quan trọng hơn đối với Việt Nam chính là Dân Chủ – Tự Do. Chỉ có như vậy thì đất nước chúng ta mới phát triển và trở nên giàu mạnh như Nhật Bản hay Nam Hàn, lúc đó chắc chắn chúng ta có cơ hội để bảo vệ tổ quốc một cách hữu hiệu hơn…

Sự đa dạng của khái niệm

Yêu nước mơ hồ về khái niệm nhưng cụ thể về hành vi. Có bạn cho rằng yêu nước là phải xuống đường, ngược lại cũng có người nghĩ rằng yêu nước là phải ở nhà. Hồi nhỏ ở Nghệ An quê tôi có khẩu hiệu: “mụ trời dẹp lại một bên, để cho thủy lợi tiến lên làm trời”. Khi đó yêu nước là phải phá bỏ chùa chiền, vào hợp tác xã và đi làm thủy lợi. Trước đó nữa thì mẹ tôi bảo vì bố “yêu nước nên đi bộ đội”.

Tự do thì rõ ràng hơn. Giữa Trung Quốc độc lập và Hồng Kông có một con sông Thâm Quyến ngăn cách. Những thập niên 1960-1970s, hàng ngàn người Trung Quốc đã bị bắn chết vì dám vượt biên bơi từ một “Trung Hoa độc lập” sang Hồng Kông – xứ thuộc địa của Anh. Hàng triệu người Việt cũng bỏ trốn khỏi Việt Nam “độc lập” vượt biển để tìm tự do.

 

Vậy thì được sống tự do trong một Nhà nước độc lập, dân chủ mới thực sự là sự giải phóng. Nó là tiếng gọi thiêng liêng của bản ngã, là sự giục giã của những bước chân, là anh em ơi hãy “dậy mà đi”. Tự do thúc giục những người con bình dị của tổ quốc xuống đường, đẹp bừng lên đầy kiêu hãnh, truyền cảm hứng cho nhau.

 

Quyền biểu tình bị lãng quên:

 

Biểu tình là một nhân quyền quan trọng, được Công ước quốc tế ghi nhận và hầu hết các quốc gia tôn trọng, nhưng ở Việt Nam nó bị lãng quên trên lý thuyết và bị đàn áp trên thực tế. Quốc hội không làm ra luật biểu tình và Chính phủ dập tắt biểu tình. 

Hầu như tất cả đã quên rằng ngay trước nhà Hát Lớn Hà Nội, nơi anh Phương dẫn đầu đoàn biểu tình đọc tuyên cáo về chủ quyền biển đảo, 65 năm trước, Quốc hội khóa 1 của Việt Nam dân chủ Cộng hòa đã họp và thông qua Hiến pháp 1946. Trong đó tại Điều 10, Long trọng tuyên bố công dân có quyền: “tự do tổ chức và hội họp”.

 

Chính vì nó là quyền nên khi làm thì không cần phải xin phép. Nhà nước không được vin vào bất cứ lý do gì để ngăn cấm hay giải tán mà ngược lại phải có nhiệm vụ tạo điều kiện cho người dân thực thi quyền đó. Khi đã trở thành một quyền Hiến định thì nhà nước không thể dùng loa để lải nhải chạy theo dọa giải tán theo Nghị định 38/2005/NĐ-CP vi hiến. 

Chính quyền cần ý thức rõ rằng biểu tình cũng chính là thước đo để đánh giá mức độ dân chủ và văn minh của một nhà nước, là hàn thử biểu để Nhà nước nhận diện được những mối quan tâm của dân chúng mà điều chỉnh chính sách.

 

Tiến sỹ Nguyễn Quang A cũng nhắc về một sắc lệnh số 31 ngày 13/9/1945 của Hồ Chí Minh ghi nhận quyền biểu tình và đề nghị chính quyền phải tổ chức học tập sâu rộng và làm theo một cách triệt để.

 

Tương lai sẽ như thế nào ?  

Cuối cùng thì những cuộc biểu tình rầm rộ chống Trung Quốc rồi đến lúc cũng trôi qua dần nếu như nó không chuyển hướng sang một vấn đề khác. Những trí thức rất khiêm tốn luôn nhận rằng mình cũng chẳng đại diện được cho tất cả toàn dân. Hơn nữa, họ cũng chưa bao giờ thể hiện công khai mong muốn đòi tự do – dân chủ hay thay đổi chế độ.

 

Một người bạn Trung Quốc hỏi tôi “Tại sao anh lại Anti-China trong khi chúng tôi cũng đang chịu đựng những quyết định độc đoán của Đảng cộng sản”. Ở Trung Quốc cũng không khác nhiều Việt Nam bởi Nhà nước của họ cũng được hình thành một cách “sáng suốt”. Đó là Đảng cộng sản giành chính quyền, “sáng suốt” chọn ra Quốc Hội. Sau đó giới thiệu duy nhất một người cho một vị trí và đến lượt Quốc hội “sáng suốt” lựa chọn chính người đó. Và cũng “tân quan tân chính sách độc tài”. 

Nếu như tự do là nguồn cảm hứng vô tận cho những sáng tạo của loài người thì dân chủ sẽ tối ưu hóa được thể chế, tăng cường đạo đức, phát triển toàn diện, đề cao minh bạch và chống được tham nhũng.

 

Những lựa chọn để cải tổ hệ thống  

Đảng cộng sản không thể cầm quyền mãi được và “nền chính trị ngoại tình” này đến lúc phải chấm dứt. Nhưng khi nào và như thế nào là một câu hỏi khó và thực tế là không có nhiều lựa chọn cho các bên. 

Xét trong Đảng Cộng sản thì những nhà lãnh đạo không thể nào tự lột xác, phá bỏ xiềng xích là “tổ chức” của mình để cải tổ hệ thống như lãnh tụ Cộng sản Gorbachop đã từng làm. Bởi vì họ đã bị bào mòn, bị vo tròn và đang bị một sợi dây quyền lợi đang xâu thành chuỗi, quện chặt lấy nhau. 

Xét bên ngoài Đảng thì những nhà hoạt động dân chủ và các đảng phái đối lập, nếu kết hợp tất cả lại thì con số cũng đang quá nhỏ nhoi. Thêm nữa ngày nay luật pháp không ủng hộ việc “lập chiến khu” như hai “đồng chí” HCM đã từng làm (Hồ Chí Minh và Hoàng Cơ Minh). Việc sở hữu súng đạn là trái pháp luật Việt Nam hiện nay và xa lạ với thế giới văn minh. 

Những ai cố tình học theo Đảng cộng sản ngày trước, trung thành với chủ nghĩa Mác bàn đến chuyện lập chiến khu, hoạt động vũ trang để lật đổ chính quyền là một điều vô cùng dại dột.

 

Những ai hoài niệm muốn theo đuổi một vụ kiện về Nhà nước hợp hiến từ thời Vua Bảo Đại chuyển giao sang Trần Trọng Kim cũng đang trở nên cực kỳ lạc hậu bởi vì dù ban đầu chính quyền của Việt Nam bị Việt Minh “cướp” nhưng sau đó hầu hết các chính phủ trên thế giới đã công nhận và bình thường hóa với Việt Nam dân chủ cộng hòa (nay là Cộng Hòa XHCN Việt Nam )

 

Giả thiết rằng có một thế lực đủ mạnh để làm cách mạng ở Việt Nam thì liệu Trung Quốc có để yên không ? và phản ứng của Mỹ sẽ như thế nào ?. Trong khi Chính phủ Lybia bị NATO đánh tan hoang mà phe đối lập vẫn không thể có một hình hài. Điều đó buộc chúng ta, với một tình yêu tổ quốc sâu sắc, phải suy nghĩ xa hơn và trách nhiệm hơn.

 

Đối với chính phủ Hoa Kỳ, Trung Quốc luôn là ưu tiên lớn hơn.

 

Dân chủ – Đa đảng thì mới bảo vệ tổ quốc hữu hiệu

 

Bản chất của dân chủ là thể chế đa đảng. Không thể có một chế độ chỉ do một đảng lãnh đạo mà dân chủ. Ngay tại nước Mỹ, những bang nào mà một đảng chiếm đa số tuyệt đối thì cũng kém phát triển và có nhiều vụ việc tham nhũng hơn những bang khác.

 

Lịch sử đã chứng minh là bản thân đảng phái nào cũng luôn luôn lợi dụng tất cả khả năng có thể để cưỡng đoạt quyền lực và sự tự do nhiều hơn về cho mình. Nhưng tự do của nhóm người này lại là sự mất tự do của người khác. Bắc Triều tiên là một bằng chứng, Cha con họ Kim là tự do nhất, muốn gì cũng được nhưng đổi lại là sự nô lệ của gần 24 triệu dân Bắc Hàn.

 

Chỉ có đa đảng thì những nhóm người khác nhau sẽ có những đại diện khác nhau thông qua tổ chức của mình cùng hoạt động và cạnh tranh nhau trên một nền tảng pháp lý. Tiếc rằng thành lập các đảng phái như ông cha ta hàng trăm năm trước đã làm có vẻ như là không thể chấp nhận được của Đảng cộng sản hôm nay. Em ruột bố tôi thì có quyền vào Đảng Cộng sản.Còn tôi, cũng là một con người, thì không được quyền thành lập hay tham gia đảng phái.Tại sao vậy, đảng ơi?

 

Cuối cùng thì, biểu tình thể hiện lòng yêu nước trước sự gây hấn của Trung Quốc là điều tuyệt vời, nhưng có lẽ ai cũng biết đó chỉ là tình thế bắt buộc. Còn cái cần hơn, quan trọng hơn đối với Việt Nam chính là Dân Chủ – Tự Do. Chỉ có như vậy thì đất nước chúng ta mới phát triển và trở nên giàu mạnh như Nhật Bản hay Nam Hàn, lúc đó chắc chắn chúng ta có cơ hội để bảo vệ tổ quốc một cách hữu hiệu hơn.

 

Ls. Lê Quốc Quân (danlambao)

danlambaovn.blogspot.com

Việt Nam Theo Đường Miến Điện ?

Nguyễn Quang Duy

 

Đầu tuần qua, Tổng thống Thein Seinn cùng một pháiđoàn gồm nhiều giới chức lãnh đạo chính phủ Miến Điện sang thăm Việt Nam. Trong chuyến viếng thăm ngọai giao này, ông gặp cả Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, có điều cuộc viếng thăm của ông ít được báo chí trong nướcđưa tin. Trong khi giới chức Việt Nam thì lại rất sợ bốn từ “thay đổi chính trị” mà Miến Điện thay đổi chính trị lại đang dồn dập xẩy ra tại và vì thế có thể báo chí được chỉ đạo giới hạn loan tin. Trong khi ấy thay đổi chính trị lại luôn được cả người Việt lẫn chính giới Phương Tây lưu tâm. Cụ thể là trong cuộc Điều Trần ngày 24-2-2012 vừa qua, các dân biểu Úc đã hỏi Khối 8406 “Có thể có một Gorbachev tại Việt Nam hay không ?” và được trả lời như sau: ”Chúng tôi chưa thấy một dấu hiệu rõ ràng. Nhưng như chúng tôi đã trình bày cùng quý vị nếu chúng ta cố gắng tạo áp lực thì Việt Nam có thể theo con đường Miến Điện và khi ấy có cơ may sẽ xuất hiện những người muốn thực sự thay đổi.” Bài viết này xin bình luận cơ hội Việt Nam theo con đường Miến Điện.

 

Giới cầm quyền đều chịu ảnh hưởng Trung cộng 

Vì cùng chung biên giới với Tầu và đều theo thể chế độc tài, cả hai nước đều bị Trung cộng khống chế. Trung cộng tuyên bố biển Đông thuộc Trung Hoa. Họ gởi hằng triệu người Tầu sang sinh sống, họ tìm mọi cách để đồng hóa các dân tộc trong vùng. Nhiều khu vực ở cả hai nước đã trở thành nhượngđịa Trung Hoa. Họ còn sử dụng những mánh khóe như dùng tiền mua chuộc giới chức cầm quyền. Họ tận thu tài nguyên, xâm chiếm và phá hoại thị trường hai nước Việt Nam – Miến Điện. Trung cộng đã trở thành nỗi đe dọa cho nền độc lập các quốc gia trong vùng. Họ dùng quân sự và chiến tranh để đe dọa các quốc gia lân bang. Từ đó họ tạo ra nỗi lo sợ cho dân chúng và một số giới chức cầm quyền của cả hai nước Miến Điện và Việt Nam. Họ buộc những người thức thời phải thayđổi để kịp thời thích ứng với mọi tình huống có thể xảy ra. Trong khi ấy thế giới của độc tài đảng trị càng ngày càng nhỏ lại, các đòi hỏi dân chủ càng ngày càng gia tăng, ngay chính giới cầm quyền Trung cộng cũng phải tuyên bố để tránh nội chiến có thể xảy ra họ cần thay đổi chính trị. Giới cầm quyền của cả hai quốc gia Việt Nam Miến Điện không còn cách hơn phải thay đổi thể chế chính trị từ độc tài sang dân chủ tự do.

 

Từ Độc Tài Quân Phiệt sang Dân Chủ Tự Do

 

Khác với Việt Nam, Miến Điện theo thể chế độc tài quân phiệt. Quyền lực và quyền lợi quốc gia nằm trong tay một số tướng lãnh quân đội. Họ thường sử dụng quân đội để trấn áp các sắc tộc thiểu số hay các cuộc biểu tình đòi dân chủ tự do. Vì thế Miến Điện đã bị thế giới phong tỏa kinh tếvà cô lập ngoại giao. Trung cộng lợi dụng cơ hội đứng ra đỡ đầu cho giới chức cầm quyền quân phiệt Miến Điện và khống chế quốc gia này.

Trong số những vị tướng cầm quyền cũng có những người thực sự có lòng yêu nước. Họ muốn đất nước của họ thoát khỏi vòng khống chếTrung cộng. Họ muốn đất nước của họ có tự do dân chủ và vượt qua các khủng hoảng do giới quân phiệt gây ra. Ông Thein Sein đương kim Tổng Thống là một trong sốnhững tướng lãnh nói trên.

Ông Thein Sein từng giữ quân hàm đại tướng, đứng hàng thứ tư trong quân đội và được Hội đồng quân sự tối cao bổ nhiệm làm Thủ tướng. Ông rời quân đội, từ chức thủ tướng và ra tranh cử Tổng Thống. Ngay khi thắng cửông đã công bố sẽ đối thoại với bà Aung San Suu Kyi, ông ra lệnh phóng thích tù nhân chính trị và tuyên bố hướng đến bầu cử tự do. Ông cho lệnh ngừng bắn và tiến hành thương thuyết với các sắc tộc thiểu số. Ông cũng tìm những phương cách làm một gạch nối giữa quân đội và dân chúng tránh những đổ vỡ có thể xẩy ra. Nhiều người xem ông như một Gorbachev của Miến Điện.

Chính phủ Miến Điện lại vừa loan báo kế hoạch nới lỏng kiểm soát các phương tiện truyền thông. Bộ trưởng Thông tin Kyaw San cho biết chính phủ đã phê duyệt việc chuyển hội nhà văn, nhà phát hành, nhà báo trướcđây do nhà nước quản lý thành một tổ chức độc lập và đang thảo luận sửa lại bộluật báo chí hiện hành.

Ngày 01/04/2012 tới đây Miến Điện sẽ tổ chức bầu cửQuốc Hội bổ sung, Miến Điện đã chính thức mời các nước phương Tây cử quan sát viên đến theo dõi cuộc bầu cử này. Họ cũng dành cho các đảng đối lập có tiếng nói trên các cơ quan truyền thông. Hình ảnh của bà Aung San Suu Kyi được trân trọng xuất hiện trên trang nhất các báo lớn, của

đài truyền hình. Tin tức về bàđược rộng rãi loan trên các đài phát thanh.

Những việc làm của chính phủ Miến Điện đều được quốc tế ghi nhận như tiến trình thay đổi chính trị thực sự đang xảy ra trên đất nước này.

 

Quân Đội Là Yếu Tố Then Chốt Thay Đổi Chính Trị tại Việt Nam ? 

Trong khi Miến Điến tiến hành cải cách chính trịthì Việt Nam vẫn là một quốc gia cộng sản, quyền lực và quyền lợi quốc gia lọt vào tay 14 Ủy viên Bộ Chính Trị và tay chân của nhóm Ủy Viên này. Tất cả 14 ngườiđều đã được quan thầy Tầu cộng công nhận và bảo vệ. Bởi thế bọn họ đều được dân ta ví như những thái thú thời Bắc Thuộc. Vào năm 2010, khi thăm Miến Điện chính Thái thú Nguyễn Tấn Dũng đã thúc dục nước này tổ chức bầu cử tự do. Miến Điệnđã thay đổi trong khi đảng Cộng sản Việt Nam vẫn loay hoay chưa tìm ra phương cách để giải quyết những khủng hoảng ngày càng trở nên trầm trọng hơn.

Nỗi sợ hãi của các Ủy Viên Bộ Chính Trị chính là Diễn Biến hòa bình, là tự diễn biến, là tự chuyển hóa. Họ sợ đảng viên và những ngườiđang phục vụ trong guồng máy cộng sản nhận ra sự thật để tìm về với dân tộc. Trong nỗi sợ hãi, họ sợ nhất là việc Quân Đội Nhân Dân sẽ đứng về phiá người dân để giành lại các quyền tự do đã bị đảng Cộng sản cướp mất. Chả thế trên báo Quân Đội Nhân Dân hàng tuần đều có bài nói về “Làm thất bại chiến lược Diễn biến hòa bình”. Bài thì dụ dỗ, bài thì hăm dọa, bài cảnh cáo, bài thì xuyên tạc sựthật,… các bài tạo ra một phản ứng ngược, chúng làm người đọc nhận rõ đảng Cộng sản đang mất dần khả năng kiểm soát quân đội.

 

Trên thực tế, đại đa số cán bộ trung và cao cấp trong quân đội đều trưởng thành trong cuộc chiến tại Cam Bốt và cuộc chiến chống bá quyền xâm lược Tầu cộng. Họ không bán thân cho Trung cộng như Bộ Chính Trị củađảng Cộng sản Việt Nam. Họ phải đối đầu với đe dọa chiến tranh, một mặt họ phải dựa vào dân, mặt khác họ lại phải luôn hướng đến các quốc gia như Hoa Kỳ, Nga, Nhật, Úc, Ấn, Âu Châu … để tìm thế liên kết hay trợ giúp khi bị Trung cộng tấn công.

Khác Miến Điện, Quân đội Việt Nam không bị đảng Cộng sản sử dụng để đàn áp người dân. Vì thế uy tín của quân đội vẫn còn hay ít ra không có thù oán với nhân dân. Quân Nhân đều xuất thân từ nhân dân và là con em nhân dân. Họ cũng trực tiếp chịu ảnh hưởng của nạn tham nhũng, của khủng hoảng toàn diện đang liên tục xảy ra. Quân nhân và gia đình cũng chịu đói khổ như người dân. Trong khi đó để có cuộc sống sa hoa, giới cầm quyền đã phải tham lam vơvét tài sản quốc gia. Khi họ càng sống sa hoa thì họ càng đào sâu bất công và bất mãn giữa tầng lớp cầm quyền và quần chúng nhân dân (trong đó có quân đội).

Quân đội cũng đã chứng kiến cuộc nổi dậy của người dân tại các quốc gia Bắc Phi và Trung Đông, họ cũng biết được sự sụp đổ của Khối cộng sản Đông Âu và Liên Xô. Họ nhận ra vai trò của Quân Đội là bảo vệ Tổ Quốc và phục vụ Nhân Dân, thay vì chỉ lãnh vai trò bảo vệ đảng Cộng sản như hiện nay. Không ít quân nhân đã thức tỉnh và đang tìm đường quay về với dân tộc.

Họ bắt đầu cảm nhận thay đổi chính trị sẽ mang lại những điều tốt đẹp cả về vật chất lẫn tinh thần cho họ và gia đình. Nhiều quân nhân còn ý thức được nếu họ chủ động đứng lên lật đổ cộng sản họ sẽ được khen thưởng. Còn ngược lại nếu họ gây tội ác họ sẽ bị trừng phạt đích đáng.

 

Trích đọan dưới đây từ bài “Chuẩn bị khả năng đềkháng của quân nhân” trên Báo Quân Đội Nhân Dân ngày 5-2-2012 cho thấy thực trang quân nhân Vịệt Nam: “…việc truy cập thông tin trên mạng internet, chỉ cần một quân nhân vô tình đọc được những thông tin “ngoài luồng” rồi “rỉ tai” đồng đội thì liền sau đó sẽ có nhiều quân nhân khác đọc theo. Và lập tức những thông tin này âm ỉ lan truyền như những tếbào độc cư trú ngay trong tư tưởng mỗi quân nhân rồi phát triển, “di căn”…Như vậy, đủ thấy tác hại khó lường của “tự diễn biến”, nó tạo ra hiệu ứng tiêu cực về mặt tư tưởng, tâm lý, tiềm ẩn ngay trong suy nghĩ, hành động, việc làm chủquan, mất cảnh giác hằng ngày của mỗi quân nhân.” 

Chính vì lo sợ Quân đội sẽ chủ động thực hiện Cải cách Chính Trị, năm 2006, Bộ Chính trị (khóa IX) đã ban hành Nghị quyết 51 tiến đến việc thực hiện chế độ chính ủy, chính trị viên trong quân đội theo đúng khuôn mẫu đảng Cộng sản Trung Hoa đã đề ra. Trên thực tế quân đội đã mất niềm tin vào đảng Cộng sản thì tuyên truyền càng ngày càng trở nên lố bịch. Và thông tin ngoài luồng càng trở nên đáng tin cậy và trở thành niềm tin cho mỗi quân nhân. Mỗi quân nhân tin rằng Việt Nam cần dân chủ tự do.

Nghị Quyết 51 còn tạo ra những bất mãn ngấm ngầm giữa chính trị viên và các tướng lãnh quân sự trong Quân Đội Nhân Dân. Bởi thế trường hợp các tướng lãnh trong Quân Đội có thể liên kết thực hiện một cuộc cách mạng hay đảo chánh để lật đổ thiểu số cầm quyền là trường hợp dễ xảy ra nhất.

Các Chỉ thị Nghị quyết gần đây còn xác nhận ngay trong Trung Ương Đảng đã có những người ngấm ngầm rời bỏ hàng ngũ cộng sản quay về với dân tộc, trở về với quảng đại quần chúng nhân dân. Khi thời cơ đến những người trong nội bộ của đảng Cộng sản muốn thực sự thay đổi sẽ kết hợp nhau đểcùng người dân đứng lên giải thể đảng này. Họ sẽ đưa ra những người có thể đối thoại được với thành phần đối lập và được người dân tin tưởng. Đây chính là giải pháp tốt nhất vì nếu không người dân sẽ đứng lên và bạo lọan là điều không mấy người mong muốn.

 

Hai Đảng Cộng Sản Trung Việt Đang Dẫy Chết 

Tin tức dồn dập từ Trung Hoa cho thấy nhiều biến chuyển lớn đã và đang xẩy ra trong nội bộ đảng Cộng sản Trung Hoa. Những tiênđoán cho thấy Hồ Cẩm Đào sẽ trao quyền cho Tập Cận Bình còn Ôn Gia Bảo sẽ thay thế bằng Lý Khắc Cương. Cả hai đều theo khuynh hướng tiếp tục cải cách kinh tếvà từng bước đến tiến hành cải cách chính trị.

 

Trong tuần qua một cuộc thanh trừng lớn nhất từ hai chục năm đã xẩy ra tại Trung Hoa. Bí thư thành ủy Trùng Khánh, Ủy viên Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Trung Hoa, Bạc Hy Lai, một người chủ trương Trung Hoa phải trởlại với đường lối cứng rắn như thời Mao Trạch Đông, vừa bị cách chức. Cũng vìđã ủng hộ Bạc Hy Lai Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị, phụ trách ngành an ninh, Chu Vĩnh Khang, đã bị thanh trừng. Từ nay đến tháng 10-2012, khi Đại Hội Đảng Cộng Sản Trung Hoa được khai mạc sẽ còn nhiều biến chuyển quan trọng…

Thưc ra đảng Cộng sản Việt Nam đã dựa hẳn vào và chỉ được xem như một chi bộ của đảng Cộng sản Trung Hoa. Bên trong chi bộ này cũng đầy dẫy những phân hóa nội bộ và có nhiều dấu hiệu sẽ xảy ra những vụ thanh trừng nội bộ đảng Cộng sản Việt Nam. Vì cùng đeo đuổi một mô hình tăng trưởng các nguy cơcho Trung cộng cũng là nguy cơ cho cộng sản Việt Nam. Và bất cứ những biến động nào tại Trung Hoa cũng sẽ ảnh hưởng nặng đến đảng Cộng sản Việt Nam.

Đảng Cộng sản Việt Nam không còn cách khác hơn trước sau phải chọn đường thay đổi thể chế chính trị.

 

Tạo Sức Ép Thay Đổi Chính Trị 

Việc thay đổi chính trị tại Việt Nam là một điều chắc chắn sẽ xẩy ra. Nhưng nếu muốn sự thay đổi sớm xẩy ra chúng ta cần đẩy mạnh hơn những công tác ngọai vận (vận động hành lang), công tác vận động quần chúng đứng lên và nhất là công tác Quân vận tạo sức ép buộc đảng Cộng sản phải thực hiện cải cách chính trị.

Nhưng muốn tạo được một sức ép tối đa thì Phong Trào Dân Chủ Việt Nam cần đi vào tổ chức. Để góp phần vào mục tiêu trên, vào trung tuần tháng Tư tới đây, ngày 14/4/2012 sắp tới Khối 8406 sẽ ra mắt tại tiểu bang New South Wales Úc Châu. Người viết sẽ có những bài thuyết trình về đề tài liên quan đến việc tổ chức đẩy mạnh quá trình giải thể chế độ cộng sản.

Địa điểm: Cabravale Leisure Centre (chỗ Hồ Bơi Cabramatta), 30 Broomfield Street, Cabramatta

Thời gian: 1 giờ trưa ngày Thứ Bảy 14 Tháng Tư 2012.

Tại Victoria vào Chủ nhật 8-4-2012 Khối sẽ cử hành lễ kỷ niệm 6 năm thành lập Khối tại Đền Thờ Quốc Tổ số 90 Kight Ave, North Sunshine, Mel 26 J6. Chương trình bắt đầu vào lúc 12 giờ trưa, giá vé $20 cho một bữa ăn trưa nhẹ và giải khát. Số tiền còn lại sẽ được sử dụng để giúp các Tổ Chứcđang đấu tranh cho dân chủ tại Quốc Nội.

Cả hai địa điểm cũng sẽ có một chương trình văn nghệ đấu tranh, xin kính mời quý đồng hương cùng tham dự.

Nguyễn Quang Duy

Melbourne, Úc Đại Lợi

28/3/2012

——————————————-

Tuổi trẻ Việt Nam hải ngoại, hãy gia nhập quân lực Hoa Kỳ để chờ thời cơ đánh Trung cộng trong tương lai gần.

http://www.navy.com/navy/joining.ht
http://airforce.com/ 
http://www.goarmy.com/goarmy.html
http://www.marines.com/

Đã có 20,000 quân nhân Mỹ gốc Việt trong quân đội Hoa Kỳ.

Sẵn sàng đi cắt lưỡi con bò Hu Jintao (Hồ Cẩm Đào)
  

Nhìn Miến Điện, nghĩ về Việt Nam  

Nguyễn Hưng Quốc

Thứ Hai, 02 tháng 4 2012

VOA

Tôi có một người bạn mới đi du lịch ở Miến Điện về. Từ ngày về hưu, anh đi khá nhiều, chủ yếu các nước thuộc châu Á, từ Việt Nam đến Lào, Cam Bốt, Thái Lan, Mã Lai, Hàn Quốc, Trung Quốc, và, gần đây nhất, Miến Điện. Trong tất cả các nước ấy, anh đặc biệt thích và hết lời khen ngợi Miến Điện. Khen, dĩ nhiên không phải ở lãnh vực kinh tế: Sau mấy chục năm bị chìm đắm dưới họa độc tài và bị thế giới cô lập, Miến Điện rất nghèo, ở đâu cũng thấy dấu hiệu của sự cùng khổ. Sự khen ngợi của anh chủ yếu tập trung vào ba điểm chính: thứ nhất là các ngôi chùa, theo anh, tuyệt đẹp; thứ hai, là người dân, theo anh, phần lớn thật thà, chất phác và hiếu khách; và cuối cùng, là những thay đổi đang diễn ra với một tốc độ rất nhanh trong xã hội. Nhanh đến độ mọi người, ngay cả du khách, cũng cảm nhận được tốc độ của những sự thay đổi ấy: Ở Miến Điện một tuần, những ngày sau cùng đã thấy khác hẳn những ngày trước đó. 

Trước, chẳng hạn, không ai dám nhắc đến bà Aung San Suu Kyi; sau, lên xe buýt, đã thấy hình ảnh của bà được dán một cách trang trọng trên cửa kính. Trước, các tài xế tắc xi đều từ chối chạy đến khu vực bà ở; sau, các xe chở du khách nườm nượp kéo đến đỗ ngay trước nhà bà, và hướng dẫn viên cứ thao thao bất tuyệt về cuộc đời, cuộc tranh đấu cũng như những đau đớn mà bà phải gánh chịu. Trước, chính trị là một đề tài cấm kỵ, có hỏi người ta cũng không nói; không những không nói, mặt mày còn lấm lét lo ngại; sau, cứ đến chỗ đông người là nghe người ta bàn tán chuyện chính trị, kể cả việc phê phán giới quân phiệt đang cầm quyền và bày tỏ sự hân hoan tin tưởng trước viễn tượng một Miến Điện tự do và phát triển.

Sau khi kể xong chuyến du lịch ở Miến Điện, anh bạn tôi nói tiếp: Từ Miến Điện, mình về lại Việt Nam, tự nhiên thấy buồn. Hỏi lý do, anh đáp: Thật ra, về kinh tế cũng như xã hội, Việt Nam khá hơn Miến Điện nhiều. Nhưng trong khi ở Miến Điện, mình thấy được sự vận động, và do đó, hy vọng; ở Việt Nam, ngược lại, chỉ thấy sự ngưng trệ, và do đó, đầy bế tắc. 

Tôi hiểu điều đó. Chỉ xin nêu lên một ví dụ đơn giản: Mới đây, Thứ Bảy 24 tháng 3, tại đại hội các nhà văn, nhà phát hành, và nhà báo, Bộ trưởng Thông tin Kyaw San cho biết chính phủ Miến Điện đã phê duyệt kế hoạch nới lỏng sự kiểm soát đối với các phương tiện truyền thông bằng cách, trước hết, “chuyển hội nhà văn, nhà phát hành, nhà báo trước đây do nhà nước quản lý sang một tổ chức độc lập, không có sự can thiệp chính trị.” Ông nói:

“Đã đến lúc cải tổ các phương tiện truyền thông để bắt nhịp với cải tổ cơ chế. Mục đích của đại hội được triệu tập đột xuất này là để giúp tạo ra một nền truyền thông mới, hòa nhập với cơ chế mới.”  

Đọc bản tin ấy, tôi cứ băn khoăn tự hỏi: Tại sao Miến Điện lại thay đổi nhanh chóng ghê gớm như vậy nhỉ?

Cách đây chỉ mới vài ba tháng, cả 60 triệu dân Miến Điện còn đang nghẹt thở dưới chế độ độc tài. Bỗng dưng, từ đầu năm 2012, như một phép lạ, không khí chính trị ở đó thay đổi hẳn. Chính phủ công khai nhìn nhận số nợ nần họ phải gánh chịu (11 tỉ Mỹ kim). Rồi người ta tổ chức bầu cử (vào ngày 1 tháng 4). Chưa hết. Còn cho phép đảng đối lập của bà Suu Kyi vốn bị trấn áp cả chục năm nay, được phép tham gia cuộc tranh cử. Cũng chưa hết. Người ta còn cho phép các tổ chức nhân quyền của Liên Hiệp Quốc đến quan sát cuộc bầu cử ấy. Rồi người ta mời Bộ trưởng ngoại giao Mỹ, bà Hillary Clinton đến thăm. Rồi, bây giờ, người ta chủ trương cho dân chúng được quyền tự do ngôn luận.

 

Tại sao?

 

Tại kinh tế, sau mấy chục năm bị cấm vận, đã kiệt quệ rồi ư? Đó chỉ là một phần. Với những tên độc tài, nợ nần quốc gia hay sự cùng khổ của dân chúng, thật ra, ít khi là vấn đề. Dân chúng cùng khổ thì dân chúng ráng chịu. Nợ nần bây giờ trả không xong thì con cháu sẽ trả. Kiểu lập luận như thế, chúng ta rất dễ dàng nghe thấy đây đó, kể cả ở Việt Nam.

Tại các tên độc tài sợ hãi khi chứng kiến các cuộc cách mạng bùng nổ ở châu Phi và Trung Đông mà kết quả là cái chết thảm khốc của các bạo chúa từng có thời thét ra lửa ư? Có thể. Nhưng không phải ai cũng có thể phản ứng một cách hòa dịu và khôn ngoan như vậy trước các nỗi sợ hãi. 

Lý do chính, theo nhiều nhà bình luận quốc tế, nằm ở một số cá nhân. Cụ thể là hai cá nhân: một người thức thời và một người dũng cảm. 

Người dũng cảm chính là bà Aung San Suu Kyi, nhà lãnh đạo không biết mệt mỏi trong cuộc tranh đấu cho dân chủ tại Miến Điện trong suốt mấy chục năm qua. Trong dáng dấp nhỏ nhắn và dáng điệu từ tốn, hiền lành, bà có một sức chịu đựng và một nghị lực phi thường. Bà chấp nhận tù tội, chấp nhận nguy hiểm, chấp nhận sống một cách cô đơn – đến độ không thể về Anh được lúc chồng hấp hối – để tiếp tục tranh đấu. Bây giờ dường như sự tranh đấu của bà đã bắt đầu có kết quả.

Tuy nhiên, kết quả đó khó đến được lúc này nếu không có một kẻ cầm quyền thức thời: tướng Thein Sein, người mới lên thay thế tướng Than Shwe trong vai trò Tổng thống vào tháng 3 năm 2011. Khác với người tiền nhiệm vừa độc tài vừa tàn bạo, khăng khăng bám víu quyền lực một cách mù quáng, bất chấp dân chúng cũng như cả dân tộc, Thein Sein biết lắng nghe người khác, biết không thể sử dụng bàn tay sắt để kìm kẹp dân chúng được nữa. Ông quyết định thay đổi. Và khi đã quyết định, ông thực hiện các quyết định ấy một cách nhanh chóng và quyết liệt.

Nếu sau này, vận mệnh của Miến Điện thay đổi – dân chủ và phát triển hơn, chắc chắn người ta sẽ nhớ mãi công lao và công ơn của hai con người vĩ đại này. 

Nhưng không ít người băn khoăn: Liệu nhiệt tình và tâm huyết của họ có thể thành hiện thực?

Băn khoăn như vậy vì nhiều lý do, trong đó, lý do này là đáng kể nhất: Cả Thein Sein và Suu Kyi đều đã 66 tuổi và đều có sức khoẻ khá yếu. Thein Sein thì bị bệnh tim; Suu Kyi thì, sau mấy chục năm gian khổ, dường như đã yếu đi rất nhiều. Có lúc bà có vẻ như không chịu đựng được nữa. Nếu một trong hai người có vấn đề gì thì tương lai đất nước Miến Điện sẽ đi về đâu? 

Qua các cuộc cách mạng ở Syria, Ai Cập, Yemen, Libya… vào năm ngoái, người ta đã nhận ra mấy đặc điểm nổi bật của các cuộc cách mạng thời đương đại, ở thập niên thứ hai của thế kỷ 21: thứ nhất, vai trò cực kỳ quan trọng của các phương tiện truyền thông xã hội; thứ hai, của những con người bình thường, vô danh; và thứ ba, đáng kể hơn hết, sự vắng mặt của các lý thuyết gia và các nhà lãnh đạo.

Tuy vậy, cũng không thể phủ nhận vai trò của cá nhân đối với các biển chuyển của lịch sử. Các lý thuyết gia cộng sản trước đây đều đề cao vai trò của quần chúng và hạ thấp đến độ hầu như phủ nhận hoàn toàn vai trò của cá nhân. Nhưng trong thực tế, tất cả các cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa, lúc bắt đầu cũng như lúc kết thúc, đều gắn liền với hình ảnh của các cá nhân: Ở Liên Xô, xưa có Lenin và Stalin; sau này, có Gorbachev; ở Trung Quốc, trước có Mao Trạch Đông, sau, có Đặng Tiểu Bình. Ở Cuba thì có Castro và ở Việt Nam thì có Hồ Chí Minh, v.v… Ở Tây phương, cũng có một số người chống đối thuyết vĩ nhân về lịch sử (Great Men theory of history): Họ cho các yếu tố như kinh tế, văn hoá, xã hội và các thiết chế đóng vai trò quan trọng hơn cá nhân trong việc làm thay đổi lịch sử. 

Ở đây, việc đề cao tuyệt đối hay phủ nhận tuyệt đối vai trò của cá nhân rõ ràng là không đúng. Lịch sử từng chứng minh, rất nhiều lần, số phận của cả một đất nước có lúc hầu như tuỳ thuộc hoàn toàn vào khả năng cũng như tính cách của một con người. Quyết định của người ấy có thể làm chuyển đổi cả dòng chảy của lịch sử khiến cho diện mạo của cả một đất nước, thậm chí, hoạ hoằn hơn, của cả thế giới, thay đổi hẳn, theo chiều hướng hoặc tốt hơn, hoặc xấu hơn.

Trường hợp của Thein Sein và Suy Kyi là như vậy.

Hiện nay, giới quan sát chính trị thế giới không phải chỉ theo dõi các phát ngôn cũng như các chính sách của họ mà còn theo dõi, với rất nhiều lo âu, cả từng cơn ho hay hơi thở mệt nhọc của họ nữa.

Việt Nam – Miến Điện: Đối tác hay đối thủ?

Việt Nam – Miến Điện: Đối tác hay đối thủ?

Quỳnh Chi, phóng viên RFA

2012-03-31

Những thay đổi liên tiếp của Miến Điện trong một năm nay được đánh giá là sẽ mở ra một cơ hội mới cho không những Miến Điện mà còn các nước khác trong vai trò đầu tư, bao gồm cả Việt Nam.

AFP PHOTO/HOANG DINH Nam

Tổng thống Miến Điện Thein Sein (trái) bắt tay với chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang trong một cuộc họp tại Hà Nội vào ngày 20 tháng 3 năm 2012.

http://www.rfa.org/vietnamese/manuallyupload/audio-player/player.swf

 

Tuy nhiên, ngoài việc trở thành một đối tác, phải chăng nước này sẽ trở thành một đối thủ của Việt Nam trong một tương lai gần? Đó là câu hỏi mà Quỳnh Chi tìm hiểu và tường trình.

Đối tác tiềm năng

Hàng loạt những đổi mới về chính trị, xã hội và kinh tế trong vòng một năm  nay của Miến Điện chẳng những giúp nước này thoát khỏi thế cô lập mà còn cho thấy khả năng gỡ bỏ được dần những cấm vận của EU và Hoa Kỳ. Những thay đổi của chính quyền dân sự mới không nằm ngoài mục tiêu mang đến lòng tin cho quốc tế, đặc biệt là các nhà tài trợ, đầu tư. Đó là khởi đầu cho ván cờ mà tất cả các bên đều trở thành người chiến thắng, trong đó có cả Việt Nam.

Từ ngày 11 đến ngày 15 tháng 3 vừa qua, Trung tâm Xúc tiến thương mại và đầu tư TP.HCM (ITPC) đã đến thăm Miến Điện, tổ chức triển lãm và hội thảo về Đầu tư – Thương mại – Du lịch TP.HCM. Theo báo cáo, có khoảng 50 doanh nghiệp tham dự. Chuyến thăm đã mang đến những hợp đồng đầu tư, kinh doanh, hợp tác cho 11 đơn vị Việt Nam.

Trước đây khi làm ăn với Miến thì có rất nhiều khó khăn, nhất là việc kiềm chế đồng kyat nhưng bây giờ họ thông báo sẽ thả nổi đồng kyat, tạo thuận lợi cho các nhà đầu tư.

TS Nguyễn Quang A

Phát biểu với báo giới, bà Phó Nam Phượng – Giám đốc ITPC cho biết, “sắp tới sẽ tiếp tục có nhiều chương trình xúc tiến sang Miến Điện” –  cho thấy triển vọng kinh doanh cho các doanh nghiệp Việt Nam tại một xứ sở từng bị cô lập này.

Việt Nam hiện đặt muc tiêu tăng vốn đầu tư trực tiếp vào Myanmar từ mức 500 triệu USD lên 2 tỷ USD và tăng kim ngạch thương mại song phương từ 167 triệu USD vào năm ngoái lên 500 triệu USD trong thời gian từ nay tới năm 2015. Có thể thấy, bên cạnh Lào và Campuchia, Miến Điện đang trở thành một thị trường mới của các doanh nghiệp Việt Nam.

Tuy nhiên, bên cạnh những triển vọng hợp tác để Naypyidaw trở thành đối tác tiềm năng của Hà Nội, đã có ý kiến cho rằng người bạn láng giềng này có thể trở thành đối thủ mạnh của Việt Nam trong tương lai gần.

Dự luật mới về đầu tư của Miến Điện thu hút quan tâm cho các nhà thầu nước ngoài vì bao gồm việc miễn thuế cho các nhà đầu tư quốc tế trong vòng 5 năm, bảo đảm không quốc hữu hóa, đầu tư không cần liên kết với doanh nghiệp địa phương, và nới lỏng kiểm soát tư hữu đất đai.

Đặc biệt, việc kiềm chế đồng kyat của chính phủ Miến Điện từ lâu một “nút thắt” ngăn cản các nhà đầu tư nước ngoài cũng được thông báo sẽ cải  thiện. Chính phủ nước này đã không báo từ đầu tháng 4, đồng kyat sẽ được thả nổi. Đây chắc chắn là một dấu hiệu lớn tạo lòng tin cho các nhà đầu tư. IMF hồi tháng này cũng cho rằng việc thả nổi đồng kyat có thể mở ra cho Miến Điện tiềm năng trở thành nền kinh tế kế tiếp đi đầu Châu Á. Phát biểu về vấn đề này, TS Nguyễn Quang A, nguyên viện trưởng viện IDS cho biết:

“Với những sự chuyển đổi nhanh chóng thì Miến có thể trở thành một đối tác và đối thủ mạnh của Việt Nam. Trước đây khi làm ăn với Miến thì có rất nhiều khó khăn, nhất là việc kiềm chế đồng kyat nhưng bây giờ họ thông báo sẽ thả nổi đồng kyat, tạo thuận lợi cho các nhà đầu tư.”

Chưa kể đến giá nhân công rẻ, một trong  những thế mạnh rất lớn của Miến Điện nằm ở nguồn tài nguyên thiên nhiên dồi dào chưa khai phá bao gồm nông nghiệp, quặng kim, dầu thô, khí đốt và đất hiếm. Phát biểu vào tháng 2 trên đài CNBC, nhà đầu tư và kinh tế Jim Rogers gọi đây là “một cơ hội đáng kinh ngạc” và cho rằng “Tôi sẽ rót hết tiền vào Miến Điện nếu có thể”.

 

000_Hkg7129251-250.jpg
Một nhân viên Ủy ban bầu cử Miến Điện đang chuẩn bị tại một trạm bỏ phiếu ở Yangon vào ngày 31 tháng 03 năm 2012. AFP PHOTO / Soe hơn WIN.
 

Cuối năm ngoái, khi những thay đổi của Miến Điện bắt đầu được chú ý, ông Kimihiro Ishikane, phó Tổng giám đốc về Quan hệ Châu Á và Đại dương thuộc bộ Ngoại giao Nhật Bản chia sẻ với báo giới rằng Tokyo đang tìm kiếm những cơ hội tại Naypyidaw và nhấn mạnh rằng thủy lộ từ hải cảng ở Miến Điện đóng vai trò “rất quan trọng trong việc kết nối”. Và một khi sự kết nối này hình thành, nó là một sự lựa chọn tuyệt vời cho những quốc gia thường vận chuyển hàng hóa qua eo biển Malacca, trong đó có Trung Quốc.  

 

Miến Điện nằm giữa hai nền kinh tế đang nổi Ấn Độ và Trung Quốc với những cảng trên Ấn Độ dương và biển Andaman. Theo đánh giá của các chuyên gia, nếu những cảng này được phát triển, đầu tư và nâng cấp, sẽ có thể trở thành một thủy lộ quan trọng thay thế những con đường hàng hải nguy hiểm như eo biển Malacca hay còn gọi là “nút thắt cổ chai”.

Nếu thủy lộ này được phát triển, nó sẽ hình thành một con đường vận chuyển hàng hóa nhanh hơn từ Trung Đông hoặc Châu Phi đến Trung Quốc và các quốc gia khác dọc theo sông Mê Kông.

Đối thủ trong tương lai?

Sự cải cách chính trị đã mang đến cho Miến Điện một thay đổi toàn diện, đồng bộ hơn và tạo tiền đề vững chắc hơn cho sự phát triển. Nhiều người cho rằng Miến Điện sẽ giống như Việt Nam trong thời kỳ bắt đầu đổi  mới năm 1986, tuy nhiên nếu nhìn một cách tổng quát, sẽ thấy có sự khác biệt giữa sự đổi mới của Miến Điện ngày nay với Việt Nam hay Trung Quốc cách đây hơn 20 năm. TS Nguyễn Quang A nhận xét:

Miến Điện và Việt Nam đang đi hai hướng đối lập. Việt Nam tiếp tục ngày càng tệ còn Miến Điện ít ra làm người ta hy vọng sẽ cải thiện.

Ô. Phil Robertson

“Có một sự khác xa giữa những diễn biến của Miến Điện trong khoảng 1 năm nay so với Việt Nam hay Trung Quốc thời trước. Khác ở chỗ Miến Điện đi theo đường dân chủ, nhưng Việt Nam và Trung Quốc chỉ mở cửa kinh tế thôi. Chắc khoảng 5- 7 năm  nữa mới đánh giá Miến thành công như thế nào trong sự đổi  mới nhưng nếu họ thành công thì đó là một học tốt cho nhiều nước khác. Mỗi một nước có thể chuyển đổi để phù hợp nhất với quốc gia họ.”

Sau đổi mới, từ năm 1995, Việt Nam bắt đầu gia nhập quốc tế. Tại Hội nghị Ngoại giao lần 27 được tổ chức vào tháng 12 năm ngoái, TT Nguyễn Tấn Dũng cũng thúc đẩy công tác xây dựng Chiến lược Tổng thể về hội nhập kinh tế quốc tế. Không còn nghi ngờ gì khi cho rằng mục tiêu của các nền kinh tế là sự hội nhập. Và để có một sự hội nhập tốt dĩ nhiên là các nước phải có các giá trị chung.

Những thay đổi chính trị, dân sự của Miến Điện có thể sẽ trở thành một điểm sáng giúp nước này tiếp cận thế giới dễ dàng hơn, mở ra cơ hội tiếp cận nguồn vốn FDI và ODA. Đó cũng là lý do vì sao cả Hoa Kỳ, EU, Nhật Bản đã lên tiếng về một tương lai hợp tác để cải thiện kinh tế, xã hội cho Miến Điện. Mặc dù còn dè dặt nhưng những cải cách tại Miến Điện cho phép người ta hy vọng về những bước tiến dân chủ nơi đây. Đặc biệt đối với những nước đang bị theo dõi về thì những cải cách chính trị ở Miến Điện là một dầu hiệu không thể xem thường. Ông Phil Robertson, Phó giám đốc khu vực Châu Á tổ chức HRW cũng nhận xét:

 

000_Hkg7129195-250.jpg
Ứng cử viên cho Liên minh cầm quyền Công đoàn Đoàn kết và Phát triển Đảng (USDP) Ông Ye Htut (giữa) đang vận động tranh cử ở Yangon vào ngày 31 tháng 3 năm 2012. AFP PHOTO / Ye Aung Thu.
 

“Xét về khía cạnh nhân quyền như thả tù nhân chính trị, ngăn chặn biểu tình hoặc kiểm soát truyền thông thì Miến Điện và Việt Nam đang đi hai hướng đối lập. Việt Nam tiếp tục ngày càng tệ còn Miến Điện ít ra làm người ta hy vọng sẽ cải thiện. Mọi người bắt đầu nói đến chuyện Việt Nam đang thua trong cuộc đua nhân quyền.”

 

Không thể phủ nhận để phát triển bền vững, Miến Điện cần hoàn thiện hành lang pháp lý đủ rộng cho các nhà đầu tư, nâng cấp hệ thống cơ sở hạ tầng, và hoàn thiện chính sách xã hội. Tất cả những vấn đề này cần thời gian. Và hiện tại còn quá sớm để nói Miến Điện có thể trở thành đối thủ hay đối tác của Việt Nam.

Tuy nhiên, nếu Miến Điện tiếp tục mở cửa và thay đổi như những gì họ đang làm, chỉ trong vài năm tới họ sẽ có đủ thời gian để chuẩn bị những vấn đề đó. Theo bài viết nhan đề “Miến Điện có thời gian để vội vã một cách thông minh” đăng trên Finacial Times hồi tuần trước của ông Ajay Chhibber, Trợ lý Tổng thư ký LHQ và là giám đốc khu vực Châu Á Thái Bình Dương của UNDP, Miến Điện mặc dù chưa đuổi kịp mức sống của các nước láng giềng nhưng họ có thể tránh được vết xe đổ của các nước đi trước. Đây chắn chắn là một thế mạnh của Miến. TS Nguyễn Quang A nhận xét:

“Sự phát triển kinh tế phụ thuộc vào nhiều thứ; hạ tầng cơ sở “cứng” và “mềm”. Cho nên dẫu có tiến nhanh thế nào thì cũng cần một thời gian nhất định để lấp khoảng trống đó. Nhưng nói như thế không có nghĩa rằng Miến sẽ mãi theo sau Việt Nam. Bởi vì nếu cứ tiếp tục thay đổi thì việc đầu tư của các nước khác sẽ mạnh hơn rất nhiều.”

Nếu xét về đổi mới, kinh tế Miến Điện đi sau Việt Nam đến 20 năm. Đó là một con số có thể làm cho nhiều người lạc quan về mối quan hệ “đối tác” của hai nước. Tuy nhiên, trước khi trở thành nước nghèo nhất khu vực, Miến Điện từng là nước giàu có thứ hai ở Đông Nam Á dưới thời cai trị của Anh vào thế kỷ trước. Đó là một trong  những ví dụ cho thấy kinh tế, xã hội không thể phát triển chỉ dựa theo thời gian mà còn phụ thuộc rất nhiều vào đường lối, chính sách, quản trị và nhất là một hệ thống pháp luật hoàn chỉnh. Và nó cũng là một ví dụ cho thấy điều gì cũng có thể xảy ra.

 

Vui cuối tuần: Gặp Tổng thống Obama

Truyện ngắn
Đêm xuân Hà Nội, trời mưa phùn, gió lạnh, nằm trong chăn quấn chặt. Bịt tai lại để ngủ thật ngon, tránh sự ồn ào phía ngoài vang tới vì trong ngõ đang có đám cãi nhau dữ dội. Giấc ngủ cứ dần đến rồi thiếp đi lúc nào chẳng rõ.
Phần I:
Đang thơ thẩn loanh quanh bên Nhà Trắng, chợt nhìn thấy một anh chàng trạc tuổi mình, da đen nhẻm, đầu trọc lốc tiến lại, anh ta cười :
– Chào ông, ông mới đến nước Mỹ của chúng tôi?
Mình cũng ngạc nhiên, chưa gặp nhau lần nào, nhưng nhìn quen quen, nhớ mãi không ra tên tuổi là ai nên hỏi lại:
– Anh ở đâu mà tôi nhìn quen quen nhỉ? Hình như đã gặp anh đâu đó thì phải, mà nhìn anh cũng trạc tuổi tôi, anh sinh năm nào?
– Tôi sinh ngày 4/8/1961, còn anh, anh sinh ngày nào và từ đâu tới?
– Tôi kém anh mấy tháng, tôi 29/3/1962. Tôi từ Việt Nam tới.
– Ô, Việt Nam, Việt Nam trong trái tim tôi.
– Anh nói cứ như lãnh tụ ấy nhỉ? Việt Nam của tôi làm sao lại trong trái tim anh?
Nhà Trắng, nơi làm việc của Tổng Thống Hoa Kỳ Obama
Lão đáp:
– Thì tôi là lãnh tụ thật mà, tôi là Tổng Thống Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Việt Nam đã là nơi tôi nghe thấy thường xuyên nên hai tiếng Việt Nam trong trái tim tôi là thế, nói đến nhớ ngay.
– Ô, xin lỗi anh, hèn gì tôi nhìn quen thế. Anh là Tổng thống mà cũng có thời gian gặp dân thường à? Xe còi hụ và công an dàn hàng ngang, hàng dọc đâu?
– Ở đây, người dân Mỹ nào muốn gặp tôi cũng được, có thể chụp hình với nhau, nhưng phiền hà chút là phải đăng ký, đợt này có lẽ phải cải tiến cái này, vì người ta quý mình mới chụp hình với mình chứ, nhỉ. Hay ho gì loại cán bộ mà dân thấy đâu thì chạy mất dép ở đó. Ông nhỉ?
Thấy anh chàng nói chuyện cũng vui vui dù mình chưa tin đây là Tổng thống Hoa Kỳ, mình hỏi:
– Nhưng chắc cũng kiếm được khơ khớ chứ, dăm bảy cái biệt thự, đất đai, tiền mặt… ông thì thiếu gì tiền.
– Làm gì có, đi làm thì lấy lương, còn khi có tiền thì tôi mua nửa nước Mỹ cũng được, nhưng tôi lại không có tiền. Lương tằn tiện thì đủ chi dùng, hàng tháng nhận lương xong, thì trả các loại tiền như điện, nước, giặt ủi, tiền nuôi con… thì cũng tàm tạm đủ, chỉ có điều dạo này kinh tế hơi khó khăn nên cũng bấn. Mình là Tổng Thống nên cũng phải chi nhiều thứ ông ạ.
– Tiền lương của ông nghe nói mỗi năm ông có gần 400 ngàn đôla cơ mà.
– Ừ, lương tôi 395 ngàn đô mỗi năm, nhưng tiêu dùng và giá cả ở đây nó cao, nói như ông Nghị Đỗ Văn Đương bên ông là “Tôi đi các nước thấy giá tiêu dùng đắt đỏ, một đĩa rau muống xào ở Thượng Hải tới 200 nghìn đồng, nhưng ở Việt Nam chỉ mấy chục nghìn. Trong nước tôi đi chợ rau muống ở đô thị có thể 5.000 đồng/mớ, đi xuống vùng nông thôn chỉ 2.000, xuống nữa có khi rẻ hơn nên không thể nói ta lạm phát cao nhất khu vực”. Đấy, ông đại biểu quốc hội bên ông cũng biết ở nước ngoài giá cả cao, nên bên tôi cũng tiêu nhiều hơn đấy.
– Ông làm Tổng Thống chắc cũng vất vả nhỉ, có “cá kiếm”* được không?
– Vất vả là đương nhiên rồi ông, suốt ngày công việc, mệt lắm, mà “Cá kiếm” là gì? Tôi không hiểu.
– Nghĩa là có “màu mè” gì không ấy mà, tức là ngoài lương Tổng Thống, còn kiếm thêm được món gì nữa không ấy mà, nhà đất, biệt thự, tiền bạc, quà biếu… ở Việt Nam bên tôi gọi là màu mè hoặc sang hơn, có vẻ linh thiêng hơn thì gọi là bổng lộc ấy mà.
– À, thì tôi chỉ có lương thôi, bận suốt nên có làm thêm được gì đâu. Chừng đó tiền lương sao mua được đất, biệt thự hoặc nhiều nhà.
– Thì phải có nguồn khác chứ chẳng lẽ chỉ có ba cọc ba đồng thế à?
– Nguồn nào đâu? Ở đây làm việc gì ra việc đó chứ đâu có làm thêm được.
– Ông làm Tổng thống mà kém bỏ mịa, ở bên tôi cán bộ cỡ nho nhỏ lương mấy triệu một tháng thôi, cũng còn có cả mấy cái nhà, mấy miếng đất chứ chưa thèm nói cỡ như ông nhé.
Ngôi nhà số 6 Lý Thái Tổ và nhà số 8 trong ngõ 15 đường Bùi Ngọc Dương của gia đình ông Lê Đức Thúy đang ở. Nhà được ông Thúy cho rằng nhờ tiền dán hộp cạc tông mà có để mua
– Ừ cái đó tôi có nghe nói, tôi đọc báo còn biết bên Việt Nam các ông, thống đốc ngân hàng còn có thời gian với cả gia đình làm thêm dán hộp cạc tông mua được nhà chứ bên này thì chịu, không có thời gian mà có cũng không làm được đâu ông ơi.
– Thế nhưng ông cũng kiếm được cái nhà này thì cũng được rồi, cả gia đình ông ở sao hết cái nhà này, khi về hưu đập mẹ nó đi xây cái khách sạn cho thuê, riêng cái bãi cỏ này cho làm sân golf hoặc bãi tập xe ôtô cũng khá tiền đấy ông ạ.
– Nhưng khi hết nhiệm kỳ thì tôi lại phải chuyển ra cho người kế nhiệm ở chứ có phải của tôi đâu.
– Thì ông cứ ở, có ai đuổi được Tổng Thống đâu mà sợ, ông không bàn giao thì nó làm gì được ông.
– Không có chuyện đó đâu ông ơi, làm người phải có liêm sỉ chứ, ở bên ông thì khi làm quan ở nhà nào rồi chiếm luôn à?
Biệt thự 12 Nguyễn Chế Nghĩa, cựu Chủ tịch Hà Nội vẫn ở và chưa đòi được
– Chiếm thì không, nhưng được phân nhà chứ, ai lại để cán bộ đưa gia đình đến ở để làm việc phục vụ nhân dân rồi khi ra về nỡ đòi cái nhà bao giờ. Bên Hà Nội tôi có ông cựu chủ tịch thành phố thuê cái nhà có 500 ngàn đồng một tháng, trước đó đã cho người Nhật thuê 5.000 đôla một tháng. Hết hạn bao nhiêu năm rồi, người ta đòi. Thế mà đòi bao năm nay còn không được nữa là chức vụ Tổng thống như ông.
– Ồ không, ở nước Mỹ chúng tôi cấm ngặt chuyện đó, luật pháp bên này nó không chừa ai đâu. Trước tôi, có lão Bill ấy, sờ con bé thư ký, nó đưa ra tòa còn phải chịu đấy ông ạ, đừng đùa.
– Ừ, tôi có biết, thế ở Mỹ nhà các ông làm cán bộ chán bỏ mịa, thế ai thèm làm làm gì.
Phần II:
Sau một lúc ngẩn tò te ngẫm nghĩ, lão Obama thở dài nói nhỏ:
– Ừ, nếu biết vất vả kiểu này, thà rằng xin sang bên chỗ Việt Nam các ông tôi làm chủ tịch thành phố còn hơn.
Không cần do dự, mình nói thẳng:
– Xin lỗi ông nhé, tôi nói thât là cỡ ông sang Việt Nam còn lâu mới làm được chủ tịch xã chứ chưa nói là chủ tịch thành phố hay tổng thống nhé, ông đừng có tưởng bở.
Lão có vẻ ngạc nhiên:
Obama Tổng thống Hợp chủng quốc Hoa Kỳ
– Ồ, sao thế, tôi có đủ tài năng lãnh đạo cả 300 triệu dân Mỹ mà. Tôi là người da đen đầu tiên làm Tổng thống Mỹ, một đất nước hùng cường, cả thế giới phải nể sợ. Một cái nhíu mày, dậm chân của tôi là cả thế giới phải kinh hồn, một mệnh lệnh của tôi là có thể hủy diệt thế giới trong mấy phút, tôi nắm cả vận mệnh đất nước này và cả thế giới. Tôi mà cho ai gặp thì báo chí nước đó coi như một vinh dự, tôi có thể làm đảo lộn trật tự thế giới. Quân đội tôi nắm trong tay hùng mạnh nhất thế giới. Tôi còn được tặng giải Nobel Hòa bình… chẳng lẽ mỗi cái chân chủ tịch thành phố bên ông lại không làm được?
– Thôi đi ông, ông đừng tinh tướng, ông chỉ làm Tổng thống Mỹ được thôi, còn sang Việt Nam ứng cử chức chủ tịch xã xem, trượt vỏ chuối là cái chắc.
–  Sao lại thế? Bên ông tiêu chuẩn chọn cán bộ cao đến thế cơ à?
– Cao chứ sao không. Này nhé: Trước hết, ông là con ai? Con chính thức hay con rơi cũng được nhưng bố ông là ai? Thành phần có cơ bản không? Gia đình ba đời ông có tham gia bóc lột theo bọn phong kiến không, có bố mẹ đi lính cho Pháp không, ông có là Công giáo không? Gia đình có ông chú, ông bác hay bà cô nào theo địch không? Ông đã vào đảng chưa? Cụ ngoại ông có theo bọn phản động không? Bên vợ ông có ai theo địch không? Xuất thân của ông là thành phần nào? Bần nông hay địa chủ, trung lưu hay cố nông? Gia đình ông có ai không chấp hành chính sách của đảng và nhà nước tốt không? đoàn viên thanh niên chưa? Có biểu hiện tư tưởng lệch lạc thiếu kiên định tin tưởng vào chủ nghĩa xã hội và thực hiện các chính sách của đảng và nhà nước không? Đấy, ông có đảm bảo ông vượt qua được không?
– Ồ, không có gì khó khăn, vì tôi sinh ra trong gia đình thành phần nghèo khó, bố tôi là người Kenya và mẹ tôi là người Mỹ da trắng, các chi tiết kia thì cũng không có gì đáng ngại. Tôi là đảng viên hẳn hoi mà, tôi đại diện cho đảng tôi tranh cử đấy chứ. Chỉ có cái kiên định tin tưởng vào chủ nghĩa xã hội là hơi khó vì thực ra tôi không biết mặt mũi cái CNXH thế nào mà tin.
– Thế, chỉ nghe thế đã biết ông chẳng bao giờ được bầu nhé. Bố ông là người nước khác, mẹ là người nước khác, ông chẳng phải là con đẻ hoặc con rơi của một lão thành cách mạng hay có công gì với đất nước nhé. Ông không tin tưởng vào CNXH nhé, không biết nó thế nào thì vẫn phải tin chứ.
Thôi, coi như ông vượt qua được các chi tiết cơ bản kia đi, thì ai giới thiệu ông ứng cử? Có phải là đảng cử ông ra cho dân bầu không? Có được Mặt trận Tổ Quốc giới thiệu không?
– Thì tôi sẽ tự ra ứng cử, nghe nói luật bên các ông cũng cho phép mà.
Bên ngoài phòng được bố trí để “nhân dân” đấu tố một người tự ứng cử Quốc hội
– À, thì luật à? Vậy thì ông có hay chào hỏi bà con dân phố không? Có quét ngõ chung khi nào không? Ở địa phương có được bà con mến không? Có bị bà con phê phán cái gì không? Ông được bà con đánh giá là đủ sức khỏe để ứng cử không? Ông có khi nào làm mất lòng ai trong tổ dân phố hoặc nơi ông ở không?
– Thì cuộc sống ai đầy đủ được đâu, nhưng ở tổ dân phố tôi thì yên chí là không ngại, bà con mến tôi lắm, còn sức khỏe thì tôi yên tâm.
– À, ông yên tâm với bà con chỗ tổ ông ở thôi, còn tổ khác thì sao, những người chưa biết ông khi nào thì sao? Họ sẽ được chọn mời đến họp góp ý và ông bị loại ngay từ cuộc họp đó vì không được tín nhiệm ở tổ dân phố nhé.
– Mà nói thật, ông có vượt qua được tất cả những thứ đó đi nữa, thì với bằng cấp của ông chẳng lên được bao nhiêu đâu. Ông chưa là Giáo sư, Tiến sĩ gì cả, đúng không?
– Chưa, nhưng tôi tốt nghiệp ngành luật và đã có nhiều công trình được công nhận. Bên đó cán bộ là Tiến sĩ nhiều lắm à?
– Tiến sĩ thì không nhiều lắm, nhưng có bằng Tiến sĩ thì có mà vô khối. Chỗ nào chẳng tiến sĩ, sắp tới đến năm 2020, chúng tôi còn có thêm 29.000 tiến sĩ nữa cơ ông ạ. Riêng Thành phố Hà Nội chúng tôi thì đến 2020 sẽ có 100% cán bộ diện Thành ủy quản lý là tiến sĩ. Thế mới xứng đáng là trí tuệ nhân loại chứ đâu cứ như cái nước Mỹ của ông, đến Tổng Thống cũng không có nổi tấm bằng Tiến sĩ. Thua cả bà Doan Phó Chủ tịch nước bên tôi nhé, Giáo sư, Tiến sĩ đấy nhé. Trình độ thấp như ông sao có thể làm cán bộ bên tôi. Ngày xưa, khi đang đánh Mỹ các ông, thì bên tôi ra ngõ gặp anh hùng, ngày nay, bên tôi sắp đến giai đoạn ra ngõ đụng phải tiến sĩ đấy ông ạ.
– Sao ông lại nói tiến sĩ không nhiều nhưng có bằng tiến sĩ lại đông là sao? Tôi thật sự không hiểu.
– Ôi dào, ông hiểu sao được, tôi nói là trình độ Tiến sĩ và bằng Tiến sĩ là hai cái khác nhau. Có những cái bằng tiến sĩ được nước Mỹ các ông đào tại tại đây hẳn hoi, nhưng vị tiến sĩ đó không hề biết nửa câu Tiếng Anh là gì. Thế mới là trí tuệ Việt Nam, ông hiểu sao được, chính vì thế bà Doan mới nói là nhà nước pháp quyền Xã hội chủ nghĩa bên tôi “đang phát triển lên tầm cao mới, khác hẳn về bản chất và cao hơn gấp vạn lần so với dân chủ tư sản”.
– Nhưng sao lại phải nhiều tiến sĩ thế?
– Thì ông tiến sĩ Lê Anh Sắc, chuyên viên cao cấp Sở Nội vụ Hà Nội, thành viên soạn thảo “Chiến lược cán bộ, công chức khối chính quyền thành phố” Hà Nội nói rõ rồi còn gì: “Phải có bằng Tiến sĩ mới đột phá tư duy”, chứ không có bằng tiến sĩ như ông làm sao đột phá được, cứ quanh quẩn giãy chết thôi.
– Thế thì dân trí bên ông chắc cao lắm nhỉ?
– À không, chuyện nhiều tiến sĩ chẳng liên quan gì đến dân trí, bên tôi dân trí vẫn cứ thấp như thường, thậm chí còn thấp hơn nhiều nơi khác, chẳng hạn bên Cambốt.
– Sao lại thế? Tưởng học hành, bằng cấp, trình độ cao tiến sĩ nhiều thế thì dân trí cao lắm chứ?
– Không, ngược lại, dân trí bên tôi thấp nên mỗi khi có thằng phản động nào đòi đa đảng, đa nguyên, dân chủ dân chiếc, thì bên tôi lập tức có người giải thích là do trình độ dân trí ta còn thấp nên nếu để xã hội phát triển theo hướng đó thì loạn ngay, loạn thì cả xã hội không thích rồi. Đấy, cán bộ có chức, có quyền, đương nhiên là có học vị ra giải thích như vậy thì ai chẳng tin, thế là êm như dòng sông lụa, xã hội cứ em xuôi chảy, chảy và chảy mãi.
– Ừ, loạn thì chẳng ai thích, nhưng nếu cán bộ mà giải thích kiểu như thế được thì cán bộ bên ông cũng giỏi đấy. Bên tôi bọn các nhà khoa học, các nhà trí thức nó toàn giải thích ngược lại. Thế mới khó cho tôi.
– Thì thế, thế nên làm cán bộ bên tôi nó mới khó.
– Ôi, khó thế thì làm sao có ai làm cán bộ bên ông được.
Phần III:
Mình được thể lên giọng:
Tổng thống Obama toát mồ hôi khi nghe nói đến tiêu chuẩn làm cán bộ ở Việt Nam
– Thế mới khó, thế nên cán bộ bên tôi quý lắm, đã đưa được lên là chỉ có lên, lên nữa, lên mãi đừng hòng nói chuyện xuống nhé, không phải cứ động chút lại từ chức, từ chức như cái đám quan chức bên chỗ ông đâu. Từ chức là chuyện hết sức vớ vẩn, làm thế là lãng phí trí tuệ và làm mất đi lương tâm của thời đại. Cũng vì thế mà mỗi lần cán bộ có vi phạm pháp luật thì cũng chỉ cảnh cáo hoặc xử lý nội bộ thôi, chứ nói như ông Nguyễn Sinh Hùng, Chủ tịch Quốc hội hiện nay thì cứ cán bộ vi phạm mà kỷ luật thì lấy đâu ra cán bộ mà làm việc.
Theo tôi, ông nên sang mà học tập, rút kinh nghiệm mà quản lý lãnh đạo đất nước chứ cứ ngồi ở nhà tiếp xúc mấy thằng cha Ixraen hoặc mấy thằng ba lăng nhăng thì chẳng bao giờ thấy ánh sáng mặt trời đâu.
– Xin cảm ơn ông, tôi nghe ông nói thì tôi lại càng tò mò hơn về Việt Nam, chắc chắn trong nhiệm kỳ này tôi sẽ phải đi sang Việt Nam thăm và học hỏi chuyến trước khi về ứng cử vào chân Tổng thống Mỹ lần hai thôi. Nhưng đợt này vướng chút là kinh tế Mỹ nó xuống quá ông ạ, đang chưa biết làm sao vực nó dậy được đây, cứ như sắp vỡ nợ đến nơi nên lo lắm.
– Hì, ông đúng là lo bò trắng răng, chỉ vì ông không biết lãnh đạo đất nước làm kinh tế nên mới thế, cái gì cũng tư nhân hóa, tư nhân hóa, mãi thế cán bộ và nhà nước có mà ăn cám à. Phải có tập đoàn kinh tế mạnh của nhà nước, như bên tôi ấy, phải bơm thật nhiều tiền cho nó làm ăn, phải tạo cho nó thế độc quyền mới làm ăn được. Phải có những quả đấm thép như vậy mới được ông ạ.
– Thì tôi cũng đã nghiên cứu qua, nhưng không ổn, vì những thằng tập đoàn lớn đó nhiều khi tham nhũng, thất thoát và góp ích cho xã hội với tỷ lệ nhỏ nhất, như vậy là không hiệu quả. Nếu bơm tiền cho nó nó lỗ cả đống tiền thì làm sao? Nó mà lỗ ra đấy nuôi nó còn không xong thì đấm được ai?
– Đấm vào mặt nhân dân chứ đấm vào ai. Thằng xăng dầu, thích là tăng, thằng điện làm ăn ngoài ngành lỗ thì dân chịu, thằng Vinashin lỗ thì nhà nước có chính sách cho nó, thằng giao thông để tắc đường thì tăng cường thu phí làm đường biên giới, thằng bệnh viện quá đông bệnh nhân thì tăng phí bệnh viện… đại khái thế.
– Nhưng nó lỗ mà bơm tiền không vực dậy được như thằng Vinashin bên ông thì làm sao?
– Thì… tái cơ cấu. Nghĩa là cứ đánh bùn sang ao.
– Thế sao dân chịu được, nó chửi chết ông ơi, báo chí nó làm cho ra bã chứ ông tưởng à.
– Báo nào dám làm gì, cấm đưa tin, ông cứ liệt tất cả những thứ đó là “nhạy cảm”, dễ bị các “thế lực thù địch lợi dụng”, hạn chế đưa tin, thì bọn báo chí nó dám mở mồm à.
– Sao lại không, báo chí nó móc cho rã họng chứ ông đùa à, báo chí nó lôi ra ngay chứ nó nể gì đâu. Bên ông cũng có báo chí mà. Nhà nước vẫn bảo là có tự do báo chí mà. Báo chí nó nói thì sao cãi nó được nếu nó nói đúng? Báo chí nó có luật, nó làm theo luật ông ơi.
– Cái đó lại tại ông, phải biết quản lý báo chí chứ. Ông tưởng bên tôi không có luật à, Luật báo chí hẳn hoi nhé. Nhưng bên ông có Ban Tư tưởng văn hóa không nhỉ? Hình như không có, đúng không? Hèn chi ông sợ bọn báo chí nó làm loạn. Bên tôi ngoài Luật, thì còn có Ban, Ban bao giờ chẳng to hơn luật.
Sang bên tôi mà học nhé, bọn tôi còn đi trước ông xa. Báo chí cứ thế mà phát triển tự do theo lề phải, nghĩa là nhà nước mà đại diện là những anh như Lê Doãn Hợp ấy, ngồi vạch ra cho bọn báo chí một cái lề và báo chí hoàn toàn tự do đi trong cái lề ấy, tha hồ.
– Nhưng như thế còn đâu tự do báo chí? Báo chí phải được tự do chứ sinh cái lề thì làm gì còn tự do?
Ngay như bức tượng Lafayette này, bằng đồng hẳn hoi, không chạy ra được, các ông còn cho làm hàng rào nữa là báo chí
– Sao lại không? Ví dụ như ông nhé, hiện giờ ông đang ở trong khu vực Nhà Trắng nhé, xung quanh là hàng rào sắt, vậy ông cứ tự do đi lại, chạy, nhảy thoải mái trong hàng rào này, đi ngang đi dọc đều được, miễn là ông không đi ra ngoài hàng rào đến chỗ bức tượng Lafayette là được. Sức như ông cứ cho là khỏe cũng chỉ được cùng lắm là chục lượt chứ mấy? Thế là tự do còn gì, chỉ riêng tự do chạy loanh quanh trong khu vực quanh nhà trắng ông còn không sử dụng hết nữa là còn đòi ra cả ngoài. Nếu để cho ông ra tận ngoài này, đến bức tượng thì có nghĩa là thừa tự do mất còn gì? Nói thật với ông nhé, ngay như bức tượng Lafayette này, bằng đồng hẳn hoi, không chạy ra được, các ông còn cho làm hàng rào nữa là báo chí, phóng viên nó chạy như bay khắp nơi.
Đấy, Luật thì rộng như quảng trường này, nhưng Ban nó giống cái hàng rào xung quanh là thế đấy ông ạ. Thế nên nếu ông không muốn phức tạp vì những thứ đó, thì sang bên tôi mà học cách lập một số cái Ban.
Mặc dù mình đã giải thích rất “biện chứng duy vật” như vậy, thí dụ cụ thể như thế, nhưng lão vẫn không chịu:
– Nhưng báo chí thì không giới hạn thế được, nói tự do báo chí, là bọn báo chí nó có quyền đi trệch hoặc đi hẳn ra ngoài cái lề này ông ạ, thế thì làm gì được nó?
– Nếu trệch ra ngoài thì lập tức trảm, sợ gì, thằng nào chẳng sợ mất nồi cơm. Không cấp tiền, không cho ra báo, thay Tổng biên tập, tao trả lương cho mày mà mày không nghe tao à? Hàng tuần, giao ban hẳn hoi, nhắc nhở bằng miệng, bằng công văn, cái này đưa được, cái kia không đưa được… cứ thế mà làm.
– Nhưng bên này báo chí nó có lấy lương của mình đâu mà chỉ đạo nó được. Tòan báo chí của tư nhân.
– À, lỗi đó do ông. Cần cấm ngặt báo chí tư nhân nhé, nếu ai hỏi thì cứ bảo: Tự do báo chí thế là đủ rồi, đại đa số nhân dân Việt Nam không thấy có nhu cầu có báo chí tư nhân, cứ trả lời chung chung, mông mênh và vô định thế thôi, bố thằng nào nó dám đi hỏi từng thằng dân là anh nói vậy có đúng không. Tuyệt đối báo chí tư nhân thì đừng cho thò mặt ra bao giờ, bọn tư nhân là bọn bố láo, không có tính kiên định lập trường XHCN tí nào đâu, quản lý khó lắm. Còn báo chí nhà nước, cấp tiền cho nó viết, sau đó cấp theo đường chi bộ, cơ quan, đoàn thể, cứ đến giờ lấy báo, đến tháng trích ngân sách trả tiền, cứ thế, cứ thế.
– Nhưng báo chí nói sai thì dân nó kiện, tòa xử cho thua có bỏ mẹ con người ta.
Giáo dân Thái Hà bao vây phản đối Báo An ninh Thủ đô bịa đặt, vu cáo
– Đúng ông không biết lãnh đạo thật, dân có mà kiện củ khoai, ông sang bên tôi mà xem mấy vụ kiện báo chí mà rút kinh nghiệm nhé. Dân đưa đơn ra Tòa án, tòa không nhận đơn, không thụ lý mà yêu cầu đến Tòa soạn xin giấy của Tòa soạn trước khi nhận đơn. Thế là dân Thái Hà vây cả Tòa soạn Báo Hà Nội mới, thì mấy ông Tổng biên tập và cán bộ to trốn tiệt, cho cô văn phòng trả lời là cấp trên đang xin chỉ thị của Thành ủy để giải quyết, đến lắm mỏi thì phải về.
Còn cái vụ Đài Truyền hình Hà Nội đưa tin nói mấy cán bộ lão thành, mấy ông trí thức lớn đi biểu tình yêu nước chống Trung Cộng là phản động, bị người ta kiện, cứ bảo Tòa án là không cần xét xử, nhận đơn gì hết, cứ phán một câu là “nói thế không xúc phạm cụ thể đến ai” thế là xong. Thiếu gì cách xử lý. Dân kiện mãi không được cũng chán chứ cơm đâu mà cứ đi theo kiện mãi được.
Phần IV:
Nghe giải thích tường tận về báo chí Xã hội chủ nghĩa, lão Obama trầm tư:
– Báo chí kiểu đó thì tôi có thể làm Tổng thống đến 7 nhiệm kỳ được ông nhỉ? Kể ra nếu thế thì bên ông tiến bộ hơn bên tôi nhiều.
– Thì đã hẳn, trong lịch sử thì bên tôi có thể làm lãnh đạo đến khi nào không thể làm được nữa vấn cứ làm, ông chưa thấy thôi chứ nếu thấy những lãnh tụ mà khi ra trước công chúng hai người dìu hai bên thì ông có mà thèm rỏ dãi nhé. Đấy, những bộ óc thông minh thì phải giữ lại làm việc vì đó là tài sản quốc gia mà ông. Chỉ có điều là sau này, cứ đổi mới đổi miếc, hội nhập hội nhiếc nên sau này mới quy định là hai nhiệm kỳ, rồi còn quy định tuổi nào ở, tuổi nào về hưu nữa chứ trước đây thì bình an lắm, yên tâm lắm.
– Thế thì cũng tiến bộ rồi, à đấy là theo quan điểm bên tôi.
Dịch vụ làm bằng giả
– Tiến bộ? Tiến bộ cái gì? Tôi chẳng thấy tiến bộ chút nào cả. Thêm nhiêu khê, rắc rối chuyện bầu bán lằng nhằng mất thì giờ và tiền bạc của nhân dân. Rồi lại nảy sinh ra lắm thứ tiêu cực, bầy sâu tham nhũng, hư hỏng lại thêm nhiều con nữa. Ông có biết cái tệ hại của quy định tuổi tác và nhiệm kỳ như bên ông sinh ra cái nạn gì không?
– Sao lại sinh tệ nạn được?
– Thì nạn chạy giấy khai sinh, sửa tuổi đời, tuổi công tác. Ông có biết trước đây, không quy định tuổi, thì cán bộ muốn tăng tuổi lên, để có thâm niên cao được hưởng nhiều quyền lợi như nhà ở, bậc lương… mọi sự cứ êm thấm thế. Giờ sinh ra nạn bớt tuổi, làm lại giấy khai sinh, chứng nhận chứng nhiệc, thêm nhiều cơ hội tham nhũng, hư hỏng. Ông có biết bên tôi có ông mới 12 tuổi đã vào học Đại học rồi, đi công tác nhà nước rồi không?
– 12 tuổi? Chắc là kiểu như em Lê Văn Tám theo du kích chăng?
– Hoàn toàn không, cán bộ hẳn hoi, nhưng lẽ ra 18 tuổi xong cấp 3 mới vào Đại học, nay bớt đi 6 tuổi cho khớp với nhiệm kỳ, nên vào đại học khi mới 12 tuổi là thế.
– Ôi, bên các ông nhiêu khê lắm chuyện quá nhỉ, thế thì không thể hiểu được, đã thêm tuổi là quá đáng, giờ lại bớt tuổi. Hèn chi bên ông lắm thần đồng.
– Thế, thế nên ông không thể hiểu được đất nước tôi đâu, ngày xưa đã từng có nhà thơ bên tôi ưỡn ngực, cất cao tiếng hát: “Ôi, Việt Nam, xứ sở lạ lùng” là vì thế. Chúng tôi phải phát huy bản sắc dân tộc, hòa nhập không hòa tan là vì thế. Nhiều cái tiến bộ ông không thể hiểu được, trình độ đâu mà hiểu chứ.
Đấy, nó khó hiểu thế đấy, nên ông muốn làm gì, nói gì về đất nước chúng tôi là ông nhớ cẩn thận đấy nhé. Mới đây bên cái Ủy ban đối ngoại Hạ viện của ông lại thông qua cái Dự luật nhân quyền Việt Nam. Đúng là các ông chẳng hiểu gì, khi quan niệm về quyền con người mỗi bên một khác mà nhà nước tôi gọi là bất đồng về quan niệm.
Chẳng hạn, bên ông không biết quý cán bộ, ai cũng như ai, sinh ra nhờn phép nước, sinh ra chuyện không nghiêm trị bọn chống người thi hành công vụ, thế là không được. Bên tôi con bé dám chửi cảnh sát giao thông ăn luôn mấy tháng tù, còn mấy vụ công an dùng nhục hình đưa dân đi viện, thì chỉ cảnh cáo hoặc án treo thôi. Thế là vụ nọ lại có tiếp vụ kia, đánh bỏ mẹ mấy thằng dân cứng đầu cùng lắm chỉ án treo, sợ gì.
Trận đánh đẹp của quân đội, công an vào nhà dân
Đấy, mới đây thôi, một đám quan, quân đội, công an, đến đánh úp một ngôi nhà đang yên lành, không có liên quan gì đến cái quyết định cưỡng chế cái khu vực khác. Cả đám bao vây kêu gọi bằng loa, tiến hành một trận đánh đẹp. Hoảng quá, cái thằng chủ nhà không biết mô tê gì tự dưng nhà mình bị bao vây, bèn dùng súng hoa cải bắn một phát sợt da mấy chú, lại cho nổ mình tự tạo thế là alê hấp, lựu đạn, mìn, chó, cảnh sát, người… cứ thế là hợp đồng tác chiến. Sau đó còn phá tan ngôi nhà luôn.
– Chế, thế thì loạt cán bộ, công an, bộ đội tự dưng đi phá nhà người ta có mà đi tù hết à?
– Tù là sao? Có mà anh em nhà thằng có nhà đi tù cả lũ thì có. Cơ quan công an ngay lập tức khởi tố tội giết người và chống người thi hành công vụ. Thế là bắt giam, cạo trọc đầu cho lên báo nhận tội thôi.
– Sao thế, đã đến phá nhà họ mà còn bắt họ đi tù là sao?
– Sao trăng cái gì, nó can tội làm dân, nó mà làm cán bộ thì chắc cũng không sao, nhưng tội của nó là dân, nên cứ bắt, tù đã cho chừa cái thói biết là cán bộ mà vẫn bắn. Thế là giết người bằng súng hoa cải, chứ cán bộ bắn vào cái nhà đó chỉ bằng lựu đạn, súng AK thôi, không thể là giết người được, mà nhỡ có chết, là tại vì chúng nó cứ tự động dính vào đạn của công an, chẳng sao cả. Cán bộ nhà nước mà, thế nên mấy tháng rồi có điều tra được ai bắn và ai phá nhà dân ra sao đâu.
– Ôi, sao lại thế, thế thì nhân quyền ở đâu?
– Thôi đi ông, ông thì cứ động tí là nhân quyền. Theo ông, giữa thằng dân và đồng chí cán bộ, cần bảo vệ ai hơn? Không có thằng dân này thì có thằng dân khác, chứ không có cán bộ lấy ai làm việc?
Tôi đã nói nhiều lần là ông chẳng hiểu gì cả, thế mới có chuyện bên ông nhiều khi cứ đưa ra những báo cáo về nhân quyền, dự luật nọ kia mà chẳng hiểu gì chuyện bên tôi. Nhân quyền bên tôi nhiều lắm, không như bên ông đâu nhé. Nhân quyền bên tôi chạy ngoài đường suốt ngày, thậm chí còn mới đẻ con nữa đấy.
– Ô, sao nhân quyền lại chạy ngoài đường? Ông có hiểu gì về nhân quyền không?
– Sao không? Thì Nhân là cô Lê Thị Công Nhân, còn Quyền là Ngô Duy Quyền, chúng nó lấy nhau mới đẻ con chứ sao.
– Ông nhầm rồi, nhân quyền không phải thế đâu, mà là…
– À, thì chắc Nhân là nhân dịp, còn Quyền thì chắc là quyền lực chứ gì, tức là nhân dịp có quyền lực chứ gì? Tức là  Nhân dịp có quyền lực thì kiếm chút quyền lợi chứ gì? Ông cứ nói tắt đâm ra tôi chậm hiểu. Nếu thế thì bên tôi cũng đầy, thằng nào chẳng nhân dịp có quyền là kiếm mấy miếng đất, xây vài cái nhà, xin cho con cháu vào chỗ nọ chỗ kia…  Tưởng gì chứ bên tôi cái Nhân Quyền đó chỗ nào chẳng đầy. Thậm chí báo chí còn nêu nhiều hiện tượng là dùng tiền mua để có Nhân Quyền đấy ông ạ. Quý lắm.
– Ông lại không hiểu tôi rồi, nhân quyền nó khác, nhân quyền là…
– À, thì có vậy ông Lương Thanh Nghị bên tôi mới nói là có khác biệt về nhân quyền. Nếu không thì đã hiểu nhau.
– Có lẽ chưa hiểu nhau thật, bên này khác bên ông, tôi thấy ông cứ nói chuyện hết đưa ông này nói đến ông khác nói chứ chẳng thấy ý kiến của ông chỗ nào cả. Hình như bên ông cũng hay thần tượng các nhân vật, cá nhân lắm à?
– Cũng có, mà cũng không, tùy theo nhân vật đó là ai, có thuộc “phe ta” hay “phe địch”
– Nghĩa là thế nào? Nghĩa là không phụ thuộc tài năng, chỉ vì thuộc phe nào thôi à?
– Thì đã hẳn là như vậy, phải có lập trường đấu tranh giai cấp chứ. Tài năng mà không thuộc phe ta thì cũng vứt.
– Thế với các tổng thống Mỹ như bọn tôi thì sao? Sao hồi trước tôi có nghe nói bên ông có tờ báo còn lấy biểu quyết của bạn đọc xem ai là người có tín nhiệm với họ nhất và kết quả là Tổng Thống Bil Clinton của bọn tôi cũng đứng thứ hạng cao lắm mà.
– Ổ, có nhưng chỉ một lần duy nhất đó mà thôi, không thể có lần thứ hai đâu, ông lại cứ tưởng bở rồi.
– Sao thế? Sao chỉ một lần duy nhất là sao?
– Thì sau vụ đó thì lão xuống ngay khỏi chức Tổng biên tập, lấy đâu ra lần hai. Chỉ vì cái lão Tổng biên tập đó không chịu quán triệt quan điểm nên mới sinh ra cái trò đó thôi.
– Quán triệt quan điểm là gì?
– Nghĩa là như một lão nào đó nói mà tôi quên mất nhỉ? Đại khái là: Những cái gì tốt của mày là thuộc về tao, những cái xấu của tao là thuộc về mày.
– Thế thì trong mắt dân các ông, họ nghĩ về bọn tôi thế nào nhỉ?
ĐBQH Trần Tiến Cảnh (Hà Nam): “Các nước có chỉ số IQ cao đều xây đường sắt cao tốc. Ra nước ngoài tôi đi thử rồi. Tốc độ nhanh, an toàn, trẻ em đi học, bà mẹ đi làm…”
– Thì Tổng thống Mỹ bao giờ chẳng kém nhất. Hồi trước tôi đọc báo bên tôi còn vạch rõ là chỉ số IQ của tổng thống Mỹ Bush chỉ có 91, quá thấp nên không thông minh. Nước tôi được xem là nước có chỉ số IQ cao, chỉ có điều là chưa có tiền làm đường sắt cao tốc thôi. Chính vì thế nên mới đây ông đại biểu Quốc Hội của Hà Nam là Trần Tiến Cảnh  mới nói “Các nước có chỉ số IQ cao đều xây đường sắt cao tốc. Ra nước ngoài tôi đi thử rồi. Tốc độ nhanh, an toàn, trẻ em đi học, bà mẹ đi làm…” đấy.
– Chỉ số IQ thì liên quan gì đến đường sắt cao tốc?
– Thôi, hơi dài dòng, mà nói chuyện với ông chán bỏ mịa, chẳng có hiểu biết gì nhiều, trách gì hồi nhỏ tôi nghe và giờ vẫn nhớ câu thơ của nhà thơ thần đồng Trần Đăng Khoa bên tôi liên quan đến các ông.
– Thơ à, thơ gì vậy? Ông có thể cho tôi nghe không? Tôi rất thích thơ vì tôi được coi là nhân vật ảnh hưởng lớn đến văn hóa Mỹ mà.
– Ừ, cũng được thôi, tôi đọc cho ông nghe nhưng đừng giận tôi nhé, vì bài thơ này tôi đọc hồi còn nhỏ trong cuốn “Góc sân và khoảng trời”.
Thế rồi mình lên giọng:
“Bắn tàu Mỹ cháy – Là khẩu súng trường – Người em yêu thương – Là chú bộ đội – Chăm ngoan học giỏi – Là bạn thiếu nhi – Ngu xuẩn nhất nhì – là Tổng Thống Mỹ”. Xin lỗi ông nhé, tôi nói thẳng vậy đừng mất lòng.
Chợt lão Obama ớ người, chực ngã, vịn tay vào hàng rào, tay trái lão quờ quạng như sắp bị ngất, chạm vào tay mình cầm chặt. Mình lại tưởng lão tấn công, hoảng quá giật mạnh tay.
Tiếng vợ mình kêu: Khiếp, gì mà cầm vào tay lại giật cái như phải bỏng thế.
Ồ, thì ra mình đang mê ngủ. Tỉnh dậy, trán mướt mồ hôi.
Hà Nội, ngày 11/3/2012
J.B Nguyễn Hữu Vinh
 
 

 From: Quocgia Vietnam <quocgiavietnam@ymail.com>

Date: 2012/3/24
Subject: [BTGVQHVN-2]

  Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Phải chỉnh đốn từ trên xuống

Chỉnh hay đốn?

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Phải chỉnh đốn từ trên xuống dưới. Nguồn: anhbasam.wordpress.com
Các đảng cộng sản còn lại trên thế giới đang trên đà giãy chết, luật đào thải tự nhiên ắt sẽ không tránh khỏi. Ngay cả cái đảng cộng sản Trung Hoa bên ngoài họ có vè đang làm cho đất nước phồn vinh (giả tạo) về kinh tế, nhưng bên trong xã hội đang nát nhầu, rệu rã. Nội bộ đảng viên của họ cũng đang trên đường phân hóa và theo quy luật cầm quyền càng lâu càng sanh ra nhiều quyền lực và lợi ích nên tranh giành, đấu đá lẫn nhau. Thấy được sự nguy hại đó qua vụ Bạc Hy Lai, vụ làng Ô Khảm, thủ tướng Trung cộng Ôn Gia Bảo “kêu gọi cải cách chính trị” hầu cứu vãn tình hình để khi ông và chủ tịch Hồ Cẩm Đào hạ cánh được an toàn.
“Cách tốt nhất để giải quyết vấn đề này là cải cách chính trị và xây đụng dân chủ XHCN theo luật pháp. Không có dân chủ thì không có XHCN. Không có tự do thì không có dân chủ thật sự”…
“Trước đó, ông Ôn đã nhiều lần lên tiếng kêu gọi cải cách chính trị. Giới phân tích cho rằng ông đang tranh thủ thời gian còn lại trước khi về hưu vào năm 2012 để đẩy mạnh thay đổi. Tuy nhiên, những lời kêu gọi của ông chưa mang lại đột phá nào”. (Thanh Niên online ngày 28-6-2011)
Sau khi cặp bài trùng Hồ Cẩm Đào+Ôn gia Bảo về “hiêu”, người kế vị hứa hẹn nhiều “chiêu” ngoạn mục. Chủ tịch Trung cộng tương lai, Tập Cân Bình cho rằng gia tài của hai vị tiền nhiệm để lại ông cần phải “trong sạch hóa”.
“Theo tuyên bố của Phó chủ tịch Trung quốc Tập Cận Bình thì đảng cộng sản mà ông sắp lên lãnh đạo vào vài tháng tới đây chỉ là nơi tập trung thành phần giá áo túi cơm cần phải được “trong sạch hóa”.
“Những tệ nạn trong đảng cầm quyền suốt hơn 63 năm tại Trung quốc là “thiếu lý tưởng, sa đọa, vô nguyên tắc và vô trách nhiệm đã xâm nhập mọi cấp đảng viên” với những mức độ khác nhau và làm mất uy tín trong dân chúng”. (RFI online ngày 16-3-2012)
Theo gương đàn anh, ở Việt Nam ta đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng cũng thấy được mối nguy hại của sự suy thoái trong đảng đến mức báo động cần phải “chỉnh đốn” đảng hay là chết, ông nói với hội nghị rằng:
“Điều đáng lo ngại nhất và cũng là nguy cơ lớn nhất đối với một đảng cầm quyền là “có bộ phận suy thoái nghiêm trọng về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống. Có người công khai bày tỏ ý kiến trái với cương lĩnh, Điều lệ đảng, làm trái nguyên tắc tổ chức, sinh hoạt đảng, thậm chí có người “sám hối”, “trở cờ”; tình trạng tham nhũng, quan liêu, xa dân, tổ chức không chặt chẽ, nhiều nguyên tắc của đảng bị vi phạm…
“Khi đề ra giải pháp chỉnh đốn đảng, ông Trọng nhấn mạnh việc tự giác, tự phê bình”.
“Nhưng ông Trọng ví von : Nói thế nào cho khoa học, đúng mức, không nên tự bôi nhọ mình, để kẻ xấu lợi dụng”. (Bauxite Việt Nam online ngày 29-2-2012)
Giáo sư Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Khoa học Xã hội Việt Nam tỏ ra nghi ngờ chỉnh đốn đảng bằng cách: phê và tự phê. Vì cách này đã áp dụng từ khi có đảng, ấy thế mà cho đến ngày hôm nay ngày càng tồi tệ hơn vì có ai lấy đá ghè chân mình và ông cho biết ý kiến của mình như sau:
“Với tư cách là một đảng viên hơn 50 tuổi đảng rồi tôi rất mừng nếu ông TBT nhận ra được điều đó. Vấn đề đặt ra là tìm giải pháp nào để chỉnh đốn đảng. Nếu  tự phê bình tự chỉnh đốn mình thì tôi không tin lắm việc tự phê bình đó nếu nó không có một cơ chế vận hành để hỗ trợ và làm áp lực. Nếu anh không tự chỉnh đốn thì anh bị gạt đi. Tạo ra cái cơ chế ấy thì mới chỉnh đốn đảng được. Nếu như chỉ kêu gọi hãy thế này, hãy thế nọ thì tôi cho rằng rất vô duyên”. (RFA online ngày 28-12-2011)
Trong nhiều tuần qua các cơ quan ngôn luận của đảng CSVN đăng nhiều bài kêu gọi đảng viên phải lấy lại lòng tin của dân bằng phương pháp “tự phê bình và phê bình”. Nhưng xem ra không có mấy người hy vọng, tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang nói với BBC rằng:
“Đảng đã suy thoái đến mức đảng không thể chấp nhận nhân dân, và nhân dân cũng không thể chấp nhận được đảng. Các bài nói, công văn, chỉ thị bây giờ luôn đặt hàng đầu các thế lực thù địch, ám chỉ các thế lực ấy nằm cả trong trí thức đến công nhân, nông dân”…
“Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang nói ông hy vọng “từ sự giật mình này, đảng sẽ chỉnh đốn thực. Chúng tôi luôn mong đảng cải tổ thực sự để còn có thể đứng đấy, không gây ra đổ vỡ đất nước…
“Nhiều đảng viên kêu gọi đảng phải “lấy lại lòng tin của nhân dân. Nhưng nói thật, hy vọng ấy rất mong manh và nhiều người không tin đảng làm được”.
(BBC online ngày 27-2-2012)
Không có gì nghịch lý bằng đảng từng tuyên bố vì nhân dân mà có, từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà phục vụ… Ấy thế mà sau bao nhiêu năm hình thành đảng cộng sản Việt Nam đã làm cho giáo sư Tương Lai phải chua xót than rằng:
“Đã có những biểu hiện đây đó là người ta đang sợ dân, tập trung đối phó với dân còn nhanh nhạy, mạnh mẽ, thô bạo hơn đối phó với những hành động của “những người lạ” đang giết dân ngoài biển. Mà sở dĩ có điều đó vì đây chính là thách thức gay gắt nhất cần phải vượt qua về sự nắm giữ quyền lực cùng với sự tha hóa của con người gắn với sự sùng bái quyền lực. Điều này thì người ta đúc kết thành quy luật : Quyền lực có xu hướng tham nhũng, quyền lực tuyệt đối thì tham nhũng cũng tuyệt đối”. (Bauxite Việt Nam online ngày 3-3-2012)
Do vì độc đảng, độc chiếm quyền lực và đang tạo ra một sự suy thoái đáng ngại, vì thế một nhà trí thức khác, tiến sĩ Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển IDS cho rằng đảng CSVN cần phải chấp nhận đa nguyên, từ bỏ độc quyền lãnh đạo để có một lực đối trọng tạo sức xúc tác cho việc “chỉnh đốn” nghiêm túc và hiệu quả hơn.
“Nếu họ chấp nhận đa nguyên đa đảng, không giữ độc quyền nữa, điều đó sẽ rất tốt. Tất nhiên tôi không nghĩ đợt này họ sẽ đi đến được như vậy. Nhưng nếu họ đang trong quá trình tiến đến việc đó, nếu họ hiểu rằng chỉ có tồn tại khi vứt bỏ độc quyền, bằng không lịch sử và nhân dân sẽ vứt họ vào sọt rác…
“Chuyện chỉnh đốn tận gốc rễ là khó vì không có sức ép cạnh tranh buộc họ phải thường xuyên chỉnh đốn. Chứ thỉnh thoảng điều chỉnh một chút, cũng có tác dụng nào đấy. Nhưng về dài hơi, khó đem lại hiệu quả”. (BBC online ngày 28-2-2012)
Một vị lão thành cách mạng luôn trăn trở với vận mệnh của đất nước, luật sư Trần Lâm, nguyên Thẩm phán Tòa án Nhân dân Tối cao nói lên nỗi bức xúc của mình:
“Chúng tôi đã theo dõi nhiều những đại hội như thế rồi, chỉnh đốn đảng rồi cải tiến cái nọ cái kia. Những kiểu hội nghị như thế vẫn làm, rất long trọng, nhưng rồi không nói cụ thể làm thế nào, chỉ nói những câu công thức. Chuyện cũ chép lại…
“Lòng tin của nhân dân lung lay đã từ lâu chứ có phải hôm nay mới lung lay. Mất lòng tin vào đảng, mất lòng tin đảng viên. Chính đảng viên cũng không tin lãnh đạo. Người ta nói chuyện đó từ lâu. Bây giờ có nói cũng chỉ là nói lại, bây giờ người ta còn nói đảng viên ‘nhạt đảng’ cơ mà…
“Chỉnh đốn là phải chảy máu, đau lòng khốn khổ. Thế có chỉnh đốn được không?…Nhưng từ kinh nghiệm mấy chục năm nay, tôi cho đấy chỉ là sáo rỗng”. (BBC online ngày 28-2-2012)
Quốc hội vừa ban bố lệnh sửa đổi Hiến pháp nhưng theo cụ Lâm thì:
“Sửa đổi Hiến pháp là phải sửa đổi từ gốc. Việt Nam hiện nay là độc đảng toàn trị, Hiến pháp hiện hành nói thì dài dòng, nhưng thực ra chỉ có điều 4 nói lên tất cả. Bỏ điều 4 là không còn chế độ hiện hành. Vẫn cứ giữ điều 4 thì việc sửa đổi Hiến pháp thành ra trò mị dân, như một trò đùa gây phẫn nộ cho dân mà lòng dân đang sôi sục. Cuộc chơi với lửa đã bắt đầu, đây là sự “Phản tỉnh” của giới cầm quyền như Myanma, hay chỉ là sự vụng suy của giới cầm quyền!” (Dân Làm Báo online ngày 29-2-2012)
Cụ Trần Lâm đã nhiều lần nói rõ về điều 4 trong Hiến pháp năm 1992 cũng như nhiều người đã đặt vấn đề hủy bỏ, nhưng trước đây nguyên chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã nói: “ nếu bỏ điều 4 Hiến pháp là tự sát”, là mất quyền và tiền mà đảng đã ra công thu vén mấy chục năm nay. Qua việc hô hào chỉnh đốn đảng của ông Nguyễn Phú Trọng nhiều nhà trí thức lão thành đã tỏ ra hoài nghi và không tin là “chỉnh” được.
Cùng một nhận định như cụ Trần Lâm, ông Lê Hồng Hà, cựu đại tá Công an Nhân dân đã bị khai trừ khỏi đảng trả lời phỏng vấn của cựu tù nhân lương tâm, bác sĩ Phạm Hồng Sơn, ông Hồng Hà nói:
“Còn về đội ngũ của đảng, đặc biệt là hàng ngũ cầm quyền, đã bị tha hóa, tham nhũng, xoay sở, vô cảm với đất nước, xã hội. Vì vậy đảng hiện nay chỉ còn vai trò kìm hãm xã hội thôi…
“Nhiều cán bộ lâu năm đã có những bộc bạch là nếu cứ ra những nghị quyết kiểu như thế sẽ “chẳng giải quyết được cái gì cả”. Họ chỉ dựa vào những biểu hiện, rồi tập trung phân tích vào những hư hỏng bên ngoài. Họ chưa nhận ra hoặc không dám nhận ra nguyên nhân gốc của những hư hỏng đó thì làm sao có thể chỉnh đốn được…
“Trong tình hình hiện nay của đất nước thì cái đảng này không thể đổi mới được. Chỉ dân mới có thể tạo ra đổi mới”. (Dân Làm Báo online ngày 7-3-2012)
Xem qua ý kiến của những vị trí thức lão thành cách mạng chúng ta thấy được một sự hoài nghi về thành quả cũng như thiện chí “chỉnh đống đảng” mà ông Nguyễn Phú Trọng đang ra sức kêu gào.
Nhân dân Việt Nam đang nhìn kỹ những gì cộng sản làm, điển hình là việc giải quyết vụ tham nhũng đất ở Tiên Lãng, Hải Phòng.
© Đại Nghĩa
© Đàn Chim Việt

LƯƠNG TÂM- TRÁCH NHIỆM TRUNG THỰC CỦA NHÀ BÁO

LƯƠNG TÂM VÀ TRÁCH NHIỆM CỦA NGƯỜI LÀM BÁO  

qua vụ Thỉnh Nguyện Thư

TUYẾT MAI )

 

“Ngòi viết có sức mạnh của một vạn quân” nhưng cũng có thể hủy diệt niềm tin, hy vọng và sự đoàn kết của hằng triệu đồng bào trong và ngoài nước, đã được khơi dậy mãnh liệt bởi phong trào ký Thỉnh Nguyện Thư(TNT). Tuyết Mai, với tư cách là một phóng viên, được vào White House ngày 5 Tháng 3, 2012, dự  kiến từ đầu đến cuối buổi hội thảo. Mặc dầu phóng sự về chuyến đi White House này là một bài quan trọng,  hằng ngàn độc giả đang mong đợi, nhưng TM không viết vì cảm thấy có một điều gì khác thường mà TM chưa thấu rõ tường tận nguyên nhân.

Người viết báo có lương tâm và có trách nhiệm trước khi viết phải kiểm chứng nguồn tin cho chính  xác. Trong lúc TM chưa liên lạc được với những người trong BTC, chưa viết thì trên báo đã tung ra quá nhiều tin xấu. Điều đặc biệt là từ lâu thế hệ trẻ, nhiều sinh viên không thích tham gia chính trị, nhưng nay các cháu đã hăng hái tiếp tay phổ biến tin trên Face Book, twitter… kêu gọi nhau ký tên vào Thỉnh Nguyện Thư. Con số chữ ký tăng lên nhanh một phần  là  nhờ vào sự đóng góp tích cực của Tổng Hội Sinh viên Toàn  quốc đã kêu gọi sinh viên ký tên và giúp đỡ người già dùng computer. Những bài báo “tiêu cực” đã làm cho các cháu và người lớn  rất chán nản. Đây là một vấn đề quan trọng, có hại cho công cuộc đấu tranh lâu dài cho quê hương. Tuyết Mai muốn đặt vấn đề lương tâm và trách nhiệm của người cầm bút.

 

Trong số những bài viết được phổ biến rộng rãi trên báo chí, trên net, Tuyết Mai lưu ý nhất  bài viết của Ông Phạm Trần ở Hoa Thịnh Đốn. Ông là một nhà bình luận nổi tiếng trên SBTN và trên nhiều báo chí. Nhiều người  không được vào Tòa Bạch Ốc (TBO)  tin tưởng ông Phạm Trần, họ trích dẫn nhiều đoạn từ  bài viết của ông  rồi  tán rộng ra, kết tội TS Nguyễn Đình Thắng là người “cướp công” của phong trào ký nguyện thư do Nhạc sĩ  Trúc Hồ khởi  xướng và làm hại cho đại cuộc. Tiến sĩ  Nguyễn Đình Thắng  đang bị nhiều  người  “đấu tố” trước “Tòa Án Nhân Dân” khắp nơi trên thế giới. Ông bị kết tội bởi những công tố viên, những nhà báo nghe ngóng tin đồn rồi suy diễn, chứ không đưa ra bằng chứng cụ thể chứng minh, đã làm hoang mang quần chúng.

 

Trong bài  viết “Bài Học Nhân Quyền tại Bạch Ốc…”   Ông Phạm Trần viết Nhạc sĩ Trúc Hồ nhờ Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng  liên lạc với TBO để trao TNT cho  TT Obama.  Ông Phạm Trần đưa ra nhiều văn thư,  nhiều sự kiện chứng minh là chương trình được thay  đổi vào phút chót, lộn tùng phèo!  Ông viết: “Tuy nhiên, không biết ai đã ra lệnh cho họ hay có “bàn tay phù thủy” nào đã “đạo diễn” từ trong bóng tối mà Chương trình này đã thay đổi vào giờ chót để đi lạc đề.”

 

Ông Phạm Trần đưa ra câu hỏi:

 

Vậy câu hỏi là ai đã “tiếp tay” cho Bạch Ốc để thay đi, đổi lại Chủ đề cuộc thảo luận và với mục đích gì mà khiến cho Nhạc sỹ Trúc Hồ và Nghệ sỹ Việt Dzũng của SBTN đã phải tức giận bỏ phòng họp ra đi trước khi kết thúc?

 

Ông Phạm Trần kết luận: Bởi vì đã có những người lợi dụng Phong trào Quần chúng đấu tranh này cho quyền lợi riêng tư đảng phái và tổ chức của họ…


Chỉ đáng tiếc là cái giá trả cho bài học nhân quyền ở Bạch Ốc ngày 05-03 (2012) quá đắt vì những hành động “không chính danh” đã làm phương hại đến đại cuộc.

 

Tuyết Mai xin  hỏi ông Phạm Trần, ông có kiểm chứng kỹ, có liên lạc với Tiến sĩ Nguyễn đình Thắng? Ông có liên lạc với Cô Tuyết Dương  ở White House là những người tổ chức để  tìm hiểu  tại sao có sự thay đổi khác hơn chuơng trình đã dự định?  Sự thay đổi vào phút chót có thể là  do Tòa Bạch Ốc quyết định, chứ không hẳn do TS Thắng lèo lái cho mục đích riêng tư của ông ta? Cả bài viết, Ông Phạm Trần đưa ra chuơng trình đã dự tính trước đó và thay đổi sau đó, rồi ông suy luận “có bàn tay phù thủy”, chứ ông không đưa ra một bằng chứng cụ thể nào.  Chúng ta đang sống trong  một xã hội văn  minh, luật pháp không chấp nhận kết tội người nào “beyond the doubt”. Vậy xin ông Phạm Trần đưa ra bằng chứng cụ thể.

 

Ông Nguyễn Vân Tùng, ở Houston cho biết ông  đến trễ, nghe  kể lại. Ông viết:

 

“Tuy nhiên giờ break time đã đến và chúng tôi đuợc biết là những em bé này đã lên phát biểu trật lấc đề tài chứ không phải là đề tài nguời Việt đến đây về vấn đề nhân quyền. Đề tài mà các em phát biểu nó liên quan đến một cái Fund của TS Nguyễn Đinh Thắng đang xin (theo chỗ chúng tôi đuợc nghe thì đây là cái Fund dành cho du học sinh VN). Chính vì thế mà trong số 165 nguời vào, con số đến ủng hộ xin Fund này đông hơn con số nguời đến vì nhân quyền cho VN. Đây là nguyên nhân chính làm cho NS Trúc Hồ và NS Việt Dzũng bỏ ra.”

 

Thưa Ông Tùng, 

 

Tôi có mặt tại phòng họp từ đầu đến cuối, tôi không nghe hai em Cindy Đinh và Billy Lê  phát biểu có  liên quan đến một cái Fund của TS Thắng. Trong bài tường thuật của bà Jackie Bông và GS Nguyễn ngọc Bích cũng viết Cindy Đinh nói về sinh  hoạt nhân quyền của cô và Billy Lê nói về sinh hoạt cộng đồng của anh ta. Vậy xin Ông Tùng cho biết ông viết tin trên từ nguồn tin  nào, do ai cung cấp, ông có kiểm chứng cẩn thận với nhiều người có dự từ đầu  không?

 

Bài của tác giả TG được chuyển đi rộng rãi:

 “LS Tuyết Dương lại gợi ý bằng những câu hỏi cá nhân có lợi cho YVAL thay vì tập trung vào chủ đề và chủ điểm chính của tinh thần TNT: Nhân quyền. Một khi hiểu rõ YVAL là Tổ chức của TS Thắng và LS Tuyết Dương, mọi điều đều trở nên dễ hiểu và các ẩn số đã có đáp số.


hầu như thất bại trong mục đích trình bày nguyện vọng lên Tổng Thống Hoa Kỳ (TT) vì bị Tổ chức của TS Thắng “take over” diễn đàn dành độc quyền và lợi nhuận riêng cho nhóm YVAL của mình.” 

 

Thưa  TG, YVAL do ai lập ra , hồi nào, xin ông cho  biết chi tiết? Tôi tìm không ra  lý lịch của tổ chức này và TS Thắng cũng không biết gì về tổ chức. Đây có phải là tổ chức “ma” do một số người bịa chuyện để vu khống cho  TS Thắng?

 

Bài viết của Ông  Lý Tống  được phổ biến rộng rãi trên các diễn đàn:

 

”TS Thắng không chỉ ‘Mượn hoa cúng phật, mượn đầu heo nấu cháo, chôm credit’ mà còn ‘Cướp công’ Đồng Bào theo kiểu VC ‘Cướp chính quyền.’ Biến một cuộc đấu tranh thành công nhất của CDTNVN từ trước đến nay trở thành cuộc vinh danh thành tích tổ chức YVAL riêng của mình không phải là một bậc đại sư phụ hay sao”.

 

Xin ông Lý Tống cho biết  chi tiết tổ chức YVAL, xin  đưa ra những tài liệu chính thức, cho thấy tổ chức này thuộc BPSOS, của TS Thắng.

 

Ông Lý Tống  viết tiếp:

 

“Chính phủ của Obama đã và đang cấp cho TS Thắng hàng trăm ngàn MK hàng năm để làm các công tác xã hội, đặc biệt Chương trình Huấn luyện và Đào tạo các Leaders trẻ tương lai cho CDTNVN. Thay vì dùng tổ chức YVAL để yểm trợ TT, TS Thắng lại dùng “145 ngàn thành viên của YVAL” gây áp lực với TT, buộc TT phải thực thi những yêu sách của Tổ chức mình, một hành động phản bội, theo sự hiểu lầm của TT Obama dựa trên việc lạm danh của TS Thắng và LS Tuyết Dương.”

 

Ts Thắng cho biết BPSOS chưa hề nhận một đồng xu nào của bất cứ cơ quan chính quyền hay tổ chức tư nhân nào cho vấn đề đào tạo giới trẻ lãnh đạo, và không có tổ chức nào tên là YVAL. Xin Ông Lý Tống chứng minh điều ông viết trên. 

 

Kính mong những vị viết tin trên đây đưa ra bằng chứng cụ thể để làm sáng tỏ vấn đề. Có phải Tiến sĩ là “bàn tay phù thủy” đã lèo lái, đã lạm dụng phong trào đấu tranh của quần chúng cho mục đích riêng tư của ông, cho tổ chức của ông hay ông là nạn nhân của những sự vu khống.  Xin những người có lương tâm  tiếp tay làm sáng tỏ vấn đề, không phải để lấy lại danh dự cá nhân TS Thắng, mà góp phần loại bỏ những bài viết không chính xác, gây hoang mang, có hại cho sự đoàn kết của công đồng người Việt Tỵ nạn CS và công cuộc đấu tranh mai sau.

 

Thưa quý đồng hương,

 

Không ai có thể phủ nhận giá trị của truyền thông trong công cuộc đấu tranh cho quê hương Việt Nam hôm nay. Một bài báo đăng trên báo, chủ nhiệm chịu trách nhiệm về sự sai đúng, tác hại xấu tốt của bài báo đối với quần chúng. Ngày  nay với phuơng tiện truyền thông trên mạng, ai biết dùng computer cũng là một ký giả, phóng viên và người chuyển tin là tòa báo.  Ước mong những người viết, những người chuyển, những nhà báo ý thức  trách nhiệm của mình, đừng phóng tin bừa bãi làm hại cho đại cuộc.

 

Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng trả lời cuộc phỏng vấn của Nhà báo Lê Vũ (Báo Bút Tre  Magazine – Arizona) cho thấy có sự thay đổi, không phải do “bàn tay phù thủy” của Ông mà do:  

 

“Điều hơi trớ trêu là bộ phận kia của Toà Bạch Ốc đã nhập cuộc sau khi một vị dân biểu ở Bắc Cali, vì muốn yểm trợ chúng ta, đã gọi thẳng vào Toà Bạch Ốc để cằn nhằn rằng tại sao Hành Pháp Obama đã không lắng nghe tiếng nói của tập thể người Mỹ gốc Việt từ đầu để đến giờ cả tập thể ấy phải lên tiếng rầm rộ qua thỉnh nguyện thư. Chính cú điện thoại trực tiếp này đến giới chức cao cấp của Toà Bạch Ốc đã đánh động bộ phận kia nhập cuộc. Họ cảm thấy phải hết sức cẩn thận để tránh những việc xảy ra ngoài ý muốn và có thể trở thành xì-căng-đan ngay trong Toà Bạch Ốc vào giữa mùa tranh cử.” 

Phỏng vấn TS Nguyễn Đình Thắng về vụ “Thỉnh Nguyện Thư”

 
TS Nguyễn Đình Thắng – DB Ed Royce
 
LGT: Một đề tài thời sự đang được sự quan tâm của đồng hương khắp nơi: vụ gửi Thỉnh Nguyện Thư do Ô Trúc Hồ (SBTN) kết hợp với Ts Nguyễn Đình Thắng (BPSOS). Sự việc này khởi đầu từ đầu tháng 2/2012 và đang tiếp tục diễn tiến. Xin mời theo dõi buổi phỏng vấn của Nguyễn Lê Vũ (Bút Tre Magazine-Arizona) với TS Nguyễn Đình Thắng để sáng tỏ một số điều quanh sự việc này. Bút Tre hoan nghênh mọi sự lên tiếng khác, đặc biệt là phía Nhạc Sĩ Trúc Hồ để đồng hương có thể nghe được cả hai phía.

1- Nhạc sĩ Trúc Hồ là người gửi TNT lên trang “We the People” và nhanh chóng có con số vài ngàn ngay những giờ đầu tiên. Xin cho hỏi TS gặp nhạc sĩ Trúc Hồ và cùng cộng tác trong chuyện này từ cơ duyên nào và bao giờ?

Trước đây tôi không hề quen biết với Trúc Hồ, chỉ một hai lần gặp chào xã giao.Trung tuần tháng Giêng vừa rồi, một người bạn đã giới thiệu Trúc Hồ với tôi.Qua điện thoại, Trúc Hồ cho biết là rất lo lắng cho sinh mạng của Việt Khang.Tôi hứa là sẽ vận động để dân biểu Ed Royce (Cộng Hoà, CA) lên tiếng về Việt Khang tại buổi điều trần ngày 24 tháng 1 vừa qua.Đây là buổi điều trần về tình trạng vi phạm nhân quyền ở Việt Nam, chuẩn bị cho việc đưa Đạo Luật Nhân Quyền Cho Việt Nam vào Hạ Viện. Sau đó tôi có thảo văn thư để SBTN khởi động nỗ lực lấy chữ ký gởi cho Uỷ Ban Đối Ngoại của Hạ Viện để xin họ can thiệp.

Rồi một hôm Trúc Hồ hỏi tôi là có thể làm gì thêm.Tôi hỏi lại, “liệu trong 30 ngày có lấy được 25 ngàn chữ ký không?”, Trúc Hồ cam đoan rằng được.Tôi hướng dẫn Trúc Hồ vào trang “We the People” của Toà Bạch Ốc. Trúc Hồ rất phấn khởi và xông trận. Thấy vậy, tôi cũng xắn tay áo lên để hỗ trợ.

2- Thỉnh nguyện thư gửi ra và được hưởng ứng nồng nhiệt qua hệ thống truyền thông SBTN và sự cộng tác đắc lực của Ủy Ban Cứu Người Vượt Biển. Xin hỏi với những vị cao niên không biết sử dụng computer thì BPSOS đã giúp họ “ký” như thế nào?

Trúc Hồ với tôi biết trước rằng nhiều bác cao niên sẽ lúng túng trong việc ký thỉnh nguyện thư trực tuyến. Do đó bên SBTN sắp xếp dàn máy điện toán ở ngay cơ sở của họ ở Quận Cam và kêu gọi thiện nguyện viên giúp đỡ các bác cao niên ký tên. Còn chúng tôi thì huy động hệ thống 10 văn phòng của BPSOS ở các nơi khác, vốn đã có sẵn các “trung tâm điện toán cộng đồng” để nhập cuộc. Đồng thời, chúng tôi vận động mạng lưới của trên 700 chuyên gia trẻ và sinh viên tham gia. Trong những ngày đầu của chiến dịch, họ là đội ngũ tiên phong đưa số người ký thỉnh nguyện nhanh chóng vượt qua mốc điểm 25 ngàn. Trong những tuần sau đó một số người trong đội ngũ này đã tự động đặt bàn với máy điện toán ở các nơi công cộng để vận động và giúp đỡ đồng hương ký trực tuyến.

3- Trong bức thư đầu tiên gửi ra vào đầu tháng 2/2012, TS có viết rằng : quý vị có thể vào trang web của “Tuổi Trẻ Yêu Nước” để biết thêm tin tức. Cho hỏi TS đã biết tổ chức này từ bao giờ, sự giao thiệp giữa TS và ông Vũ Trực?

Tôi chỉ biết về nhóm Tuổi Trẻ Yêu Nước qua vụ Việt Khang.Tôi có gặp Vũ Trực một lần cách đây vài năm tại Đại Hội Liên Mạng tổ chức ở Houston. Sau đó không liên lạc gì và cũng không nhớ mặt.Tôi làm quen với Vũ Trực là qua vụ Việt Khang.

4- Đa số mọi người đoán rằng dù Nhạc Sĩ Trúc Hồ là người đưa ý kiến và tác giả TNT nhưng TS là người thông thạo Hoa Thịnh Đốn nên đã “lobby” khá nhiều. Như vậy tại sao trong suốt thời gian diễn ra chiến dịch TNT, chúng tôi không thấy đôi bên hợp tác để có một Ban Tổ Chức, một phát ngôn nhân chính thức?

Chiến dịch thỉnh nguyện thư là do Trúc Hồ và SBTN chủ trương và khởi xướng. Tôi có hướng dẫn cho Trúc Hồ về trang “We the People” để làm thỉnh nguyện thư trực tuyến. Thực ra chiến dich thỉnh nguyện thư thuần tuý thì đâu cần ban tổ chức. Bên SBTN thì vận động khán thính giả của mình còn chúng tôi thì huy động tầng lớp sinh viên và chuyên gia trẻ cũng như các văn phòng BPSOS ở nhiều nơi trên nước Mỹ để cùng góp tay cho chiến dịch. Chỉ sau này, khi thấy chiến dịch diễn tiến khả quan, chúng tôi đề nghị thêm với bên Toà Bạch Ốc để có buổi tiếp xúc.Và để chuẩn bị thì tôi có mời SBTN cử người cùng tham gia các buổi làm việc với bộ phận tổ chức của Toà Bạch Ốc. Ngoài ra tôi cũng mời thêm một số người nữa thuộc các tổ chức tranh đấu cho nhân quyền của người Việt cùng tham gia các buổi làm việc như vậy.

Còn vấn đề tổ chức thì cũng đơn giản thôi. Tổ chức cho ngày 5 tháng 3 là SBTN còn ngày 6 tháng 3 là BPSOS. Tôi đã giới thiệu một số nhân sự của SBTN để làm việc trực tiếp với Ls Tuyết Dương trong việc sắp xếp cho ngày 5 tháng 3. Họ đã chỉ định Ls Đỗ Phủ làm người liên lạc để phối hợp với bên Toà Bạch Ốc.

Và chúng tôi đã đồng ý là chỉ có hai phát ngôn nhân chính thức: Trúc Hồ và tôi. SBTN nhận trách nhiệm sẽ đưa ra bản thông cáo báo chí trước khi phái đoàn vào Toà Bạch Ốc và bản tin ngay sau đó, xem như đấy là quan điểm chính thức củanhóm tổ chức. Nhưng khi thực hiện thì bị trục trặc nên không có thông cáo báo chí mà cũng chẳng có bản tin, trong khi đó lại có vài người tự dưng cũng phát ngôn và trả lời báo chí. Riêng tôi thì cùng với phái đoàn cộng đồng Arizona phải họp với Thượng Nghị Sĩ John McCain nên không về kịp để tham dự buổi họp báo.Có lẽ một phần vì vậy nên có sự trục trặc về người phát ngôn và trả lời báo chí.

5- Trong một bài viết mới đây, TS nhấn mạnh chiến dịch này đã được giới trẻ hưởng ứng ngay những ngày đầu khi các vị cao niên còn đang lúng túng và sắp tới đây, cũng sẽ có nhiều “người trẻ” vào Tòa Bạch Ốc. Nếu được, xin TS có thể cho chúng tôi biết về 2 người trẻ đã vào Tòa BO? Và cơ duyên nào TS “biết” những tài năng trẻ này? Phải chăng từ “Đại Hội Leader” của Ts được tổ chức hàng năm?

Ban đầu tôi đề nghị với Toà Bạch Ốc một số người như: cựu DB Cao Quang Ánh, Ủy Viên Quận Tarrant Nguyễn Xuân Hùng, Chủ Tịch Hội Nhân Quyền Cho Người Montagnard; Ông Rong Nay, Chủ Tịch Nghị Hội Người Việt Toàn Quốc Tại Hoa Kỳ; Ông Nguyễn Ngọc Bích, trưởng nhóm các gia đình Cồn Dầu; anh Trần Thanh Tùng, Chủ Tịch Hội Khmer Krom; Ông Giáp Trần, Hoà Thượng Thích Viên Lý đại diện cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, Chủ Tịch Ủy Ban Quốc Tế Yểm Trợ Cao Trào Nhân Bản Bác Sĩ Nguyễn Quốc Quân…Nhạc Sĩ Trúc Hồ thì sẽ trao thỉnh nguyện thư và tôi thì sẽ trao danh sách các tù chính trị, tôn giáo và lương tâm.Cả hai sẽ không phát biểu.

Ban tổ chức bên Toà Bạch Ốc cắt xuống còn 3 người và yêu cầu có những người trẻ tuổi tham dự. Tôi đề nghị 3 người: cựu DB Cao Quang Ánh, nữ BS Hồ Trâm thuộc Hội Văn Hoá Khoa Học, và Ông Rong Nay. DB Ánh sẽ phát biểu về tình trạng đàn áp tôn giáo, BS Trâm trình bày về sự đàn áp những người bất đồng chính kiến, và Ông Rong Nay lên tiếng về sự đàn áp nhắm vào các đồng bào thiểu số Montagnard, Hmong và Khmer Krom. Cả DB Ánh và BS Trâm có thể xem là thành phần trung niên, tương đối trẻ.

Bên Toà Bạch Ốc cho biết là DB Cao Quang Ánh, vì là cựu dân biểu nên phải gởi qua bộ phận đặc trách mời các giới chức dân cử chuẩn duyệt và tiến trình chuẩn duyệt này rất lâu, e không kịp. Tôi lại đề nghị Ông Nguyễn Xuân Hùng, nhưng cũng được trả lời như trên. Trong khi ấy thì BS Trâm cho biết vì bận việc riêng nên không thể tham dự và đề cử cô Cindy Đinh thay thế.

Tôi biết Cindy từ lâu.Cô ấy là thành viên của Hội Văn Hoá Khoa Học, rất có lòng và không thuộc đảng phái nào cả. Tôi nhấn mạnh điểm này vì ngay từ đầu tôi quan niệm rằng đây là nỗ lực chung của quần chúng với mong ước tự do, dân chủ, nhân quyền cho quê hương và dân tộc. Còn các đảng phái có mục tiêu tối hậu là giành quyền lực và nắm chính quyền, không phù hợp và có thể làm hỏng ý nghĩa của chiến dịch thỉnh nguyện thư.

Bên Ông Rong Nay đề cử một luật sư trẻ là cô Anna Buonya.

Vẫn còn thiếu một người. Tôi bèn hỏi han những sinh viên mà tôi biết. Các em đề nghị một người bạn là Billy Lê, một người mà tôi chỉ gặp thoáng qua một lần ở Hội Nghị của Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam Bắc Mỹ ở Denver năm ngoái. Khi liên lạc, tôi hỏi ngay Billy là có thuộc đảng phái nào không. Em khẳng định là không, “em hoàn toàn độc lập.” Tôi tin vào sự trong sáng và chân thật của người trẻ ấy.

 

Phút cuối, ban tổ chức của Toà Bạch Ốc cắt đi phần trình diễn của ASIA, và đổi lại là cho thêm một người nữa phát biểu. Tôi hỏi thăm thì Trúc Hồ đề nghị ca sĩ Quốc Khanh.

Ở đây tôi muốn mở ngoặc là cô Anna đã không kịp vào bên trong để phát biểu vì phái đoàn Montagnard đã bị sót tên vào phút chót, mặc dù trước đó đã có trong danh sách để vào Toà Bạch Ốc. Chờ quá lâu, họ bỏ về. Tôi cảm thấy hết sức áy náy vì họ đã lặn lội từ North Carolina, bỏ công việc để tham dự. Họđã thức thâu đêm để soạn thảo bản thuyết trình để rồi cuối cùng về không.

Trong cả 4 người trẻ được chọn phát biểu thì chỉ có Cindy là tham gia Hội Nghị Những Người Lãnh Đạo Mỹ Gốc Việt lần đầu tổ chức ngày 2 tháng 7 năm ngoái ở Hoa Thịnh Đốn.

6- LS Tuyết Dương giữ nhiệm vụ gì trong Tòa Bạch Ốc và với mối giao tình cũ khi LS Tuyết còn là nhân viên BPSOS, LS Tuyết đã đóng góp gì cho chiến dịch TNT này?

LS Tuyết Dương đã thôi việc với BPSOS từ lâu. Sau đó cô làm việc cho tổ chức Asian American Justice Center, rồi làm cho Bộ Nội An, và được đề cử sang làm việc trong bộ phận đặc trách cộng đồng Á Châu của Toà Bạch Ốc. Dĩ nhiên là người Việt nên LS Tuyết có cảm tình đặc biệt với cộng đồng chúng ta và cô đã hết sức vận động cho cộng đồng Việt có được tiếng nói. Nhưng chính cô lại bị áp lực từ bộ phận khác của Toà Bạch Ốc để cắt lẹm dần đi chương trình đã được đồng ý từ trước.
Có lẽ có người sẽ thắc mắc tại sao lại có hai bộ phận trong Toà Bạch Ốc trống đánh xuôi kèn thổi ngược. Đó là việc rất bình thường trong hệ thống chính quyền ở các quốc gia dân chủ, mà chúng ta quen gọi là nguyên tắc cân bằng và kiểm soát (check and balance).

Điều hơi trớ trêu là bộ phận kia của Toà Bạch Ốc đã nhập cuộc sau khi một vị dân biểu ở Bắc Cali, vì muốn yểm trợ chúng ta, đã gọi thẳng vào Toà Bạch Ốc để cằn nhằn rằng tại sao Hành Pháp Obama đã không lắng nghe tiếng nói của tập thể người Mỹ gốc Việt từ đầu để đến giờ cả tập thể ấy phải lên tiếng rầm rộ qua thỉnh nguyện thư. Chính cú điện thoại trực tiếp này đến giới chức cao cấp của Toà Bạch Ốc đã đánh động bộ phận kia nhập cuộc. Họ cảm thấy phải hết sức cẩn thận để tránh những việc xảy ra ngoài ý muốn và có thể trở thành xì-căng-đan ngay trong Toà Bạch Ốc vào giữa mùa tranh cử.

Điều này tôi hiểu được và thông cảm. Nhưng những người ở ngoài cuộc vì thiếu thông tin nên đã có nhiều suy diễn không chính xác chút nào.

7- Nhóm phóng viên của báo Calitoday cho rằng 2 thuyết trình viên trẻ đã không phát biểu vào ý chính của petition, xin TS giải thích?

Như đã nói trên, một bộ phận rất cao cấp của Toà Bạch Ốc nhập cuộc và muốn giới hạn những rủi ro có thể xẩy ra. Thay vì thuyết trình, họ đổi sang kiểu hỏi đáp. Và những câu hỏi đã được soạn trước, hỏi gì thì trả lời theo đấy. Tuy nhiên tôi thấy đây không phải là vấn đề phải quan tâm gì cả. Trong sự sắp xếp, tôi đã làm việc trước với Quốc Khanh để Quốc Khanh là người nói về thỉnh nguyện thư, về nhạc sĩ Việt Khang. Không ai khác hơn Quốc Khanh có thể nói về điều này và Quốc Khanh đã nói bằng con tim, làm xúc động cả hội trường. Hai người kia thì nói về sự dấn thân của những người sinh ra và lớn lên ở Hoa Kỳ cho nhân quyền Việt Nam. Gom lại thì các lời phát biểu bổ trợ cho nhau thay vì trùng lập.

8- Sau khi vào Tòa BO, trong buổi tường trình, Ban Tổ Chức gồm Nhạc Sĩ Trúc Hồ và Việt Dzũng đã có những phát biểu như: nơi tiếp không xứng đáng với con số 130,000 chữ ký, nhân viên cấp thấp, thuyết trình viên trẻ không nói vào chủ đề…, xin TS giải thích?

Tuần ngay trước ngày 5 tháng 3, tôi có tham dự buổi briefing của Tổng Thống Obama, cũng tổ chức ngay tại hội trường tiếp đón phái đoàn người Việt. (Xem thêm tin tức tại đây: http://www.whitehouse.gov/blog/2012/02/21/president-obama-got-done-because-you.) Do đó, nếu nói rằng nơi tiếp không xứng đáng thì không đúng. Có lẽ những ai nghĩ vậy là do không quen với sinh hoạt ở Toà Bạch Ốc.

Có một yếu tố nữa mà chúng ta phải biết để thông cảm. Số người tham dự từ phía chúng ta kháđông và ban tổ chức của Toà Bạch Ốc chỉ có hai tuần để sắp xếp. Họ phải chạy đôn chạy đáo để tìm phòng. Cuối cùng họ tìm được hội trường lớn nhất mà còn lấy được. Đó là South Court Auditorium nằm trong Eisenhower Executive Office Building là phần nối dài của Toà Bạch Ốc, nơi Phó Tổng Thống và nhân viên của Ông làm việc.

Còn thế nào là thấp, thế nào là cao thì đó làý kiến chủ quan của mỗi người. Tham dự có ba vị giám đốc văn phòng của Toà Bạch Ốc và Bộ Ngoại giao. Không những vậy, còn có vị Phụ Tá Ngoại Trưởng, Giám Đốc Vụ Dân Chủ, Nhân Quyền và Lao Động Mike Posner tham gia. Ông ta là người đã mở đường cho Hoa Kỳ vào Miến Điện trong thời gian qua. Nếu có ai đó cho rằng đó là thấp, không tương xứng thì tôi cho rằng quá khắt khe.

Khi làm việc với Toà Bạch Ốc để chuẩn bị cho ngày 5 tháng 3, tôi đề nghị mời các giới chức liên quan đến nội dung của thỉnh nguyện thư: vận dụng cơ hội thương thảo mậu dịch với Việt Nam để đòi hỏi nhân quyền. Ông Mike Posner là giới chức cao cấp nhất của Bộ Ngoại Giao về nhân quyền. Tôi đề nghị mời Phụ Tá Ngoại Trưởng Kurt Campbell, Giám Đốc Vụ Đông Á và Thái Bình Dương — Việt Nam nằm dưới bộ phận này của Bộ Ngoại Giao.Người thứ ba, mà đích thân tôi mời, là Bà Barbara Weisel, người đặc trách khu vực Đông Nam Á của Văn Phòng Đại Diện Mậu Dịch Hoa Kỳ; bà là người chịu trách nhiệm thương thảo mậu dịch với chính quyền Việt Nam. Văn thư trả lời thỉnh nguyện thư của chúng ta có lẽ sẽ do Ông Posner đảm nhận trách nhiệm soạn thảo với sự hội ý với hai người kia.

Ông Posner đã hiện diện. Ông Campbell cử vị phụ tá là Eric Barboriak, Quyền Giám Đốc Văn Phòng đặc trách khu vực Đông Nam Á có Việt Nam, tham dự. Bà Weisel trả lời là phải đi công tác xa nhưng có theo dõi chiến dịch thỉnh nguyện thư và sẽ hội ý với các giới chức hiện diện.

Còn các bạn trẻ không nói vào chủ đề thì như đã giải thích ở trên, họ được đặt cho câu hỏi để trả lời. Và họ đã thay phiên nhau nói về các vấn đề dân chủ, nhân quyền, tự do, và chiến dịch thỉnh nguyện thưcũng như vai trò của người trẻ và giới nghệ sĩ trong cuộc vận động cho nhân quyền ở Việt Nam, tất cả trong phạm vi thời gian rất hạn chế.

9- Chúng tôi có nghe và được biết TS chủ trương đưa người trẻ vào phát biểu tại Tòa BO. TS nhắc đi nhắc lại rằng đây là những người trẻ, sinh ra hay lớn lên ở hải ngoại, không dính líu đến quá khứ. Ý của TS là gì khi muốn giới thiệu như vậy?

Như đã giải thích, trước hết là Toà Bạch Ốc yêu cầu những người trẻ vì quan tâm của Hành Pháp Obama là nhắm vào thế hệ tương lai. Nương vào đấy tôi thấy rằng có thể gởi đến Toà Bạch Ốc một thông điệp mà họ cảm nhận được: nhân quyền là vấn đề chung, thể hiện những giá trị của dân tộc Hoa Kỳ. Những người trẻ Việt sinh ra và lớn lên ở Hoa Kỳ là người Mỹ và cũng theo đuổi các giá trị này, nhưng vì họ mang dòng máu Việt nên quan tâm của họ áp dụng vào tình trạng vi phạm nhân quyền ở Việt Nam. Đó là một thông điệp mạnh mẽ: Mọi thành phần người Mỹ gốc Việt đều quan tâm như nhau, chứ không phải chỉ có những ai lớn lên ở Việt Nam, kinh qua cuộc chiến Việt Nam mới quan tâm.

10- Vấn đề nhân quyền đã được nói tới nhiều lần. Lần này cũng sẽ như những lần trước hay có gì khác, thưa TS?

Đúng vậy. Trong suốt 37 năm qua cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳđã nhiều lần lên tiếng về nhân quyền. Nhưng lần này có hai điểm khác.

Thứ nhất là lần này có sự phối hợp hài hoà giữa vận động hậu trường và vận động quần chúng. Vận động hậu trường là hình thức vận động có tính cách chuyên môn, xảy ra trong hậu trường để trao đổi thông tin và thương lượng về chính sách.Theo bản chất, vận động hậu trường cần kín đáo, không trưng hình chụp, không công bố báo chí.

Vận động quần chúng thì ngược lại, mang tính cách biểu dương thanh thế nhằm tạo áp lực, cần phô trương càng nhiều càng tốt. Tuy nhiên vận động quần chúng tự nó không dẫn đến việc thay đổi chính sách vì môi trường công cộng hay diễn đàn công chúng không phải là nơi để trao đổi về vấn đề chính sách. Biết phối hợp nhịp nhàng hai hình thức hành động sẽ giúp tăng hiệu quả của nỗ lực vận động.
Đặc điểm thứ hai là sự tham gia của lớp trẻ, rất trẻ, mà trước đây nhiều người trong chúng ta bi quan về mức độ quan tâm của họ đối với cộng đồng và dân tộc. Trong cả chiến dịch thỉnh nguyện thư vừa qua thì các em ấy đã đóng vai trò tiên phong, có khi còn là chủ lực. Nhiều nhóm trẻđã tự phát đặt bàn ở những nơi công cộng để vận động và giúp bà con ký thỉnh nguyện thư. Chuyển qua cuộc vận động ở Quốc Hội, nhiều em đã sẵn sàng hướng dẫn và thông dịch cho các cô, chú, bác. Các em rất phấn khởi và nhiều em đã liên lạc với tôi trong mấy ngày qua, ngỏý muốn học hỏi thêm về kinh nghiệm vận động hành pháp và lập pháp Hoa Kỳ. Thấy các em hoà mình với cộng đồng trong 30 ngày của chiến dịch, tôi có thêm niềm tin cho tương lai của cộng đồng và tiền đồ của dân tộc.

11- Theo kinh nghiệm của TS, để những nguyện vọng của chúng ta có kết quả, chúng ta phải đi những bước gì sau khi đệ nạp cho cơ quan cứu xét? Cụ thể, sau khi trình thỉnh nguyện thư về “nhân quyền cho Việt Nam ”, giai đoạn tiếp theo là gì?

Các bước kế tiếp gồm có:
Cung cấp ngay cho Bộ Ngoại Giao các thông tin cập nhật và danh sách 600 tù nhân chính trị, tôn giáo và lương tâm vì tuần tới đây một nhân viên cao cấp của Vụ Dân Chủ, Nhân Quyền và Lao Động sẽ đi Việt Nam để nêu vấn đề nhân quyền.

Liên lạc tất cả các văn phòng Dân Biểu và Thượng Nghị Sĩ đã tiếp xúc để cảm ơn và nhắc nhở họ về những đề nghị của mình.Một ngày họ gặp vài chục nhóm và phải lắng nghe vài chục vấn đề khác nhau. Nếu không nhắc nhở thì họ sẽ quên vấn đề của chúng ta rất sớm.

Tiếp tục hướng dẫn cho đồng hương liên lạc trực tiếp với các vị dân cử qua văn phòng địa phương. Đây là bước để giúp họ chuyển từ vận động quần chúng sang vận động hậu trường. Như đã giải thích, phải vận động hậu trường thì mới mong đạt được sự thay đổi về chính sách.

Nhân đây, xin cảm ơn Báo Bút Tre hỏi câu này. “Những bước tiếp theo” rất quan trọng. Nó thể hiện thái độ của những ai có cách nhìn chiến lược. Và công cuộc mở vận hội để giải thoát dân tộc là công cuộc dài lâu, đòi hỏi cách nhìn chiến lược.Trong cách nhìn chiến lược, mỗi nỗ lực chỉ là một bước trong một hành trình dài. Chiến dịch thỉnh nguyện thư vừa rồi cũng vậy. Nhìn vậy thì không có chuyện thắng hay thua, thành hay bại ở từng bước. Câu hỏi đúng đắn phải là, “ở bước này có những thành quả nào chúng ta gặt hái được để làm nền móng cho những bước tiếp theo?” Do đó chỉ có thành quả nhiều hay ít, chứ không có thắng hay thua. Luận bàn thắng, thua thể hiện cách nhìn không phù hợp với tình hình của đất nước hiện nay.

12- Còn về sự vận động tại địa phương thì sẽ làm như thế nào?

Tôi đã trả lời phần nào câu hỏi này rồi. Các phái đoàn đến từ từng địa phương sẽ phải gởi thư để cảm ơn và nhắc nhở các văn phòng dân cử đã tiếp xúc về các đề nghị của chúng ta. Và sau đó sẽ cần tổ chức thành lập phái đoàn ở từng địa phương để tiếp xúc với chính vị dân cử hay nhân viên của họ tại địa phương nơi mình cư ngụ. Cứ mỗi lần diễn tập như vậy, cộng đồng chúng ta càng thêm kinh nghiệm để rồi khi đồng bào trong nước cần sự yểm trợ quốc tế vận thì tất cả chúng ta đã sẵn sàngđể phối hợp nhịp nhàng cả hai hình thức vận động quần chúng và vận động hậu trường.

13- Dư luận quần chúng có vẻ chờ đợi một lời hứa hẹn là “can thiệp với nhà cầm quyền vc để trả tự do cho Việt Khang”, nay không được như vậy nên họ cho rằng “thất bại”, xin TS giải thích?

Mục tiêu của chiến dịch rất rõ ràng ngay từ đầu: vận động 25 ngàn người ký thỉnh nguyện thư trong 30 ngày để Toà Bạch Ốc có câu trả lời chính thức. Và ngay tại buổi tiếp xúc ở Toà Bạch Ốc, chính Ông Posner đã cho biết là sẽ cử vị phụ tá sang Việt Nam để nêu vấn đề nhân quyền, trong đó có Việt Khang. Có thể những ai thất vọng là người ở ngoài Toà Bạch Ốc hay vào bên trong mà nghe sót điểm này.

Ở đây cần nhắc lại là ngôn ngữ của thỉnh nguyện thư đâu có chỉ đòi hỏi tự do cho riêng Việt Khang, mà là tự do cho mọi tù nhân chính trị, tôn giáo và lương tâm.Có người cũng đã quên điều này.

14- Có người nói rằng lẽ ra TS nên để những người thế hệ gạch nối làm thuyết trình viên thì hay hơn là 2 người quá trẻ của TS? Vì những người trẻ này hoàn toàn không dính líu gì đến cuộc chiến vừa qua, thì sự hiểu biết cũng như mức quan tâm của họ chắc chắn không “sâu sắc”. Chỉ những ai từng trải qua mới có kinh nghiệm bản thân, xin TS giải thích?

Như đã trình bày, tôi đã đề nghị nhiều người phát biểu. Còn chấp nhận là do bên Toà Bạch Ốc. Hơn nữa, những ai hiểu biết về kỹ thuật nghị trường thì ý thức được rằng phải khởi đầu bằng “công tâm” rồi mới “công thành”. Khi Toà Bạch Ốc chọn những người trẻ này, tôi đã nhắc nhở họ là hãy nói bằng con tim chứ đừng lý luận nhiều, hãy đánh động lương tâm của người nghe, nhất là đối với người Mỹ khó cảm nhận được mối quan tâm của chúng tavề Việt Nam vì không cùng chia sẻ kinh nghiệm sống. Tôi nhắc các bạn trẻ hãy nêu lên những gì mà những người Mỹ ấy liên hệ đến được qua chính kinh nghiệm bản thân của họ. Truyền thông chỉ bắt đầu khi có người nghe chứ không phải khi có người nói. Nói cho nhiều mà đối tượng không lắng nghe và tiếp thu thì đâu đã có sự truyền thông? Do đó, truyền thông hiệu quả phải nhắm vào kinh nghiệm của người nghe chứ không thể chỉ nói theo kinh nghiệm của người nói.

Các nhân viên và giới chức Toà Bạch Ốc không chuyên về các lãnh vực nhân quyền, vốn không phải là phần vụ trách nhiệm của họ, nhưng họ có thể đôn đốc các bộ phận hữu trách. Chúng ta cần họ cảm thông bằng con tim và yểm trợ cho chúng ta. Khi nói chuyện với các bộ phận hữu trách, như bên Bộ Ngoại Giao chẳng hạn,thì chúng ta dùng lý, trình bày dữ kiện, và đưa ra giải pháp. Những việc này thuộc vào những “bước kế tiếp” mà chúng ta đã trao đổi ở trên. Muốn có hiệu quả, trong bất kỳ lãnh vực nào cũng vậy, không những phải làm đúng việc mà còn phải làm việc đúng cách, dùng đúng phương tiện.

15- Về những vận động hôm sau ở Quốc Hội, xin chia sẻ?

Hôm sau, có khoảng trên 500 đồng hương (theo danh sách mà chúng tôi có trong tay), đã chia nhau thành gần 50 toán. Họ chia nhau tiếp xúc với trên một trăm văn phòng dân biểu và thượng nghị sĩ. Có nơi thì chính các vị dân cử đã tiếp xúc với phái đoàn, có chỗ thì là nhân viên lập pháp của họ. Điểm mà tôi muốn nhắc nhở là cuộc vận động Quốc Hội quan trọng không kém, có khi còn hơn, cuộc tiếp xúc với Toà Bạch Ốc vì Quốc Hội làm luật và có chức năng theo dõi việc thi hành luật. Vì sự đánh động dư luận của chiến dịch thỉnh nguyện thư, đồng hương chú tâm nhiều đến việc phái đoàn dưới 200 người vào Toà Bạch Ốc mà ít để ý đến việc vận động Quốc Hội với trên 500 người tham dự.

Mục đích của cuộc vận động Quốc Hội là yểm trợ cho hai đạo luật về nhân quyền cho Việt Nam, kêu gọi các vị dân cử yểm trợ tiếng nói của chúng ta với Toà Bạch Ốc, ngăn cản việc cắt giảm trầm trọng chương trình Việt ngữ của đài Voice of America và tài trợ cho các tổ chức tranh đấu cho nhân quyền và dân chủ ở Việt Nam.

Cuộc vận động Quốc Hội rơi vào đúng thời điểm quan trọng: ngay ngày hôm sau Ủy Ban Đối Ngoại của Hạ Viện đã thảo luận và thông qua Đạo Luật Nhân Quyền Cho Việt Nam.

16- Sau ngày 5/3, với bài của ký giả Phạm Trần, dư luận quần chúng “hồ nghi” về một “thế lực đen tối” đã làm xáo trộn mọi thời khóa biểu của buổi gặp gỡ. TS có thể cho biết sự thật? Có đảng phái nào tham dự vào việc này không?

Làm gì có đảng phái người Việt nào có khả năng ấy. Có chăng thì chỉ chạy vòng ngoài thôi.Và cũng chẳng có thế lực đen tối nào cả. Như giải thích ở trên, sau khi một vị dân biểu Liên Bang, vì muốn ủng hộ mình, gọi điện thoại thẳng vào Toà Bạch Ốc làm toáng lên nên đã “bứt mây động rừng” và một bộ phận cao cấp hơn của Toà Bạch Ốc (đó là bộ phận An Ninh Quốc Gia với tư cách cố vấn cho Tổng Thống), đã nhập cuộc. Họ thu hẹp dần chương trình lúc ban đầu, kể cả cắt luôn phần phát biểu của người Việt, cắt phần trình diễn văn nghệ và cấm báo chí, cho ăn chắc. Văn Phòng Tiếp Cận Quần Chúng (Office of Public Engagement) phải tranh đấu mãi mới giữ lại được phần phát biểu, nhưng bị thu ngắn lại và dưới hình thức hỏi đáp.

Người viết lẽ ra đã phải truy cứu và phối kiểm nguồn tin trước khi viết bài theo tính cách “conspiracy theorist”, tức là giả thuyết có âm mưu nào đó ở đằng sau. Chỉ cần dăm cú điện thoại đến vài ba người trong cuộc thì, chỉ trong nửa giờ đồng hồ chuyện trò, vấn đề sáng tỏ ngay thôi. Đó là cung cách chuyên môn của một ký giả.

Vì Bút Tre dùng chữ “hồ nghi”, tôi muốn nhắc nhở đến nguyên tắc “lợi ích của sự hồ nghi” (benefit of the doubt), nghĩa là khi mình còn hồ nghi về một con người, một hành động thì phải nghĩ rằng người ấy tốt, hành động ấy có ý tốt cho đến khi có chứng cớ ngược lại không thể chối cãi, chứ không phải chỉ dựa vào suy diễn hay cáo buộc. Áp dụng vào luật pháp thì là “vô tội cho đến khi chứng minh là có tội”. Các xã hội thiếu nhân bản thì ngược lại: “có tội cho đến khi chứng minh là vô tội”. Chúng ta ở Hoa Kỳ đã lâu thì cũng nên thấm nhuần đạo đức nhân bản này của Hoa Kỳ, vốn rất cần thiết để hoà mình vào nền dân chủ ở xứ này và rồi truyền đạt tinh thần ấy cho đồng bào ở trong nước.

Một số nguyên tắc về đạo đức và hành xử, và ngay cả một số nhận định về sự thiếu đạo đức của một đảng chính trị, tôi đã trình bày nhiều lần trước đây rồi. Có một số bài viết đã được gom lại trong quyển sách Thông Điệp Hy Vọng và Trách Nhiệm mà giờ đây đã có ấn bản điện tử:http://machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2337

17- Ông Trúc Hồ đã lên ngay SBTN để phản đối về việc dòng chữ trong ngày 5/3. Ông cho rằng đây là buổi nói chuyện về thỉnh nguyện thư, không phải là buổi gặp gỡ của các “leader” người Mỹ gốc Việt. Xin TS giải thích?

Đây là một vấn đề rất đơn giản nhưng đã đẻ ra nhiều suy diễn đi rất xa với thực tế, cũng do cái bệnh chủ quan của một số người. Hạt đậu chẳng mấy chốc đã ra thành trái núi. Chẳng qua là, ngay từ đầu, nhóm tổ chức của Toà Bạch Ốc rất phấn khởi và đã chạy đôn chạy đáo để tìm một thính đường có thể chứa được nhiều người nhất. Họ tìm được South Court Auditorium và chỉ có chỗ trống vào ngày 5 tháng 3. Đầu tiên tôi đề nghị tổ chức sau ngày 8 tháng 3, sau khi đóng lại chiến dịch, nhưng đành chịu thôi. Thính đường này có 150 chỗ ngồi. Họ dự định xếp thêm 20 ghế nữa, thành ra được 175 chỗ.

Khi tôi báo cho Trúc Hồ, thì Trúc Hồ mừng lắm và cho biết sẽ rút thăm 50 người từ 50 tiểu bang để về dự trong tư cách cá nhân. Trúc Hồ lại muốn thêm 50 chỗ dành cho phái đoàn SBTN, ASIA cũng như một số cơ quan truyền thông đã yểm trợ cho chiến dịch. Do đó SBTN lúc nào cũng nói đến con số 100 mà thôi, làm nhiều người tưởng là sẽ chỉ có 100 người được mời vào Toà Bạch Ốc. Vậy là còn 75 chỗ, tôi bàn với Trúc Hồ là sẽ dành cho những người với kiến thức về nhân quyền, đại diện các tổ chức cộng đồng và nhân quyền, và một số vị lãnh đạo tinh thần của các tôn giáo.

Nhưng rồi đến cận ngày thì bên Toà Bạch Ốc cho biết là tối đa chỉ có 165 ghế và có một số người đã được gởi gắm bởi các vị dân biểu và do đó cả bên SBTN và chúng tôi đã phải cắt người xuống. Bên SBTN chỉ còn 15 chỗ để rút thăm người đi với tư cách cá nhân, trong đó lại có vị là nghị viên thành phố và vị kia là cựu tướng lãnh VNCH. Thành ra danh sách cuối cùng nộp cho Toà Bạch Ốc tuyệt đại đa số là những vị đại diện các hội đoàn, tổ chức, tôn giáo, hay là dân cử, chức sắc, nhân sĩ. Có lẽ vì vậy mà bên Toà Bạch Ốc, khi thấy tổ chức và chức vị được liệt kê trong danh sách đã ghi lên màn ảnh cụm từ Vietnamese American Leaders nhằm chứng tỏ sự tôn trọng đối với phái đoàn.

Nhưng Trúc Hồ nghĩ khác, muốn rằng mọi người chỉ đến với tư cách cá nhân. Tôi ở ngoài Toà Bạch Ốc, cố gắng giải quyết cho khoảng 30 người bị sót tên mặc dù trước đó đã nằm trong danh sách, cho đến gần lúc khai mạc mới chạy vào trong để đốc thúc người trong Toà Bạch Ốc ra tận cổng để giải quyết cho số người ấy. Lúc ấy tôi thấy Trúc Hồ không được vui. Tôi hỏi thì được biết là Trúc Hồ không đồng ý với nhóm chữ Vietnamese American Leaders. Tôi chạy ra xem thì thấy có mấy chữ ấy nên quay lại thấy anh Eddie Lee, người phối hợp nhóm tổ chức của Toà Bạch Ốc, đang ngẩn người vì không hiểu tại sao người Việt mình lại giận dữ khi được gọi là “Vietnamese American Leaders”. Chẳng có thì giờ để giải thích, tôi nói với anh ta là đổi thành “Vietnamese Americans” cho êm chuyện. Việc chỉ có vậy và đã được giải quyết nhanh chóng. Tôi thấy là kiểu suy nghĩ “có âm mưu gì đây” đã lây lan sang một số người rồi đó. Đúng là từ hạt đậu, nghi hoặc rồi suy diễn riết thành ra trái núi.

Nếu ai còn nghi hoặc thì nên phối kiểm vì nhiều người bây giờ đã có địa chỉ email của anh Eddie Lee rồi.

18- Đúc kết, theo TS những cái nào là “được” và “chưa được” trong chiến dịch này?

Chiến dịch thu hoạch được nhiều thành quả hơn dự kiến lúc ban đầu. Về công việc thì đã đạt được những điều sau đây:
(1) Chắc chắn sẽ có văn thư trả lời chính thức của Toà Bạch Ốc mà người trà lời có lẽ sẽ là Ông Phụ Tá Ngoại Trưởng Mike Posner.
(2) Các giới chức liên quan đến thỉnh nguyện của chúng ta đã tiếp xúc với phái đoàn người Việt vào Toà Bạch Ốc. Chỉ có bên Văn Phòng Đại Diện Mậu Dịch là vắng mặt và phái đoàn từ Dallas-Fort Worth đang nhờ Dân Biểu Joe Barton (Cộng Hoà, TX) sắp xếp buổi họp với họ trong thời gian tới đây.
(3) Thông tin cho Quốc Hội biết về tình trạng vi phạm nhân quyền ở Việt Nam để họ có hành động thích ứng về cả lập pháp lẫn theo dõi Hành Pháp trong vấn đề thực hiện chính sách.
Về nội lực chúng ta đạt những thành quả sau:
(1) Thu thập kinh nghiệm về vận động quần chúng.
(2) Trên 500 đồng hương vào Quốc Hội tăng thêm hiểu biết và học hỏi kinh nghiệm vận động hậu trường. Họ sẽ đóng vai trò chủ lực cho cuộc vận động tiếp theo ở từng địa phương.
(3) Cuộc tranh luận đang diễn ra trên các diễn đàn internet hay báo chí, truyền thanh, truyền hình là cơ hội để chúng ta rà soát lại khả năng lý luận, tính chất chuyên nghiệp và ý thức dân chủ qua cung cách hành xử. Biết người biết ta thì mới có cơ hội thành công trên con đường dài để giải thoát dân tộc.

19- Tóm lại, về buổi gặp gỡ của các viên chức chính phủ với cộng đồng Việt Nam ngày 5/3 tại Tòa Bạch Ốc thì chúng tôi xin tóm tắt như thế này có đúng không? Thứ nhất, TS giúp ô Trúc Hồ biết về trang web We the People để gửi TNT. Thứ hai, TS đã vận động để có một buổi gặp gỡ với các viên chức chính phủ. Thứ ba, phía bên Việt Nam gửi danh sách ban đầu khoảng 10, sau còn 7 thuyết trình viên nhưng cuối cùng Tòa Bạch Ốc đã lần lượt thay đổi để chỉ còn 4. Thứ tư, ban đầu bên Tòa Bạch Ốc cũng cho vào nghị trình, màn trình diễn của Asia nhưng cuối cùng đã cắt và thay thế vào đó là thuyết trình viên thứ 4. Thứ năm, có những thành viên Việt Tân bằng sự vận động riêng của họ với sự giúp đỡ của một nữ dân biểu, họ đã hiện diện trong buổi họp mà không qua phía bên TS hay ông Trúc Hồ. Thứ năm, Billy Lê , Chủ tịch Tổng Hội Sinh Viên Nam Cali, người thuyết trình viên trẻ, đã trả lời TS là ” không đảng phái” và sau này thì được biết anh ta là thành viên của nhóm “Phan Bội Châu”, một tổ chức ngoại vi của Việt Tân. Thứ sáu, Tòa Bạch Ốc đã cử viên chức cao cấp nhất về “nhân quyền” đến họp. Thứ bảy, chúng ta phải cung cấp ngay cho Bộ Ngoại Giao các thông tin cập nhật và danh sách 600 tù nhân chính trị, tôn giáo và lương tâm vì tuần tới đây một nhân viên cao cấp của Vụ Dân Chủ, Nhân Quyền và Lao Động sẽ đi Việt Nam để nêu vấn đề nhân quyền. Nếu thiếu sót xin TS bổ túc để kết thúc bài phỏng vấn này và Bút Tre rất cảm ơn TS đã dành thì giờ trả lời để làm sáng tỏ một số vấn đề chung quanh vụ “Thỉnh Nguyện Thư” này..

Có mấy điểm mà tôi muốn nói cho rõ.

Thứ nhất, về các tài liệu thì chúng tôi đã thường xuyên cung cấp cho Bộ Ngoại Giao, Toà Đại Sứ Hoa Kỳ ở Việt Nam, Hội Đồng Cố Vấn An Ninh Hoa Kỳ (của Toà Bạch Ốc), Uỷ Hội Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế Của Hoa Kỳ, và các văn phòng dân cử liên bang. Lần này chúng tôi gom các danh sách tù chính trị, tôn giáo và lương tâm lại để trao một lần, xem như là đi kèm với thỉnh nguyện thư gởi Tổng Thống Obama. Đồng thời chúng tôi cũng phối hợp với các phái đoàn địa phương để đồng loạt gởi các danh sách ấy cho các vị dân cử Liên Bang nhằm tạo thêm áp lực đối với Hành Pháp.

Có dư luận cho rằng SBTN giao cho tôi trách nhiệm liên lạc với Toà Bạch Ốc, điều này không đúng. Tôi tự ý liên lạc với Toà Bạch Ốc để vận động cho buổi tiếp xúc. Ngày 19 tháng 2, khi vừa biết được là Toà Bạch Ốc sẽ tiếp một phái đoàn người Việt, tôi báo ngay cho Trúc Hồ và lập tức sắp xếp buổi họp sơ bộ để SBTN và một số nhân vật và tổ chức khác làm việc thẳng với Toà Bạch Ốc. Tại buổi họp này, SBTN đề cử Ls. Đỗ Phủ đại diện liên lạc với Toà Bạch Ốc và hai bên đã trao đổi địa chỉ email với nhau. Nghĩa là, tôi thấy có cơ hội thì tự động khai thác và sau đó giới thiệu ngay cho SBTN để trực tiếp làm việc với Toà Bạch Ốc. Tôi nghĩ, nên để các người tham gia buổi họp này, và một buổi họp nữa sau đó, cung cấp thêm thông tin để mọi người cho có cái nhìn chính xác.

Tôi chủ trương không nêu tên bất kỳ ai hay tổ chức nào để tránh những cuộc tranh luận vô bổ, mất thời gian. Do đó tôi không xác nhận hay phủ nhận những thông tin liên quan đến các cá nhân hay tổ chức được nêu trên.

Điều này tôi có thể nói, đảng chính trị mà tôi nhắc đến đã không can dự vào tiến trình tổ chức hay nội dung của buổi tiếp xúc Toà Bạch Ốc ngày 5 tháng 3. Họ chỉ hiện diện dưới danh nghĩa đảng và đưa tin về buổi tiếp xúc với những hình ảnh dễ tạo ngộ nhận. Cuộc vận động ở Quốc Hội ngày 6 tháng 3 thì khác. Nhưng đó lại là câu chuyện cho một bài phỏng vấn khác.

Cuối cùng là một tâm tình. Trước đây tôi không quen Trúc Hồ, nhưng trong 30 ngày làm việc với nhau, tôi vô cùng cảm mến người bạn trẻ này, xem như một người em. Trúc Hồ là người bộc trực, hành xử theo cảm tính, đặt tất cả niềm tin và ước vọng vào chiến dịch thỉnh nguyện thư, không một chút tư lợi. Đó là vốn quý của dân tộc mà tất cả chúng ta, nếu nặng lòng với dân tộc, thì phải bằng mọi cách bảo vệ và gìn giữ.

Nguyễn Lê Vũ thực hiện riêng cho nguyệt san Bút Tre (Arizona)
===============================================================
Lời kết của Nguyễn Lê Vũ:
Làm truyền thông là tìm sự thực để gửi đến quý độc giả nhưng trong cái gọi là tìm sự thật đó cũng phải “Luôn có mục đích hướng thượng, nghĩa là chú ý đại cuộc, bỏ qua tiểu tiết; một người được coi là vô tội cho đến khi chứng minh người đó có tội; không nghe lời đồn vô căn cứ”. Vì thế trong sự kiện Nhạc Sĩ Trúc Hồ vì tình cảm cá nhân muốn cứu Việt Khang (như lời Trúc Hồ nói nhiều lần ở SBTN) và đã nhờ Ts Nguyễn Đình Thắng cộng tác và sau khi vào Tòa Bạch Ốc ngày 5/3/2012, đã có một số điều “không vui” xảy ra nhưng chúng tôi không nghe tin đồn và chúng tôi hỏi đích danh những người có trách nhiệm. Trong cách hỏi, chúng tôi cũng không “xoáy vào những tiểu tiết” phương hại đại cuộc nhưng chúng tôi cũng cố gắng soi rọi những chi tiết xét ra có thể giúp cộng đồng ngăn ngừa sự lũng đoạn của các đảng phái thiếu đạo đức, luôn có hành động giống như “cướp chính quyền”, một thủ đoạn lập lại của Việt Minh. Điều trên cũng để trả lời cho những người trẻ của ta hôm nay, họ không có kinh nghiệm với vc và đã cho rằng thế hệ cha anh là (quá khích, mang tư tưởng hận thù từ cuộc chiến vừa qua nên nghi kị tất cả).

Một số điều đã được giải thích bởi Ts Nguyễn Đình Thắng nhưng chúng tôi mong những điều còn lại sẽ được Nhạc Sĩ Trúc Hồ trả lời. Và từ những bản phỏng vấn này, quý độc giả có thể có những tin tức chính xác thay vì “suy diễn” và sau đó sẽ nhận định để rút kết luận cho chính mình.

Điều mong ước sau cùng của chúng tôi là cả hai ông Trúc Hồ và Ts Nguyễn Đình Thắng phải cố gắng tìm giải pháp tốt đẹp nhất để lấy lại niềm tin nơi quần chúng, tiêu biểu là 140,000 người đã ký vào TNT do quý ông phát động. Vì vậy hai ông chắc chắn phải hiểu trách nhiệm và hành động của mình đối với tập thể đã gửi gắm niềm tin nơi quý ông.

http://www.tredeponline.com/post/archives/19375

 


Đảng của ai? Do ai bầu? Ai giao cho đảng cầm quyền mà đảng cầm quyền???




Hồn Nhiên
Nam quốc sơn hà nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư
     Lý Thường Kiệt

 

Little Saigon tiếp tay tranh đấu cho Nhạc sĩ yêu nước Việt Khang

Ngô Kỷ
 
PHÓNG SỰ BẰNG HÌNH: Little Saigon tiếp tay tranh đấu tự do cho các nhà dân chủ trong nước, và cho Nhạc sĩ yêu nước Việt Khang

Hòa nhịp với cao trào đòi hỏi nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam phải trả tự do cho các nhà đấu tranh tôn giáo, dân chủ, nhân quyền trong nước, đặc biệt cho Nhạc sĩ yêu nước Việt Khang, trong hai tuần qua, Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh Chống Cộng Sản Và Tay Sai tại Nam California đã thực hiện một số biểu ngữ treo trên chiếc xe Cờ Vàng ngay tại thủ đô tỵ nạn Little Saigon nhằm lên tiếng phản đối sự bắt bớ vô lý và thô bạo của cộng sản, cùng để cổ vũ đồng hương quan tâm và hỗ trợ cho công cuộc tranh đấu này. Kính mời Quý Đồng Hương theo dõi một số hình ảnh sau đây:
VKbanner2.jpg
 
Hình dưới: Ông Phan Kỳ Nhơn, Phối trí viên Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh Chống Cộng Sản Và Tay Sai, và Ông Trần Thanh Phong thuộc Ủy Ban Giám Sát Hội Đền Hùng Hải Ngoại.
 
 
 
  
 
 
 
 
 
 
 
 
 Hình dưới: Xe Cờ Vàng với biểu ngữ tranh đấu tự do cho các nhà đấu tranh dân chủ quốc nội và cho Nhạc sĩ yêu nước Việt Khang, được hàng ngàn lượt xe cộ dập dìu qua lại trên đại lộ Bolsa, Little Saigon nhìn thấy mỗi ngày.
  
 Đồng Hương đủ mọi thành phần ghé đến Xe Cờ Vàng để tìm hiểu tình hình và bày tỏ sự hỗ trợ đấu tra
 
 
Hình dưới: Xe Cờ Vàng với biểu ngữ tranh đấu tự do cho các nhà đấu tranh dân chủ quốc nội, và cho Nhạc sĩ yêu nước Việt Khang thường được chạy tới đậu nơi có các buổi hội họp, tiệc tùng trong cộng đồng. Cựu Thiếu Tá Quân Cảnh VNCH Phan Kỳ Nhơn là Phối trí viên Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh Chống Cộng Sản Và Tay Sai đã phối hợp với Hội Quân Cảnh Nam Cali để đậu xe Cờ Vàng ngay trước nhà hàng Hoàng Sa-Paracel Restaurant  trong ngày Hội Quân Cảnh Nam Cali Mừng Tân Xuân 2012. Ca sĩ Phương Hồng Quế đã hát bài “Anh Là Ai?” để bày tỏ sự cảm kích tinh thần yêu nước của nhạc sĩ Việt Khang.
 
 
 
 
 

Xe Cờ Vàng với biểu ngữ tranh đấu tự do cho các nhà dân chủ quốc nội, và cho Nhạc sĩ yêu nước Việt Khang có lúc đậu, có lúc
 
 

Chế độ lấy ghế che mặt

Chế độ lấy ghế che mặt  

Ngô Nhân Dụng

Nhìn cảnh một anh công an chìm nâng chiếc ghế lên che mặt khi kỹ sư Ðỗ Nam Hải đưa máy lên chụp hình khiến người coi phải động lòng trắc ẩn. Nó chứng tỏ người công an này biết xấu hổ.

Anh bạn trẻ này không muốn phơi bộ mặt cho mọi người biết mình là công an. Không muốn đi đâu cũng có người nhận ra mà hỏi: Anh chính là anh công an vẫn “canh cửa” nhà ông Ðỗ Nam Hải phải không, sao tôi thấy giống quá? Anh cũng không muốn đám con anh bị bạn bè trong trường dò hỏi: Bố mày làm công an hả? Hay vợ anh đi chợ bị người ta chỉ trỏ: Vợ công an đấy!

Hà Sĩ Phu có lần phân tích tình trạng nước ta bây giờ đầy tham nhũng, trấn lột, thấy một nguyên nhân là trong xã hội nhiều người không còn biết xấu hổ nữa. Cho nên khi một anh công an còn biết xấu hổ, chúng ta phải mừng. Và thương cảm. Phản ứng nhanh chóng cho thấy anh công an này biết xấu hổ thật! Các cụ nói: “Xấu hổ lấy rổ mà che, lấy nong mà đè, lấy đấu mà đong” (Trong Ca Dao Nhi Ðồng, do Doãn Quốc Sĩ sưu tầm). Ngồi trên lề đường giữa thành phố không kiếm ra cái rổ, anh công an của Ðỗ Nam Hải lấy ngay cái ghế mình ngồi đưa lên che mặt. Ghế là đồ dùng để ngồi lên, đem ghế che mặt là vạn bất đắc dĩ, cũng không khác gì lấy cái đũng quần mà che lên mặt. Mạnh Tử coi tính biết xấu hổ là một dấu hiệu của tính Thiện bẩm sinh trong mỗi người. Biết xấu hổ là một trong bốn đầu mối (Tứ Ðoan) của các đức tính Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí. Mạnh Tử viết: “Tu ố chi tâm, Nghĩa chi đoan dã.”

Khi kỹ sư Ðỗ Nam Hải điện thoại cho Trung Tá Nguyễn Văn Tâm, trưởng phòng công an 35 thành phố trình bày mình bị một công an canh cửa tấn công, thì bị ông này hỏi: “Anh có chắc thằng đó là công an không?” Ông hỏi một câu con nít nghe cũng phải bật cười! Rõ ràng là ông trung tá này không thèm lấy cái gì che mặt hết. Buột miệng hỏi như vậy mà không tự thấy ngượng miệng. Nhưng cũng chẳng nên phê phán ông Nguyễn Văn Tâm. Ông ta phản ứng đúng với vai trò một trung tá công an. Khi thấy dân tố cáo bất cứ cái gì, phải chối ngay, phải lấp liếm, bịa đặt, bưng bít, bằng bất cứ cách nào, không bao giờ nhận lỗi. Nó cũng giống như phản ứng của ông Ðỗ Trung Thoại, phó chủ tịch thành phố Hải Phòng khi bị nhà báo hỏi về vụ đem công an, bộ đội kéo theo côn đồ đến phá sập nhà ông Ðoàn Văn Vươn. Ông Thoại cũng nói xưng xưng: Nhân dân “bức xúc” đến phá đấy!

Những phản ứng nhanh chóng này cũng không phải vì các ông Tâm, ông Thoại sáng trí, nhanh miệng. Nó là do hệ thống đã đào luyện cho họ, tạo thành một phản xạ do điều kiện, như những con chó của Pavlov nghe tiếng chuông là chảy nước bọt. Hệ thống bảo phải bất chấp mọi thủ đoạn gian dối, vu cáo, ngụy tạo, che đậy, gian trá, không cần biết phải trái, chỉ cần bảo vệ quyền lợi của đảng. Gian dối không phải một tính xấu của một vài cá nhân mà là một thứ “Lỗi hệ thống”. Nó nằm trong cốt tủy các chế độ cộng sản, từ xưa đến nay vẫn vậy. Lại nhắc lời nhà văn Solzhenitsyn nói về chế độ độc tài cộng sản ở Nga: Một hệ thống đàn áp luôn luôn phải đi kèm với một hệ thống dối trá để bưng bít, che đậy những cái ác.

Phản ứng xạ nhấc ngay cái ghế che lên mặt cũng là do thói quen che đậy, bưng bít mà các cán bộ học được trong hệ thống đó. Ông Ðỗ Trung Thoại đưa “Nhân dân” ra làm cái ghế che mặt ngay lập tức. Bởi vì ông đã được đào tạo như thế từ trong lò của hệ thống. Không riêng gì anh công an gác cửa nhà kỹ sư Ðỗ Nam Hải, mà tất cả các cán bộ đảng viên cộng sản chân chính đều phải thấm nhuần chủ nghĩa lấy ghế che mặt.

Như trong vụ cướp đất của gia đình Ðoàn Văn Vươn chẳng hạn. Một bản kiến nghị do Luật Sư Phạm Vũ Hải đã vạch ra là anh em ông Ðoàn Văn Vươn là nạn nhân của một trình tự vi phạm pháp luật “có hệ thống”. Hơn nữa, còn sự “toa rập” của cả hệ thống tòa án từ huyện lên tỉnh. Ðây là một vụ ăn cướp có hệ thống, do hệ thống sinh đẻ ra. Ông Nguyễn Tấn Dũng đã cố làm dịu nỗi phẫn uất nổi lên khắp nước Việt Nam bằng lời thú nhận là nhà nước sai lầm từ đầu đến cuối. Cho phép ông Ðoàn Văn Vươn dùng một phần đất đã sai luật. Ra lệnh lấy lại đất lại còn sai hơn. Ðem lính tráng, con đồ, súng ống đến cướp đất, phá nhà càng sai hơn nữa.

Nhưng ông Nguyễn Tấn Dũng cũng biết đem ngay một cái ghế đưa lên che mặt. Cái ghế này là việc đổ tội cho đám quan chức cấp dưới ở Hải Phòng. Gọi là cái ghế không ngoa. Ông Dũng ngồi trên cái ghế thủ tướng là vì ông đang làm đại biểu Quốc Hội. Ông được bầu vào Quốc Hội là nhờ đám quan chức Hải Phòng, Tiên Lãng “cơ cấu” cho các lá phiếu. Ông dùng họ như một phương tiện để leo lên ngồi ghế thủ tướng. Chính đám này là những cái chân trong cái ghế thủ tướng của Nguyễn Tấn Dũng. Trước cuộc tấn công của dư luận cả nước vì vụ Ðoàn Văn Vươn, Nguyễn Tấn Dũng đã đưa cái ghế đó lên che mặt.

Nhưng cái ghế đó lủng. Nó thủng lỗ chỗ, những lỗ thủng rất to. Nó không che đậy được cái mặt của mạng lưới lạm dụng quyền hành chia chác quyền lợi riêng tư giữa đám tham quan, từ xã, từ huyện lên thành phố, lên đến trung ương! Cái ghế lủng đó càng bất lực không che đậy được cả chủ trương không cho phép nông dân làm chủ ruộng đất của họ. Nó không che đậy được một hệ thống gian trá tham tàn đang lợi dụng mồ hôi nước mắt của dân Việt Nam để làm giầu.

Cuộc họp báo “trấn an” của Nguyễn Tấn Dũng không che đậy được cái mặt thật của chế độ, mà còn kéo dài thêm tình trạng bất an. Bởi vì nó “đánh bùn sang ao,” như nhiều người mô tả. Nó không giải quyết những oan ức của các nạn nhân là gia đình Ðoàn Văn Vươn. Nó không xác định những kẻ gây ra tội lỗi phải chịu trách nhiệm gì. Bọn họ chỉ cần kiểm điểm trong nội bộ với nhau! Những lệnh thu hồi đất bị thù hồi vì sai luật, nhưng những mảnh đất do gia đình Ðoàn Văn Vươn khai khẩn vẫn có thể bị mất bất cứ lúc nào. Gia đình đó vẫn không được coi là chủ đất. Chỉ có nhà nước làm chủ. Họ chỉ cần sửa lại mấy quyết định cũ, làm sao cho nó đúng luật hơn là gia đình Ðoàn Văn Vươn lại có thể mất hết. Cũng như hàng triệu nông dân Việt Nam khác. Không những thế, Ðoàn Văn Vươn còn có thể đi tù nữa! Tất cả chứng tỏ vụ án lịch sử Ðoàn Văn Vươn sẽ còn kéo dài chưa biết bao giờ xong. Cái ghế mà ông Nguyễn Tấn Dũng đưa lên che mặt không chỉ bị lủng không thôi. Nó đang rách nát cả rồi.

Chính miệng ông thủ tướng còn vu oan giá họa cho gia đình Ðoàn Văn Vươn tội “giết người”. Không có ai bị giết làm sao có tội giết người? Súng hoa cải bắn ra vì phẫn uất trước những hành động phi pháp, làm sao súng đó giết được người? Sáu trăm nhà trí thức lên tiếng yêu cầu phải xóa bỏ tội danh “giết người” của ông Ðoàn Văn Vươn. Mấy trăm nông dân nạn nhân bị cường hào cướp đất đã kéo đến thăm nơi gia đình Ðoàn Văn Vươn ở, họ đến từ những tỉnh Hà Ðông, Hưng Yên. Bao giờ thì những nạn nhân cướp đất này kéo nhau về Hà Nội, đem theo hình ảnh ông Ðoàn Văn Vươn đi biểu tình? Bao giờ nông dân Việt Nam đứng lên đòi phải xóa bỏ chế độ cướp đất của nông dân mà đảng Cộng Sản đã bắt đầu từ khi thi hành chính sách tập thể hóa nông nghiệp của Stalin và cải cách ruộng đất của Mao Trạch Ðông? Không cái ghế nào đưa lên che được bộ mặt đó.

 

NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN

RÚT TIỀN RA KHỎI NGÂN HÀNG CHÚNG TA SẼ KHAI TỬ CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN VIỆT NAM TRONG VÒNG MỘT TUẦN LỄ

Bài viết của 1 bạn trẻ tuổi 20 trong nước.

Posted on January 31, 2012 by HieuLe 

 

Bao năm rồi không còn nhớ, nhưng quê hương tôi cứ mỗi độ xuân về thì cụ đồ râu tóc bạc phơ ngồi viết câu đối đỏ bên đường nay đã vắng bóng, thay vào đó người ta trơ trẽn, đem ra treo đầy đường, vẽ đầy phố những khẩu hiệu tuyên trunyền mà chẳng ai thèm để ý: “Mừng Xuân, mừng đảng quang vinh.”Những năm trước họ còn kệch cỡm vô học đến độ dám để cả đảng đứng trên mùa xuân của đất trời, dân tộc. Năm nay, những đỉnh cao sở thú học làm người đôi chút đã biết đưa xuân lên hàng đầu, nhưng cũng chỉ đến đó thôi, trình độ văn hoá bổ túc công nông cả mà. Chẳng may phải sống trong môi trường ô nhiễm cực kỳ của cái gọi là cnxh. Chẳng may mỗi khi ra đường phải nhìn thấy khắp nơi cờ đỏ búa liềm và một ngôi sao vàng chìm ngập trong biển máu của mầu cờ đỏ. Chẳng may cứ mỗi khi mở TV lại thấy xuất hiện những khuôn mặt no căng béo mỡ, húp híp mắt mở không ra của các Uỷ viên Bộ chính trị, của ngài Thủ tướng “Vinashin”. Ôi tuổi trẻ Việt Nam, chúng tôi bị đầu độc, nhồi nhét trong gần 70 năm nay nơi ao tù xhcn, biết bao giờ chúng tôi mới bơi được ra biển khơi đây?

 

Trong đêm giao thừa 2012, khai bút đầu năm, trước tiên tôi xin cám ơn nhân loại, và đặc biệt cám ơn những người đã sáng tạo ra hệ thống Internet nhờ đó mà thế hệ trẻ Việt Nam không còn bị giam giữ trong ngục tù ngu dốt của đảng csVN nữa. Cám ơn Bill Gates, Steve Jobs nhờ quý vị mà ngày hôm nay chúng tôi thênh thang lướt mạng ngay trước mũi bọn công an. Những bức màn tre, màn sắt trước đây giam giữ cha anh chúng tôi bây giờ chỉ là trò cười cho thế hệ @. Khi những hàng rào ngăn cấm tư tưởng con người bị phá bỏ bằng công nghệ thông tin, khi những bức tường lửa (firewall) trở thành bất lực trước khát vọng tự do, đấy là lúc dân chủ khai sinh. Tuổi trẻ Việt Nam sẽ đồng khởi vùng lên để trả lại tên đường TỰ DO, chúng tôi sẽ nam kỳ khởi nghĩa để đem lại CÔNG LÝ, cái gì của Cesar hãy trả lại cho Cesar. Chúng con xin cám ơn cha mẹ đã cho con khối óc chắp cánh bay lên những vì sao cao nhất, và nhận thức được sự giẫy chết của cnxh thay vì chủ nghĩa tư bản như người ta nói. Cha mẹ đã dậy chúng con biết thế nào là dân chủ thực sự khi cho phép chúng con nói lên những điều khiến cha mẹ lo nhiều, sợ hãi nhiều, cha mẹ không bịt miệng chúng con và bắt chúng con phải suy nghĩ một chiều như đảng vẫn làm. Chúng con biết tóc cha mẹ đang bạc đi vì sợ hãi để cho tuổi xanh chúng con vươn lên dưới ánh mặt trời. Xin cha mẹ yên tâm, nếu một mai con phải vào tù thì chế độ hôm nay cũng sẽ chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa để giam giữ con, bạn bè, và anh chị em chúng con sẽ hàng hàng lớp lớp như thác đổ triều dâng phá đi khung cửa ngục tù, và ngày đó cũng không xa. Tại Việt Nam hôm nay làm gì có tự do, chỉ có nhà tù lớn hay nhà tù nhỏ mà thôi. Sợ hãi chính là tên cai tù nguy hiểm nhất cho mỗi người chúng ta, nhưng khi vượt qua được nỗi sợ hãi thì chính là lúc kẻ thù của chúng ta lo sợ. Con không còn sợ nữa, bạn bè con không còn sợ nữa, chúng con đang tỉnh thức sau đêm dài u mê. Bây giờ là lúc đảng csVN sợ hãi, chính vì sợ hãi nên chúng ra tay bắt bớ giam cầm bất cứ ai, như con chó điên cắn càn trước khi nhận viên đạn thi ân và bị vất xuống cống. Các đỉnh cao Bắc bộ phủ cứ bắt hết đi, nhớ mà giữ Bùi Thị Minh Hằng thêm vài chục năm nữa, cho cái gan dũng khí của cô ta phải héo hon trong lao tù – Hãy giam Cù Huy Hà Vũ cho đến ngày mọt gông – Hãy bịt miệng Linh mục Nguyễn Văn Lý cho đến khi không còn hơi thở để cả thế giới thêm ghê tởm cái chế độ – Hãy cô lập Hoà thượng Thích Quảng Độ để cho nhân loại biết thế nào là tự do tôn giáo tại Việt Nam – Trí thức như Trần Huỳnh Duy Thức là cái gai đâm vào mắt đảng hãy nhổ tận gốc, diệt tận ngọn – Và hằng ngàn tiếng nói bất khuất khác đang bị đảng cô lập! Nhà báo Hoàng Khương là kẻ bôi bác cách mạng chưa kể tội cả gan gài bẫy công an đảng, cần phải biệt giam. Đêm giao thừa năm nay, hoà cùng niềm vui xuân của dân tộc, qua mạng Internet, qua Dân Làm Báo tôi đã thấy ngọn lửa sấm sét từ nòng súng của anh hùng Đoàn Văn Vươn, những phát súng, những viên đạn, những quả mìn tự chế bằng uất hận đã làm rung chuyển thành trì xhcn. Tôi đã thấy từ đầu que diêm uất hận của mỗi người dân Việt bay lên màn đêm góp lại cùng nhau thành đám cháy rừng quét sạch cái đảng bán nước, hại dân. Hãy nhóm lên hằng triệu que diêm khác, súng hãy nổ khắp nơi, một cánh chim không thể nào bay xa được, cả triệu cánh chim chúng ta sẽ đủ sức quét đảng cộng sản “Hèn với giặc, ác với dân” này ra biển Đông. Trong quá khứ, đảng đã đẻ ra một anh hùng Lê Văn Tám giả tạo lịch sử sẽ phán xét, nhưng trong hiện tại đảng đang tạo ra những Thánh tử đạo cho đất nước oai hùng, bắt thêm nữa đi, nhốt cho chật nhà tù, tuổi trẻ chúng tôi cần thần tượng để tôn thờ. Hỡi bạn bè yêu thương của tôi, hỡi tuổi trẻ kiêu hùng Việt Nam, hỡi những ai không còn sợ hãi nữa, tôi cảm phục vô cùng khi hằng tuần thấy các bạn rủ nhau với laptop bên cạnh và đọc Dân Làm Báo trước mũi bọn công an nguỵ quyền cộng sản.

 

Tôi ngưỡng mộ vô cùng khi các bạn dõng dạc đọc tuyên ngôn Hoàng Sa, Trường Sa ngay giữa thủ đô Hà Nội, xin cho tôi được ngả mũ kính phục tất cả. Các bạn là Việt Nam và Việt Nam là các bạn.

 

Tôi xin cúi đầu trước lòng dũng cảm của chị Trần Thị Nga và cháu bé còn trên tay mẹ đi biểu tình chống Trung Quốc, chị oai hùng gấp vạn lần Nguyễn Chí Vịnh, Phùng Quang Thanh. Hỡi đám công an ngu dốt, mặt mày vênh váo ngồi thành từng nhóm với điện đàm quấn trong những tờ báo, có gì đâu sợ hãi mà phải dấu diếm, chỉ cần nhìn cái khuôn mặt lấm la lấm lét như chó ăn vụng bột các ông đã tự giới thiệu mình là ai rồi. Không cần phải đem máy phá sóng đến để ngăn ngừa chúng tôi dùng điện thoại liên lạc rủ nhau đi biểu tình, qua Internet chúng tôi đang gửi thông điệp cho cả nước, cho cả thế giới là tuổi trẻ Việt Nam đang đứng lên và chúng tôi sẽ là sóng thần quét sạch chế độ cộng sản Việt Nam. Chúng tôi hiên ngang làm việc đó ngay trước mũi các ông đấy, mở mắt ra, thông minh một chút cho vợ con đỡ tủi thân. Các ông dùng bộ đàm tầm sóng không quá vài cây số để liên lạc, xin chỉ thị, chúng tôi xử dụng iPhone, iPad gửi thông điệp đi toàn cầu qua vệ tinh. Chúng tôi đọc báo phản động ngay trước mũi các ông, nhiều khi còn dễ hơn đọc ở nhà vì sợ cha mẹ không cho.

 

Các ông lù lù ngoài ánh sáng, khệnh khạng coi trời bằng vung, chúng tôi âm thầm làm giòng nước ngầm xoáy đổ chế độ, đố các ông giữ được nước trong lòng bàn tay. Các ông mù quáng bảo vệ một chế độ giẫy chết, chúng tôi nhìn xa trông rộng hướng về một ngày mai đất nước không còn cộng sản. Các ông ăn lương của dân chúng nhưng quay lại cắn chủ, chúng tôi được cha mẹ nuôi và dậy cho đâu là bạn đâu là thù.

 

Các ông là Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống, chúng tôi là Quang Trung, Trần Hưng Đạo, Bà Triệu, Hai Bà Trưng. Các ông quỳ lạy trước bá quyền Đại hãn, chúng tôi chuẩn bị ống đồng cho con cháu Tôn Sĩ Nghị. Các ông cắn cỏ ngậm rơm xin gắn thêm một sao vào cờ Trung Quốc, chúng tôi sẽ quét sạch những sao trên mầu cờ đỏ. Các ông ức hiếp dân, tịch thu nhà cửa đất đai, đào mồ mả gia tiên, chúng tôi nổ súng ở Tiên Lãng, đặt bom nhà Đại tá công an tại Thái Nguyên. Các ông ở nhà cao cửa rộng, con cái đi xe hơi vênh váo cập kè chân dài cổ cao, chúng tôi là hằng triệu triệu xe gắn máy, đi bộ có, chen chúc trên xe buýt có và chúng tôi đông như ong như kiến… tất cả đang hướng về các ông cho ngày phán xét.

 

Các ông ngu đần tin là đảng muôn năm, chúng tôi sáng suốt tin là DÂN VẠN ĐẠI. Các ông là thuyền, là Vinashin, Vinalines, chúng tôi là sóng và sóng đã đánh chìm thuyền. Các ông tình nguyện làm khuyển mã cho 14 con khỉ đột, chúng tôi là con cái của 90 triệu dân. Các ông nhìn trước mắt “còn đảng, còn mình” hoặc trung với đảng trước cả hiếu với dân, chúng tôi nhìn lâu dài, đất nước quê hương là muôn năm muôn đời và đảng là một bọn thảo khấu cướp ngày không hơn không kém. Các ông là những con lừa bị che mắt chỉ thấy một hướng, chúng tôi là cánh hạc bay trên trời cao nhìn thấy năm châu bốn bể. Hãy tỉnh thức trước khi chúng tôi phải hành động, hãy đứng về chính nghĩa thay vì bạo quyền, hãy trả thẻ đảng và về với nhân dân. Khi sóng nổi, khi bão đến chớ có dại dột mà chống lại ý trời và lòng dân. Hãy dẹp ngay đám dân phòng vô học, thất nghiệp, đeo băng đỏ ngang tay. Bọn cỏ đuôi chó đó chỉ khiến chúng tôi khinh bỉ chế độ và nuôi căm hờn dâng cao mà thôi. Một cú đấm vào mặt người dân, một điếu thuốc ngậm miệng, ngạo mạn của tên dân phòng già sắp chết hùng hổ trên cung Thánh nhà thờ Thái Hà sẽ được trả lời bằng trăm bài viết trên Dân Làm Báo với hằng triệu người khắp thế giới xem và họ sẽ chuyển tin đến hằng triệu người khác. Chúng tôi liệu có thông minh hơn các ông không, hỡi những đỉnh cao trí tuệ. Các ông theo ý đảng, chúng tôi vâng ý trời toại lòng dân. Các ông là thiểu số, chúng tôi là toàn dân. Tuổi trẻ chúng tôi bị che mắt bằng khăn quàng đỏ đã bao nhiêu năm rồi, chúng tôi bị tẩy não bằng một chủ nghĩa ngoại lai đã và đang bị cả nhân loại ném vào sọt rác. Chúng tôi bị bắt phải ca ngợi một xác chết, vâng nếu đêm qua em mơ gặp bác Hồ thì sáng nay, ngày mùng một Tết 2012 xin cho chúng tôi được đồng ca bài hát ân tình “Làm sao giết được người trong mộng”. Đừng ảo tưởng mà bắt 90 triệu người sống phải tôn thờ một xác chết! Một nhạc sĩ gia nô nào đó viết: “Đảng đã cho ta một mùa xuân…” và nhiều bạn trẻ chúng tôi phải công nhận là bài hát này đã trở thành một liều thuốc sổ công hiệu nhất cho những ai bị táo bón, cứ nghe đến thì trong cơ thể chỗ nào có đường thoát là mọi thứ trong người đều tuôn ra như ba giòng thác cách mạng không cách nào kềm hãm được. Gía mà đảng đừng mộng mơ cao làm chính trị, thay vào đó đi bán thuốc sơn đông, cao hổ cốt, thuốc trị táo bón thì lời to.

 

Năm mới, nói chuyện xuân, cho phép tôi được chia xẻ cùng các bạn những mùa xuân tù ngục “Gulag” mà đảng đã cho chúng ta và mỗi người hãy tự suy nghĩ xem liệu có còn ai muốn những mùa xuân kinh hoàng đó không? Mùa xuân CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT. Chế độ csVN có thể che dấu những tội ác tầy trời của họ qua sự kiểm soát chặt chẽ báo chí, thông tin và tuyên truyền. Nhưng họ không thể nào che nổi ánh sáng mặt trời mang tên lịch sử. Xin mời các bạn trẻ hãy vào Google và đánh hàng chữ cải cách ruộng đất các bạn sẽ thấy đảng quang vinh như thế nào trong việc chôn sống đồng loại. Hitler, nhà độc tài Đức Quốc Xã đi vào lịch sử là tên đồ tể của nhân loại, nhưng Hitler chỉ giết người Do thái chứ hắn không giết người cùng chủng tộc. Bác Hồ noi gương bác Mao quay về giết ngay chính đồng loại, dậy con đấu tố cha mẹ, bắt người làm công đem chủ ra chôn sống, thậm chí giết chính những người đã giúp đỡ, nuôi nấng, che dấu mình khi còn hoạt động trong bí mật như câu chuyện bà Nguyễn Thị Năm. Cho đến nay, vẫn chưa có con số chính thức nào cho biết có bao nhiêu nạn nhân bị đấu tố và chôn sống trong cuộc cách mạng ccrđ ô nhục này, nhưng ước lượng không dưới 250,000 người, khi mà dân số miền bắc vào thời điểm đó chỉ 16 triệu người. Ông Hồ quả là vĩ đại hơn Hitler trong thành tích giết người đồng chủng! Ngày hôm nay, chính quyền Cambodia và Toà án quốc tế đem ra xử bè lũ Pol Pot với tội danh diệt chủng. Trong khi đó, đảng csVN vẫn tiếp tục cưỡng bức cả nước phải thờ cái xác chết Hồ Chí Minh. Vâng, lịch sử cũng ghi là ông Hồ đã khóc và xin lỗi toàn dân về sai lầm của một số cán bộ trong khi thi hành chính sách ccrđ. Có thế thôi sao, trên dưới ¼ triệu người chết đưa đến hằng triệu gia đình tan nát và chỉ một lời xin lỗi của lãnh tụ là xoá đi tất cả! Ôi mùa xuân tuyệt vời đảng đã cho ta! Ôi sinh mạng người Việt dưới chế độ xhcn rẻ hơn cả bèo, hơn một phần tư triệu xác chết đổi lấy vài giọt nước mắt cá sấu của tên già đồ tể. Mùa xuân TRĂM HOA ĐUA NỞ. Không la hét đấu tố ồn ào như ccrđ, lần này bác và đảng thâm hiểm, mưu mô và quỷ quyệt hơn rất nhiều. Hãy khuyến khích cho trăm hoa đua nở cho trăm nhà lên tiếng. Từ đó, một Trần Dần xuất hiện, “Tôi đi không thấy phố không thấy nhà, chỉ thấy mưa sa trên mầu cờ đỏ”, cứ thế hằng trăm văn nghệ sĩ ưu tú của miền bắc lần lượt xếp hàng vào trại cải tạo, để học tâp để thấm được thế nào là “mưa sa trên mầu cờ đỏ”. Đảng đã bước đầu thành công trong chiến dịch triệt hạ tư tưởng con người. Những cha ông chúng tôi ở miền bắc vào thăm gia đình sau năm 1975 kể lại cuộc sống sau mức màn sắt là mọi người sợ hãi, nghi kỵ lẫn nhau, gia đình có làm thịt một con gà cũng phải đóng kín cửa và chôn dấu lông gà nếu không muốn bị hàng xóm tố cáo. Ngồi tròn mắt nghe các cụ kể chuyện mà người tôi nổi cả da gà và từ đó tôi mới nhận thức được không phải chỉ có riêng miền nam khổ cực trong 37 năm qua đâu, mà người dân miền bắc đã phải cắn răng chịu đựng gần 70 năm nay rồi. Thành quả lớn nhất mà đảng đã đạt được trong chiến dịch trăm hoa đua nở này là tạo ra một sự phân hoá, nghi kỵ, bất tín giữa người dân với nhau. Khi dân chúng không còn ai tin ai thì họ sẽ không còn sức kháng cự nữa và họ sẽ bị đảng “thuần thục”, xin lỗi khi phải dùng từ “thuần thục” là ngôn ngữ chỉ dùng cho loài vật được người huấn luyện, tôi chỉ mượn hai chữ này từ cửa miệng ông Đại tá, Đỗ Hữu Ca, Giám đốc công an Hải phòng vừa phát biểu về vụ anh Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng đã dùng súng bắn vào công an, bộ đội khi đám thảo khấu bu đến cưỡng đoạt đất đai mà mồ hôi và nước mắt của anh Vươn và gia đình đã đổ ra trong hằng chục năm qua để chiến đấu với biển với sóng. Viên Đại tá công an nói: “Khi chúng tôi cưỡng chế, người dân nơi đây rất đồng tình. Tuy nhiên vụ việc có cái dở đó là tổ công tác khá chủ quan, không lường hết được các tình huống. Từ sau hòa bình đến nay, người dân Tiên Lãng khá thuần nên huyện nghĩ rằng không có việc chống đối như thế”. 70 năm tư duy người cộng sản có khác gì đâu, họ vẫn xem dân không phải là người mà chỉ cần thuần hoá như những đàn súc vật không hơn không kém. Đảng đã cho ta gần 70 mùa xuân “khá thuần” cho nên khi những anh chị em ngư dân của chúng ta bị Trung Quốc đem tầu hải giám xâm phạm lãnh hải, bắt cóc đòi tiền chuộc và giết hại, đa số chỉ biết lặng câm khi đọc trên báo hoặc nghe những người phát ngôn của chính phủ gọi là “tầu lạ”. Đảng đã thuần hoá chúng ta giống như những con đà điểu chỉ biết vùi đầu trong cát khi gập giông bão. Đảng hèn hạ không dám đối đầu với bọn bá quyền Trung Quốc thì cũng hiểu đươc, nhưng cả 90 triệu người trong nước đều im lặng trước lối giải thích “lạ” về “tầu lạ” thì không thể nào không khen cuộc cách mạng xhcnVN đã thành công trong mức độ thuần hoá con người như thế nào? Đảng đã thuần hoá người dân để mọi người chấp nhận những sự “phi lý” từ nay trở thành “có lý”, đảng thành lập Dân quân biển để cùng nhau bảo vệ khi bị tầu lạ quấy rối, thế thì lực lượng hải quân, không quân với tầu ngầm Kilo và máy bay hiện đại để làm gì? Đảng dùng ống đu đủ thổi vào hậu môn của những Hiệp sĩ đường phố ở Bình Dương và lợi dụng nhiệt huyết của họ để chống tội phạm, trong khi đó thì sử dụng công an đi hiếp dân, bắt chẹn, ăn hối lộ. Quân đội nhân dân thì lo xây sân golf trong phi trường, đi làm kinh tế thậm chí mở nhà nghỉ, khách sạn, phòng massage nuôi béo bọn tướng tá. Công an thì nay bẻ cổ dân, mai giải toả nhà, đi đến đâu ngửa tay xin tiền đến đó. Công chức phường khóm thì hậm hoẹ khó dễ cho đến khi lòi ra phong bì. Ôi những mùa xuân vắng bóng công lý đảng đã cho ta! Mùa xuân nào cũng chỉ ở cùng chúng ta vài ba tháng, nhưng mùa xuân của trăm hoa đua nở, trăm nhà lên tiếng đã bắt chúng ta phải ngậm miệng đến gần 70 năm qua. Độc lập ở đâu khi mà mảnh đất quê hương đang bị người nước lạ hằng ngày đào phá bauxite, độc lập chỗ nào khi lòng dân sôi sục vì biển đảo bị chiếm đoạt bởi một lũ lạ người lạ ngợm, nói thẳng ra là bè lũ Đại hán Trung Quốc, ấy thế mà viên chức cao cấp của Bộ Ngoại Giao Việt Nam lại nói rằng “Yêu cho roi, cho vọt”, yêu kiểu đó thì tại sao quân đội nhân dân Việt Nam lại không dám “yêu lại” nhỉ? Hải quân Việt Nam Cộng Hoà họ có sợ đâu? Hay chính sách của đảng cs bây giờ là độc lập bằng miệng còn đất đai thì cứ từ từ bán, chẳng ma nào biết. Bọn Trung Quốc đã ở khắp đất nước rồi đó, chúng có mặt ở cao nguyên, chúng nằm ngay Lâm Đồng, chúng ngồi chồm hổm trong Bộ Chính Trị. Hàng hoá made in China ngự trị từ Mống Cái đến Cà Mâu, phim Tầu chiếu hết bộ này qua bộ khác trên TV do nhà nước kiểm soát. Có độc lập không khi đảng bắt những em bé gái mặc quần áo tầu đứng dưới trời giá lạnh cầm cờ sáu sao đón quan Thái Thú Tập Cẩn Bình? Tự do theo nghĩa nào mà người dân chỉ mới nói đến hai tiếng thân yêu Hoàng Sa và Trường Sa là đủ để công an đạp vào mặt, bắt bỏ tù, lôi kéo trên đường phố như súc vật. Tự do đâu mà Điếu Cày, người đã từng phục vụ chế độ trong hàng ngũ quân đội nhân dân bị giam quá hạn tù và cho đến nay vợ con vẫn không biết sống hay chết! Ấy thế mà bà Giáo sư, Phó Chủ tịch nước người có nhan sắc làm nhục tất cả phụ nữ Việt Nam lại còn nhe hàm răng vẩu cho rằng đất nước ta dân chủ gấp vạn lần bọn tư bản giẫy chết. Liêm sỉ là điều không bao giờ có ở bọn đứng đầu nguỵ quyền cộng sản Việt Nam. Tự do ở chỗ nào mà cả nước có 700 nhật báo, tuần báo, đài phát thanh, đài truyền hình và tất cả đều nằm trong tay đảng? Cái thứ tự do trong tù ngục, tự do giữa bốn bức tường giam, tự do được kiểm soát bởi bọn cai ngục. Hạnh phúc, có thật là chúng ta được hạnh phúc không? Còn tùy theo cái nhìn của mỗi người, nhưng tại sao chúng ta không hỏi Trịnh Kim Tiến về mảnh khăn tang chị quàng trên đầu bên di ảnh người cha ông Trịnh Xuân Tùng đã bị tên Trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đánh chết, chxhcnVN quả là ưu việt, công an đánh chết người chỉ bị tuyên án 4 năm (tôi dùng chữ chỉ ở đây có nghĩa là tên Ninh rất có nhiều cơ hội được giảm án sau một hai tháng tù, và được tha sau một năm vì có hành vi tốt) chưa biết chừng hắn sẽ được âm thầm chuyển công tác về một địa phương khác với chức vụ cao hơn, những tên đao phủ như Nguyễn Văn Ninh là vốn quý của đảng! Muốn biết rõ hơn nữa, hãy hỏi chị Thanh Tuyền và câu chuyện đau thương về người chồng bị giết chết ngay trong đồn công an Bình Dương. Hạnh phúc hay không cứ nhìn vào gia đình nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn và nữ anh thư đất Việt Huỳnh Thục Vy, họ chỉ có một tội là dám viết lên sự thật và đảng thì chỉ thích nói dối quanh co. Tôi không thể nào quên được hình ảnh chị Trần Thị Nga tay bồng con nhỏ đi biểu tình chống Trung Quốc và cái đảng hèn hạ này đã nhanh chóng xù lông nhe nanh vuốt, đưa công an đến khoá trái cửa nhà chị Nga, chúng nhốt người ngay tại nhà như nhốt con vật trong sở thú. Hạnh phúc như thế nào khi người vợ anh Đoàn Văn Vươn ở huyện Tiên Lãng, Hải Phòng nghẹn ngào trong nước mắt “Gia đình tôi năm nay không có Tết” vì nhà cửa đã bị chính quyền địa phương giật sập. Hạnh phúc trên vành khăn tang đảng đã đem lại mùa xuân cho Trịnh Kim Tiến & Thanh Tuyền, một mùa xuân uất nghẹn vắng cha mất chồng. Hạnh phúc được sống cảnh màn trời chiếu đất, đảng đã mang lại mùa xuân cho gia đình người kỹ sư Đoàn Văn Vươn. Hạnh phúc trong bốn bức tường lao lý là quà của đảng gửi cho Trần Huỳnh Duy Thức, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Lý. Hạnh phúc được tự nhiên vào trại phục hồi nhân phẩm hai năm không cần ra toà đảng đã tặng cho Bùi Thị Minh Hắng. Những hạnh phúc đắng như thuốc bắc và cay gấp vạn lần ớt hiểm.

 

Ôi dân tộc tôi và những uất hận của 70 mùa xuân đảng đã đem về!Mùa xuân MẬU THÂN 1968. Lịch sử Việt Nam sẽ không thể nào quên mùa xuân tang tóc 1968. Chúng tôi được nhồi nhét tại học đường về nhà thơ vĩ đại Hồ Chí Minh, khi nghe thầy cô chính trị khen thơ đầy mùi nước mắm con thuyền Nghệ An của ông cả bọn chúng tôi chỉ biết nhìn nhau với ánh mắt cười đểu. Nhưng khi nghe thế hệ cha anh và đặc biệt là mấy bác người Huế bạn của ba mẹ tôi kể về biến cố Tết Mậu Thân 1968 tại Huế và các tỉnh thành miền nam. Kể về hình ảnh những sinh viên dưới chế độ Việt Nam Cộng Hoà như Nguyễn Đắc Xuân, anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan đi theo cách mạng và quay về đeo súng chạy trên đường phố Huế giết người không gớm tay (theo tôi, những tên này cần phải đem ra Toà án Quốc tế Nuremberg để xử như bè lũ Pol Pot). Nhưng có lẽ tên tội phạm lớn nhất của đất nước Việt Nam sẽ không ai khác hơn là nhà thơ và đồng thời là cái xác chết ở Ba Đình hôm nay. Hy vọng lịch sử sẽ công minh và chắc chắn sẽ phải là như thế thôi. Năm 1968, ông Hồ đã gửi đi mệnh lệnh giết người qua đài phát thanh Hà Nội với bốn câu thơ: “Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua, Thắng trận tin vui khắp nước nhà,Nam Bắc thi đua đánh giặc Mỹ.Tiến lên! Toàn thắng ắt về ta!”Lịch sử văn chương thế giới chưa có bài thơ nào mà lại giết nhiều người như thơ ông Hồ. Đảng đã cho ta một mùa xuân đầy uất nghẹn, đó là mùa xuân 1968 khăn tang phủ trùm trên một nửa đất nước. Hãy tạm cất trái tim vào ngăn kéo vài giây và thử đếm xem số nạn nhân bị quân Mỹ thảm sát ở Mỹ Lai so với thành quả đảng csVN giết người năm Mậu Thân 1968, Mỹ Lai sẽ chẳng thể nào so sánh bằng và đó là sự thật. Hơn 5,000 người dân Huế đã bị vùi dập trong những ngôi mộ tập thể, tiếng khóc vang tận trời xanh. Năm 1968 đã mở màn cho cả thế giới thấy một hình ảnh thật của bộ đội cụ Hồ chân đi dép râu, đầu đội nón tai bèo điên cuồng lùng diệt những người họ đi giải phóng, và giải phóng thật sự cho họ về thế giới bên kia. Nói cho công bằng thì bộ đội miền bắc vào đánh miền nam năm Mậu Thân 1968 cũng tử trận với một con số cực kỳ cao, chiến thắng đã không đứng về phía kẻ xâm lăng nhưng vết thương hằn mãi trong lòng dân tộc. Đêm 28 Tết mới đây, tôi cùng bạn bè đi chợ hoa trên đường Nguyễn Huệ, Sàigòn và tôi không khỏi uất hận khi thấy xuất hiện trên đường phố những bảng tuyên truyền về chiến thắng Mậu Xuân 44 năm trước. Cho đến nay, 2012 đảng vẫn còn say men trong tiệc máu đồng loại, tại sao đảng lại không kỷ niệm cuộc đại cách mạng cải cách ruộng đất nhỉ? Trưng bầy những biểu ngữ ca ngợi chiến thắng Mậu Thân cho chúng ta thấy rất rõ ràng là đảng chưa bao giờ đứng về phía nhân dân cả. Bất cứ người Việt có tâm hồn nào ở hai miền bắc và nam nếu còn lương tâm chắc sẽ phải hổ thẹn về thành tích Mậu Thân, anh em cùng cha cùng mẹ, cùng máu đỏ da vàng giết nhau. Tôi được biết qua tìm hiểu, tại Hoa Kỳ sau trận nội chiến Bắc Nam người Mỹ đã chôn chiến sĩ hai miền chung một nghĩa trang Arlington xoá đi hận thù, quên đi quá khứ. Tại Việt Nam cái đảng cầm thú 44 năm sau Tết Mậu Thân vẫn còn hô hào chiến thắng người miền bắc giết người miền nam và nghĩa trang Quân đội Biên Hoà của chế độ Việt Nam Công Hoà vẫn còn trong hoang phế, với hình ảnh trên bia mộ người đã khuất bị đục mắt, đục tên. Cầm thú cũng chưa bao giờ thù xác chết và việt cộng còn cao hơn cả cầm thú trên ý nghĩa này. Máu anh em hai miền đã thấm vào đất Mẹ, xương đã khô trên đồi quê hương. Nhưng cho đến ngày hôm nay giải khăn tang vẫn còn trắng xoá trên đầu Trịnh Kim Tiến & Thanh Tuyền và nước mắt vẫn còn tuôn trong hằng ngàn trại tù cải tạo khắp nơi trên cả nước cùng thân nhân và gia đình họ. Tội ác diệt chủng. Mùa xuân GIAN DỐI 1976. Ngày 30/4/1975 khi những chiếc xe tăng Nga và các anh bộ đội chân dép râu dẫm nát đời son trẻ, nón tai bèo che khuất nẻo tương lai tiến vào thành phố Sàigòn niềm vui đâu chưa thấy, chỉ nửa tháng sau một thông báo ngắn gọn của Uỷ ban Quân quản được ký bởi tên Đại tá công an Cao Đăng Chiếm kêu gọi các sĩ quan, binh sĩ, nhân viên chế độ VNCH đi trình diện học tập cải tạo 3 ngày, 10 ngày, hoặc một tháng tuỳ theo cấp bậc và chức vụ. Người miền nam chưa bao giờ sống và hiểu cộng sản cả, gần một triệu thành viên quân cán chính VNCH đã ra trình diện và cái 10 ngày đã trở thành 10 năm hoặc hơn thế nữa, chưa kể nhiều người đã chết trong tù. Đây là vết nhơ lịch sử, là sự gian dối vĩ đại nhất mà không một chính quyền có lương tâm và đạo đức nào làm. Nhưng đây cũng là đạo đức thật của Hồ Chí Minh. Đất nước Việt Nam sau 37 năm đến nay vẫn còn anh em bắc nam hận thù nhau cũng chỉ vì vậy. Mẹ tôi kể, một người bà con bên ngoại gia đình ở bắc vào nam thăm và được biết bố tôi phải đi học cải tạo, người dì ngoài bắc đã khóc thật to giữa nhà và nói: – “Sao bố mày dại thế, tin được chúng nó à. Tao ở ngoài đó năm 1972 khi Mỹ đánh bom 12 ngày đã tưởng quân Sàigòn ra giải phóng rồi, khổ thân, sao lại để chúng nó vào đây?” Bây giờ dân miền nam chúng tôi nói riêng và cả nước nói chung đã hiểu các ông rồi! Tôi viết những hàng này trong đêm giao thừa thiêng liêng của dân tộc.

 

Không dám thay mặt ai, nhưng tôi một công dân tên “Tuổi 20” xin dõng dạc trả lại đảng những mùa xuân tang tóc, đầy uất hận. Và cho tôi gửi đến đảng csvn thông điệp đêm Giao thừa 2012, đó là: NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN.

 

1) Tuổi trẻ Việt Nam ngày hôm nay đã quen với thế giới @, iPhone và iPad, sẽ không dễ bị che mắt, bịt mặt và lừa đảo như thế hệ cha anh chúng tôi. Nếu 14 ông bà bộ chính trị, những đỉnh cao của sở thú còn tin vào quyền năng vô hạn của hơn 700 tờ báo, đài phát thanh, và truyền hình các vị có thể định hướng, dẫn dắt chúng tôi. Hãy tỉnh thức, Việt Nam hôm nay có hằng triệu triệu người trẻ không buồn đọc báo, không thèm nghe đài và đang âm thầm cùng nhau xây thêm ống cống đủ cỡ cho các vị, và các quan tham. Chúng tôi sẽ thi đua mừng (đảng quang vinh) bằng cách làm vượt chỉ tiêu những ống cống thật to và thật chắc, bảo đảm (muôn năm). Hatka đã thay mặt chúng tôi gửi quà Tết đến 14 con khỉ đột Bộ Chính Trị, nếu những ống cống đó còn quá nhỏ với xác thân mỡ màng của 13 con đực và 1 con cái, xin vui lòng cho biết chúng tôi sẽ thay thế bằng ống cống to hơn. NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN.

 

2) Tuổi trẻ chúng tôi hôm nay không sinh ra trong rừng, cũng không tốt nghiệp bổ túc hay chuyên tu, cho nên đảng csVN chớ có dại dột lầm tưởng chúng tôi là bầy cừu non dễ bảo, dễ nghe. Chính cái hệ thống xã hội và giáo dục thấp kém của cnxh do quý vị lập ra đã khiến chúng tôi trở thành nhiều loại người nổi loạn mang đặc thù khác nhau. Loại tuổi trẻ thứ nhất nổi loạn, ăn chơi đàn điếm, lái xe sang trọng hằng tỷ đồng, uống rượu ngập đầu trong các nhà hàng sang đó chính là con cháu quý vị được xã hội gọi là “bọn 5 C” (con cháu các cụ cả), loại này là thứ dòi bọ lớn lên trong đám phân và họ không thể đại diện cho chúng tôi. Thành phần tuổi trẻ thứ hai, bị gia đình và xã hội bỏ rơi và từ đó cuốn lốc vào tội phạm cướp của giết người như tên Lê Văn Luyện, đây là thành phần cháu ngoan bác Hồ, chúng tôi cũng xin phép đứng xa với tất cả sự tiếc nuối vì chẳng qua họ chỉ là những hạt giống ngây thơ bị gieo trồng trong mảnh đất xhcn vô cảm, nơi công an giết người vô luật vô pháp, nơi cảnh sát giao thông ngày đêm cướp cạn của dân, nơi Phó Giám đốc Sáu lèo tỉnh Sóc Trăng đánh bạc thua hằng tỷ. Trưởng thành trên mảnh đất tồi tệ đó thì tuổi trẻ Việt Nam có thêm một Lê Văn Luyện thì cũng không phải là điều ngạc nhiên, họ là những sản phẩm đặc trưng của cnxh, những quái thai của thiên niên kỷ. Chúng tôi không thuộc hai loại tuổi trẻ trên, xin đừng lầm. Chúng tôi là tuổi trẻ mặc áo NO U, chúng tôi là Hoa hậu biểu tình Trịnh Kim Tiến, chúng tôi là binh nhì Nguyễn Tiến Nam, chúng tôi là anh thư Phạm Thanh Nghiên, chúng tôi là Huỳnh Thục Vy, Nguyễn Thị Thanh Bình, chúng tôi là anh hùng Đoàn Văn Vươn, khi chúng tôi dám ngăn biển đắp đê thì phát súng của chúng tôi chắc chắn sẽ không thua gì sóng biển vang âm toàn thế giới. Súng đã nổ và cuộc chiến đã khởi đầu trên cả nước. Tuổi trẻ chúng tôi không súng không đạn, không máy bay Sukhoi, không tầu ngầm Kilo nhưng khác với hải quân của quý vị chúng tôi không sợ Tầu cộng. Chúng tôi không đeo quân hàm tướng tá, nhưng sẽ không bao giờ hèn như các ông tướng phường tuồng Phùng Quang Thanh hay Nguyễn Chí Vịnh hèn hạ khép nép trước quan Thái thú Tầu. Thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay chiếm hơn 2/3 dân số và chúng tôi đang mỗi ngày góp lửa để đốt sạch cái chủ nghĩa cs hết thời trên quê hương Việt Nam. Hôm nay chúng tôi chỉ là những ngọn nến nhỏ, khi góp lại chúng tôi thành sức mạnh Thái Hà, thành đêm tỉnh thức nơi nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế. Hôm nay, tiếng nói của chúng tôi có vài triệu người xem trên Dân Làm Báo, ngày mai tiếng nói đó sẽ thành sóng biển Đông cuốn trôi chế độ bạo tàn.  

 

NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN.

 

3) Tuổi trẻ chúng tôi không thích những kẻ loạn ngôn, chúng tôi lợm giọng và buồn nôn khi thấy quý vị ngu dốt, trơ trẽn và vô liêm sỉ đến tột cùng khi tiếp tục lải nhải “Đảng csVN quang vinh muôn năm” Có ai lại tôn vinh cái đảng mà bàn tay thấm máu dân mình, cái đảng xây nhà tù nhiều hơn trường học, cái đảng dựng phòng massage nhiều hơn nhà thương. Cái đảng đem con gái ra trần truồng phơi bầy trước người Đài Loan, Hàn Quốc để họ sờ nắn như đi mua gà vịt với một hy vọng mong manh là sớm được thoát ra khỏi thiên đàng xhcn. Muôn năm thế nào được khi những ông bà quan tham, lúc chưa có quyền hành thì năm anh việt cộng đu cành đu đủ cũng không gẫy, khi có chức quyền chỉ một hai năm sau béo no, béo tròn, mắt mũi húp híp mở không ra, không tin, cứ nhìn các quan phường xã trở lên thì sẽ rõ. Xin đừng lộng ngôn mang cái đảng 4 triệu người hèn với giặc, ác với dân ra và bắt gần 90 triệu còn lại phải tung hô “muôn năm”, chúng tôi không phải dân Bắc Triều Tiên! Đừng ru ngủ chúng tôi bằng những hội hè, đình đám. Đừng mang những ca sĩ, người mẫu chân tay như bộ xương khô và bao nhiêu thịt (kể cả silicon đổ dồn vào ngực) và bảo đó là tuổi trẻ Việt Nam. Đảng csVN dưới sự chỉ đạo của 14 bộ óc “siêu nhỏ bé” vừa qua đã làm nhục cả dân tộc qua hình thức vận động ĂN GIAN bình bầu cho Vịnh Hạ Long trở thành kỳ quan của thế giới, ăn gian vì bất cứ một cuộc bầu cử chân chính nào mỗi người chỉ được phép xử dụng một phiếu, nhưng với Việt Nam thì khác, ăn gian ăn quỵt công khai không biết ngượng, cả một hệ thống tuyên truyền hùng hổ của nhà nước cổ động mỗi người bầu hằng trăm hay thậm chí ngàn lần! Bảo khối óc của quý vị là “siêu nhỏ bé” thật không ngoa, cứ xem hình ảnh cháu của ông Bộ trưởng Thông tin và Du lịch, ngồi chưa vững mấy tháng tuổi mà đã biết cầm điện thoại bình bầu cho vịnh Hạ Long thì đủ thấy cái khôi hài, kệch cỡm như thế nào? Còn gì nữa về những khối óc “siêu nhỏ bé” của 14 đỉnh cao trí tuệ, cái tổ chức bình bầu kỳ quan thế giới đó là tổ chức tư nhân NOW, không được Liên Hiệp Quốc công nhận. Làm sao mà một đảng ưu tú với hơn ba triệu đảng viên mà lại ăn phải quả lừa lớn như thế? Ngôn ngữ Việt rất phong phú, nếu mang chữ CON NGƯỜI tách ra làm hai thì mọi người sẽ thấy thành quả của đảng quang vinh đã huấn luyện cho chúng ta thành CON nhiều gấp vạn lần thành NGƯỜI. Sau gần 70 năm trong tăm tối, chúng tôi đã tỉnh thức hãy chờ và xem.

 

NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN.Tuổi trẻ Việt Nam, bạn bè quen và chưa quen của tôi ĐỪNG SỢ HÃI! Chúng ta không cần lãnh tụ, vì mỗi người trong chúng ta đã là người điều hành chính bản thân mình. Việc làm đơn giản nhất các bạn có thể làm là hãy phổ biến Dân Làm Báo và bài viết này đến bạn bè, người thân của mình.Nếu bạn ở nước ngoài, không cần giấy phép tác quyền hãy phiên dịch bài viết này, người viết chỉ xin bạn đừng sửa hoặc thêm bớt và gửi cho chính phủ, Thủ tướng, Tổng thống, Thượng nghị sĩ, Dân biểu, chính quyền địa phương nơi bạn đang sống. Hãy cất lên tiếng nói của tuổi trẻ Việt Nam. Một tiếng nói không ai nghe, nhưng hằng ngàn, trăm ngàn, và hằng triệu người cùng nói, nhân loại sẽ nghe. Sống trong nước, tuổi trẻ Việt Nam khôn ngoan hơn chúng ta sẽ cất lên tiếng nói khác, âm thầm nhưng vũ bão. Chỉ cần các bạn tự mình và thuyết phục gia đình cùng nhau RÚT TIỀN ra khỏi tất cả các ngân hàng trong nước và thay vào đó mua vàng để phòng thân. Chỉ cần 24 tiếng đồng hồ thôi, chiến dịch XIẾT HẦU BAO nay sẽ đánh ngay vào tử huyệt nền kinh tế của chế độ. Tết sẽ qua, chi tiêu sẽ bị thâm thủng vì quà cáp, lì xì, hội hè đình đám, đây là thời điểm tuyệt vời để RÚT TIỀN. Việt kiều ở nước ngoài hãy gọi điện thoại về quê nhà khuyến khích thân nhân rút tiền vì không phải ai cũng có điều kiện đọc bài viết này. Tôi đã góp ý cùng ba mẹ và các cụ sẽ làm ngay sau Tết, các cụ cũng sẽ rỉ tai bạn bè. Chúng ta không đánh chế độ bằng súng đạn, máu Việt Nam đã đổ ra trong hằng bao năm qua. Chúng ta hãy đánh bọn động vật hoang dã bằng khối óc của tuổi trẻ. Tại sao chúng ta phải cứ nai lưng nộp tiền nuôi những người cướp nhà, cướp đất của chúng ta? Tuổi trẻ Việt Nam cùng các thế hệ cha anh cả nước ĐỨNG LÊN, chúng ta đã quỳ gối bao năm rồi. Chúng ta cần ĐÓNG CỬA các ngân hàng trong nước, nên nhớ bọn tham quan của chế độ cùng vây cánh đang dùng tiền chúng ta gửi ngân hàng để quay về giết chúng ta, câu chuyện người anh hùng Đoàn Văn Vươn là một điển hình. Nhân danh nhà nước (có ai biết nhà nước là ai đâu?) chúng thu hồi đất đai để bán cho tư bản đỏ, và tư bản đỏ vay tiền ngân hàng nơi chúng ta ký gởi.Đừng suy nghĩ sai trái là tôi gửi ngân hàng có vài trăm ngàn, rút ra sẽ chẳng nghĩa lý gì. Bạn đang lầm to ngân hàng trong nước hiện nay đang sống bằng những đồng tiền nhỏ bé của bạn đấy, lấy thí dụ: Bạn gửi khoảng 200,000 trong ngân hàng và có 100 người như bạn ngân hàng sẽ thu vào 20,000,000, cứ thế mà nhân ra và tiền của bạn sẽ được chuyển thẳng vào tay tư bản đỏ dưới hình thức cho vay. Các đại gia “tư bản đỏ” sẽ dùng số tiền của bạn gửi ngân hàng để quay lại mua ruộng vườn, nhà cửa đất đai của bạn với giá rẻ hơn bèo sau khi đã hối lộ bọn quan tham địa phương. Chúng nó mượn đầu heo nấu cháo, chúng nó uống rượu, chơi gái bằng đồng tiền mồ hôi nước mắt của chúng ta, hãy tỉnh thức. Kế tiếp, tình hình lạm phát ở Việt Nam hiện nay cao nhất Châu Á và đứng hàng thứ hai trên thế giới, đây là lời tuyên bố của ông Phạm Quang Nghị, Bí thư Thành uỷ Hà Nội, Uỷ viên Bộ chính trị, có nghĩa là đồng tiền Việt Nam sẽ càng ngày càng mất giá. Để kiểm nghiệm điều này, bạn hãy so sánh giá một bó rau muống, một cân thịt hoặc một tô phở của năm trước với năm nay bạn sẽ thấy ngay. Vật chất là tô phở, bó rau muống, ký thịt thì vẫn không thay đổi, chỉ có giá tiền là tăng lên thôi, đó là chứng minh hùng hồn của đồng tiền Việt Nam ngày càng mất giá. Tiền bạn gửi ngân hàng hôm nay có thể mua được 10 tô phở và năm sau lấy ra cộng cả tiền lời do ngân hàng trả lúc đó đừng nghĩ đến 10 tô phở nữa kẻo sẽ thất vọng to. Chính vì thế, ngân hàng và tư bản đỏ cấu kết với nhau dùng tiền của chúng ta ngay từ bây giờ để làm giầu, hãy tỉnh thức.

RÚT TIỀN RA KHỎI NGÂN HÀNG.

 

Chúng ta đã câm lặng trong 70 năm qua. Chúng ta đã bị bóp cổ bóp miệng trong 70 năm qua. Chúng ta đã bị lợi dụng trong 70 năm qua. Xương máu hai miền đã đổ ra chỉ để nuôi bầy thú dữ! RÚT TIỀN RA KHỎI NGÂN HÀNG chúng ta sẽ khai tử chế độ cộng sản Việt Nam trong vòng một tuần lễ. NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN.

 

Tuổi 20 Nguồn:HenNhauSaiGon2015.com

Anh Là Ai ???

 

 
ÂM NHẠC
Home NHIẾP ẢNH – HỘI HỌA VUI CƯỜI ÂM NHẠC LINH TINH 

Friday, February 10, 2012Xin Mời Tham Gia Chiến Dịch Free Việt Khang – Free Việt Nam

 

Nhạc phẩm “Anh Là Ai” được dịch và trình bày
bằng tiếng Pháp 
Thứ Năm, Ngày 9 tháng 2-2012

Phong trào đòi trả tự do cho nhạc sĩ Việt Khang không chỉ ở Mỹ mà còn lan rộng sang các quốc gia khác nơi có người Việt Nam cư ngụ. Tại Pháp, bài hát Anh Là Ai đã làm xúc động nhiều người, và một nhạc sĩ người Pháp là anh Antoine Figali đã dịch và trình bày bài hát này bằng tiếng Pháp, mời quý vị cùng theo dõi sau đây nhạc phẩm Qui Es-Tu, qua tiếng hát của chính dịch giả là Antoine Figali .

 

NGỌN ĐUỐC VIỆT KHANG

 

 

 

Chiến Dịch Thỉnh Nguyện Thư Bắt Đầu

 

 

Ts. Nguyễn Đình Thắng, Giám Đốc Điều Hành BPSOS
Lúc 12 giờ khuya hôm nay, tức 0 giờ ngày 8 tháng 2, chiến dịch vận động Tổng Thống Obama áp lực Việt Nam trả tự do cho tất cả tù chính trị, tôn giáo và lương tâm sẽ bắt đầu.
Sáng sớm hôm nay, Nhạc Sĩ Trúc Hồ nhân danh SBTN cài thỉnh nguyện thư vào trang mạng của Toà Bạch Ốc và cần 150 người ký tên ủng hộ để thỉnh nguyện thư được hiện lên, sẵn sàng cho đồng hương vào ký ủng hộ khi chiến dịch bắt đầu. Đến 10 giờ tối số người ký tên ủng hộ đã vượt quá 2.3 ngàn mặc dù chiến dịch chưa bắt đầu.
Điều này cho thấy sự hưởng ứng nồng nhiệt của đồng hương ở mọi nơi, thuộc mọi lứa tuổi. Đặc biệt trong cuộc vận động này có sự tham gia của rất nhiều người trẻ, mà đáng kể là Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam ở Bắc Mỹ, và của khá đông những người không phải là người Việt nhưng quan tâm đến tình trạng vi phạm nhân quyền đang diễn ra ở Việt Nam. Họ đã sử dụng các phương tiện kỹ thuật thông tin và mạng lưới quen biết để tiếp sức với chúng ta.
Chúng tôi kêu gọi đồng hương ở toàn cõi Hoa Kỳ mỗi người một tay tham gia và vận động thân bằng, quyến thuộc, đồng nghiệp, hàng xóm… cùng tham gia chiến dịch này trong suốt 30 ngày tới đây. Mục đích là huy động tối thiểu 25 ngàn người ký tên ủng hộ. Đạt được con số ấy trong thời hạn 30 ngày thì Tổng Thống Obama sẽ phải cứu xét và hồi đáp thỉnh nguyện của chúng ta.
Đây là cơ hội để tập thể người Việt ở Hoa Kỳ mỗi người một tay góp phần mình cho đại cuộc.
Để ký tên, trước hết quý vị cần mở trương mục (account) với trang mạng của Toà Bạch Ốc (có phần chỉ dẫn): https://wwws.whitehouse.gov/petitions
Xin lưu ý là nên ghi thành phố và tiểu bang nơi mình sinh sống khi mở account. Có vậy thì Toà Bạch Ốc mới biết rằng mình hiện ở đâu trên đất nước Hoa Kỳ và thấy được sự tham gia rộng rãi từ người dân ở khắp nơi.
Khi đã mở account xong rồi, xin vào trang sau đây để ký tên ủng hộ (bấm vào ô “Sign This Petition”):

https://wwws.whitehouse.gov/petitions#!/petition/stop-expanding-trade-vietnam-expense-human-rights/53PQRDZH

Quý vị không nhất thiết phải là công dân Hoa Kỳ để tham giam chiến dịch, miễn là đang cư trú ở Hoa Kỳ.
Để giúp những đồng hương gặp trở ngại kỹ thuật hay không biết dùng máy điện toán hay internet, BPSOS sẽ thiết lập các trạm hướng dẫn. SBTN và nhiều tổ chức khác ở các nơi cũng sẽ thiết lập các trạm hướng dẫn tương tự.

Số điện thoại của các văn phòng BPSOS tham gia chiến dịch:
Atlanta (GA): 770-458-6700Camden (NJ): 856-486-7770Falls Church (VA): 703-538-2190Houston (TX): 281-530-6888Louisville (KY): 502-368-1491Orange County (CA): 714-897-2214Philadelphia (PA): 215-334-1500Silver Spring (MD): 301-439-0505Bayou La Batre (AL): 251-824-7004Biloxi (MS): 228-436-9999

Xin cảm ơn các nhạc sĩ Việt Khang,
Trúc Hồ và Nhật Ngân

Trong lễ Tưởng niệm nhạc sĩ Nhật Ngân được tổ chức vào ngày Chủ nhật 29 tháng Giêng năm 2012 vừa qua tại miền Nam California, nhạc sĩ Trúc Hồ có nhắc lại rằng: Hai ngày trước khi bị công an bắt giữ tại thành phố Mỹ Tho vào cuối năm 2011, thì nhạc sĩ trẻ Việt Khang đã hát bài “Giã Từ Vũ Khí” mà nhạc sĩ Nhật Ngân đã sáng tác từ hồi năm 1972 – 73.
Khi về đến nhà, tôi đã lần mở internet và nhờ sự phổ biến của Nhóm Tuổi Trẻ Yêu Nước, tôi đã được nhìn và nghe thấy chính Việt Khang say sưa hát bài này với giọng thật thiết tha truyền cảm – còn điêu luyện hơn cả Trúc Hồ khi chính người nhạc sĩ nổi danh này cũng hát bài đó trong lễ Tưởng niệm nữa. Trúc Hồ còn cho biết là Việt Khang sinh năm 1978, thì chưa bao giờ gặp gỡ hay quen biết gì với tác giả Nhật Ngân, nhưng anh bạn trẻ này rõ ràng đã có sự tâm đắc đồng cảm với bài ca bất hủ đó. Xin trích dẫn vài câu của bài hát này của nhạc sĩ Nhật Ngân:

Rồi có một ngày, sẽ một ngày chinh chiến tàn
…Trả súng đạn này, ôi sạch nợ sông núi rồi
Anh trở về quê, trở về quê tìm tuổi thơ mất năm nao
…Để có một ngày, có một ngày cho chúng mình
Ta lại gặp ta, còn vòng tay
Mở rộng thương mến bao la…
 

 

Thành ra đây là một cuộc hội tụ của cả ba thế hệ nhạc sĩ mà lại có duyên gắn bó với nhau trong cùng một tâm tình yêu mến thiết tha đối với con người và quê hương Việt nam của mình. Việt Khang trẻ nhất đang ở tuổi 30, Trúc Hồ thì súyt xóat tuổi 50, còn Nhật Ngân thì vừa bước vào tuổi 70 lúc anh lìa đời vào hai ngày trước Tết Nhâm Thìn 2012.
Từ hơn một tháng nay, lớp người trẻ ở khắp nơi trong nước cũng như ngòai nước thì đang sôi nổi lên tiếng đòi hỏi nhà cầm quyền cộng sản Hanoi phải trả tự do cho Việt Khang. Và hai bài hát do Việt Khang sáng tác đã liên tục được nhiều bạn trẻ đua nhau hát và phổ biến rộng rãi trên mạng lưới thông tin tòan cầu. Xin được trích dẫn vài đọan trong hai ca khúc này :

…Là người con dân Việt nam
Lòng nào làm ngơ trước ngọai xâm
Người người cùng nhau đứng lên đáp lời sông núi
…Già trẻ gái trai giơ tay cao
Chống quân xâm lược, chống kẻ nhu nhược bán nước Việt nam.
(trích từ bài “Việt Nam Tôi Đâu?” của Việt Khang)
 
Cần ghi nhận ở đây có sự trùng hợp với bài ca rất hùng hồn của Trúc Hồ có nhan đề “ Đáp Lời Sông Núi” với ca từ sôi sục lòng yêu nước như :

Đáp lời sông núi, anh em ta đáp lời sông núi
Quyết bảo vệ giang san, ta thà chết cho quê hương
… Tổ quốc lâm nguy, xương máu này ta nguyền hiến dâng.

Và đọan này nữa trích từ bài hát “Anh Là Ai?” cũng của Việt Khang :

…Xin hỏi anh ở đâu
Ngăn bước tôi chống giặc Tàu ngọai xâm?
…Dân tộc anh ở đâu
Sao đang tâm làm tay sai cho Tàu?
Để ngày sau ghi dấu
Bàn tay nào nhuộm đày máu đồng bào.
Tôi không thể ngồi yên
Khi nước Việt nam đang ngả nghiêng
Dân tộc tôi sắp phải đắm chìm
Một ngàn năm hay triền miên tăm tối! …

Rõ ràng là cả ba nhạc sĩ tài ba này đang góp phần khơi dậy cái tiềm năng vô cùng lớn lao của lớp người trẻ Việt nam hiện nay, đó chính là cốt lõi của cái “Sức Mạnh Mềm của Lòng Ái Quốc ngàn xưa của Dân tộc chúng ta” – mà tác giả Nguyễn Cao Quyền đã nêu ra khi viết về phương cách đối phó với mối nguy cơ xâm lấn thật tàn bạo của Trung Quốc.

Xin cảm ơn Việt Khang.
Xin cảm ơn Trúc Hồ
Xin cảm ơn Nhật Ngân

Các Anh thật xứng đáng là những Nghệ sĩ Anh hùng của Tổ Quốc Việt Nam./

California, Tháng Hai 2012
Đoàn Thanh Liêm

 

 

Posted by Lãng Tử 75 at 8:56 AM 0 comments  Email ThisBlogThis!Share to TwitterShare to Facebook
Sunday, January 29, 2012Đám Cưới Nhà Binh Hoa Dù Nở Tại SàiGòn
Được một anh cựu Hs NT chia sẻ cái video clip thật cảm động nầy, ngồi xem mà muốn rơi nước mắt. Thật khâm phục các anh cựu chiến sĩ VNCH, các anh đã chứng tỏ một tinh thần bất khuất cao độ, dù biết rằng bao nhiêu rình rập của bọn công an cs chung quanh sẳn sàng chờ một hiệu lịnh là xông vào đánh đập, bắt bớ, cầm tù, thế mà các anh vẫn tươi cười đến với nhau để cùng chia vui với chú rể & cô dâu, không một chút sợ hãi. Trên bánh cưới lại còn ghi rỏ đơn vị cũ (Nhảy Dù) của mình. Xin cúi đầu khâm phục chú rể, cô dâu và tất cả các anh/chị cựu chiến sĩ QLVNCH, hoan hô tinh thần “Huynh Đệ Chi Binh” của các anh/chị, cũng xin chúc chú rễ và cô dâu luôn sát cánh bên nhau vượt qua mọi thử thách để đạt được chân hạnh phúc.
Cũng không quên cám ơn anh Toan Doan đã gởi cho cái video clip thật tuyệt vời  nầy.
Lãng Tử 75
===========================================================
Lễ Thành Hôn Vân Sương & Khánh Vân. Ngày 9 tháng 2 năm 2011.
Quan Viên hai họ đều là những Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hoà.

 

 

Dưới đây là những ý kiến đóng góp trên youtube:

That la cam-dong !! Dang kham-phuc vo cung !!
Xin chuc Anh Chi suot doi Hanh-Phuc ben nhau  
Phuoc-Dao
bangoai74 2 hours ago

Hoan ho cac anh, nhung nguoi trai cua dan toc, Quoc Gia, hien ngang song trong moi nghich canh – nguyen hon thieng dat nuoc luon phu ho cac anh.
Than ai
JohnLocVietCan 3 hours ago

Chắc chắn một điều là các binh chủng Dù,Biệt kích dù,Thuỷ quân lục chiến chưa hề thua dù 1 trận với quân CS. Thât bi hùng các anh chiến sĩ.
Vẫn còn tinh thần DÙ CỐ GẮNG.
Khâm phục,khâm phục.
Nguyên cầu ơn trên phù hộ các anh
tlmuzid 3 hours ago

Thương quá là thương
Duyenduyen 4 hours ago

Cac anh luc nao cung la nhung anh hung trong tim cua nhung nguoi dan Mien Nam VN.
Hay ngang mat va hanh dien vi cac anh da lam trach nhiem cua nguoi trai trong thoi chien de chong lai su xam lang bao tan cua Cong San Bac Viet . Du khong thang vi su phan boi cua ” Dong Minh ” . Nhung khong ai dem thang bai de luan anh hung .. Mot nhat guom len , ngan thuo dep. Du thanh` hay bai cung la du* .
Vu Hoang Chuong Xin cui dau cam on cac anh ..
randomness19751 4 hours ago

“NHẢY DÙ CỐ GẮNG // CỐ GẮNG NHẢY DÙ “
trinhsat2nhaydu 4 hours ago

Congratulations! your family name is now known to God
johnmnguyen 5 hours ago

Một việc làm đáng kính phục
doandinhthuy 8 hours ago

Quá cảm động và thật khâm phục.
Hoan hô cô Dâu và chú rễ.
Kính chúc cô dâu và chú rễ trăm năm hạnh phúc.
Quân lực VNCH muốn năm.
Binh chủng Nhảy Dù muôn năm.
“NHẢY DÙ CỐ GẮNG”
conglangvietnam 8 hours ago

Rất đáng khâm phục , hoan hô cô dâu chú rễ
leuyenkhanh 12 hours ago

Rất cảm động và đẹp tuyệt vời !!!    
Xin gìn giữ Tinh Huỳnh Đệ Chi Binh của Người Lính VNCH.
Xin chúc mừng Trăm Năm Hạnh Phúc cho
cô Dâu Khánh Vân và chú Rể mũ đỏ Lê Văn Sương.
svsqthuduc 17 hours ago

That cam dong va hay qua!!
scioto 20 hours ago

HUYNH ĐỆ CHI BINH.
Thật là hành động đáng khâm phục.
THIEN THẦN MŨ ĐỎ.
qwaser1000 22 hours ago

Posted by Lãng Tử 75 at 2:13 PM 0 comments  Email ThisBlogThis!Share to TwitterShare to Facebook
Friday, January 27, 2012Nhạc Sĩ Việt Khang

 

Từ bản nhạc “Việt Nam Tôi Đâu” ra đời trên hệ thống Internet vào tháng 8/2011 đến bây giờ, số người nghe gần nữa triệu, lời nhạc và tiếng hát của Việt Khang đã đi vào lòng người. Việt Khang đã viết từ tận đáy lòng sâu thẳm của mình với nỗi đau ray rức… nỗi đau này không phải vì đói rét, cũng không phải vì vết thương bị cắt trên da thịt… mà nỗi đau của một người mất nước nỗi đau trăn trở hằng sâu trong tâm hồn người yêu nước.
Sống qua gần nữa đời người, anh đã thấm nghiệm được sự dối trá lừa đảo của chế độ độc tài đương quyền, tác giả “Việt Nam Tôi Đâu” đã mở đầu cất cao lời nhạc “Việt Nam ơi thời gian quá nữa đời người,và ta đã tỏ tường rồi, ôi cuộc đời ngày sau tàn lửa khói…”. Nữa cuộc đời, trải qua 36 năm từ ngày cả dân tộc Việt Nam rơi vào tay Cộng Sản đến nay Việt Khang đã nhìn thấy xã hội muôn ngàn mãnh đời đổ vỡ, tàn tạ, bị áp bức, bóc lột, đói khát mà đáng ra bất cứ một quốc gia nào “sau tàn lửa khói” đều không thể lâm vào cảnh tượng đau đớn như Việt Nam.
Việt Khang đã tỏ tường trên thân thể gầy còm của đất “Mẹ Việt Nam đau từng cơn xót dạ nhìn đời, ngườilầm than đói khổ nghèo nàn, kẻ quyền uy giàu sang dối dang”… Lời nhạc không mang tính hằn học thù hận nhưng mang tâm trạng đau nhói ở tâm can hoà với lời ca thống thiết nói lên sự cách biệt bất hạnh của hai giai cấp một bên là người dân đói khổ thật thà, bên kia là kẻ quyền uy giàu sang dối dang, mà kẻ quyền uy đó chính là thành phần tư bản đỏ của bạo quyền Cộng sản Việt nam hiện nay đang trấn lột đồng bào.

 

Còn tổ quốc Việt Nam thì sao? Việt Khang tự hỏi rằng “Giờ đây Việt Nam còn hay đã mất?” Nếu còn, tại sao nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam lại để cho “bọn giặc Tàu ngang tàng trên quê hương ta” mà cả một guồng máy khổng lồ của công an, bộ đội chỉ để phục vụ cho “đảng cầm quyền” mà không bảo vệ được ngư dân Việt Nam đến nỗi “Hoàng Trường Sa đã bao người dân vô tội, chết ngậm ngùi vì tay súng giặc Tàu”….
Tổ quốc đã không còn hiện hữu trước một bạo quyền chỉ biết hiếp đáp người dân, chỉ biết bóc lột giàu có dối gian, trong khi ngoại xâm đang thật sự hống hách trên quê mẹ Việt Nam… là một nhạc sĩ yêu nước Việt Khang dùng tiếng hát sâu xoáy của mình như tiếng kêu của con quốc quốc trong đêm thâu kêu gọi lòng yêu nước của mọi người “là một con dân Việt Nam, lòng nào làm ngơ trước ngoại xâm,người người cùng nhau đứng lên đáp lời sông núi”. Đồng bào ơi! Tổ quốc đang lâm nguy không phân biệt già trẻ trai gái hãy đoàn kết “từng đoàn người đi chẳng nề chi, già trẻ gái trai hãy dơ cao tay….”đoàn kết sức mạnh dân tộc để “chống quân xâm lược, chống kẻ nhu nhược bán nước Việt Nam”.
Việt Khang-Võ Minh Trí đã cất cao giọng hát từ đáy lòng sâu thẳm của tâm hồn, lời ca cao vút của anh như những nhát dao cắt lòng những ai đang trăn trở trước nguy cơ của dân tộc, anh đã buông tiếng hát nói lên phần hồn của bản nhạc mà đó cũng là ước nguyện của đồng bào.
Nhạc sĩ Việt Khang là thành viên của Tuổi Trẻ Yêu Nước, trước khi anh bỏ hồn vào hai bản nhạc “ViệtNam Tôi Đâu” và “Anh Là Ai” anh đã đoán rằng sự an ninh cá nhân của anh không được
Bảo đảm, nhưng đó là thứ vũ khí trong đấu tranh Diễn Biến Hoà Bình mà tài nghệ anh đang có là viết nhạc và lời ca, anh tận dụng sở trường của mình để cứu quê hương dân tộc. Tiếng hát của anh với bài“Việt Nam Tôi Đâu” là tiếng huy động lòng người, tiếng kèn thúc dục sự đứng lên của mọi giới, khi nghe tiếng hát của bài nhạc “Việt Nam Tôi Đâu” người đang trùm chăn phải thức dậy, kẻ ươn hèn trở nên can đảm…. Một người thanh niên yêu nước chân chính như thế mà vào lúc 7:00 giờ tối ngày 23-12-2011,Công An Cộng sản Việt nam đã vào bắt anh đi vào trại tù, đó có thể là sự tiên đoán của bản nhạc “Anh LàAi” mà Việt Khang đã chuẩn bị cho mình để dấn thân làm một người trai yêu nước giữa chốn hám danh, hám lợi, đầy dối trá của bạo quyền.
Chúng em viết lên đây những lời chân tình của người đồng hành với anh, anh lâm nguy chúng em vẫn còn tiếp tục cuộc hành trình với lòng tin tưởng “kẻ bán nước không bao giờ được dân tộc tha thứ, và kẻxâm lăng không bao giờ thành công trước sức mạnh đoàn kết của một dân tộc” – Ở chốn lao tù kia, xinanh vững tin vào chính nghĩa đã chọn.

Long Hải & Quốc Tuấn
Viết tại Việt Nam trước đêm giao thừa 2012
http://www.tuoitreyeunuoc.com

Free Viet Khang
                
To whom we hope are concerned,

We are writing to you as fellow songwriters, artists, free expressionists of this great nation in hopes that you will be changed by what you read below and are compelled to help free an innocent expressionist.

Very currently, on December 31st, 2011, a year of music and patriotic passion has ended for a fellow songwriter in Vietnam. 2012 is not looking hopeful for him or any of us who believe in human rights as well as freedom of expression for the country. In light of China and Vietnam’s current dispute over the Spratly islands Hoang Sa and Truong Sa, Vietnamese singer/songwriter VIET KHANG had written and shared songs of grief over his country’s loss. They spred rapidly online. His songs titled “Anh La Ai” (roughly translates to: “Who are you?”) and “Viet Nam Toi Dau” (“Where is my Vietnam?”) spoke on behalf of the Vietnamese citizens hurting from these current events. He has recently been arrested and imprisoned by the Vietnamese government for said actions. With lyrics that ask, Why does my country deserve more bloodshed? from a patriotic soul, many are outraged that a song written to express love and concern for its country would yield such violent reactions from its own leaders.

In a world where rapists, murderers, and terrorists roam among us, it begs the question, why are these authorities using precious security resources to arrest a patriotic singer/songwriter? VIET KHANG is still currently held in jail, under an accusation unbeknown to us. We ask, with as much assertiveness as you will allow us, that you
take action by passing this letter forward to your sources, writing to national authorities, signing the existing petitions online to “Free Viet Khang”, and using every heard voice within your network to free this silenced artist.

We here in America have the gift of freedom to stand by what we believe in and speak on what is just, so please use that precious right to free your fellow artist. Do what you can and everything you can so that the hope for basic human rights throughout this world does not continue to wither as 2012 has only begun.

With much hope,

 
Nhạc Sĩ Trúc Hồ “Vận Động Cho Nhạc Sĩ Việt Khang”

Đài truyền hình SBTN cùng với Nhạc Sĩ Trúc Hồ vận động cứu NS-Việt Khang, một nhạc sĩ trẻ tại Việt Nam nổi tiếng qua hai ca khúc do anh sáng tác và phổ biến trên mạng là nhạc phẩm Việt Nam Tôi Đâu? và Anh Là Ai, đã bị nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam bắt giữ. Đài truyền hình SBTN và SET đã chính thức phát động chiến dịch vận động trả tự do cho người nhạc sĩ anh hùng này, và kêu gọi quý vị khán thính giả của đài xin hãy gọi điện thoại, viết thư, email cho các Dân biểu hay Thượng nghị sĩ nơi vùng mình cư ngụ, để xin vận động trả tự do cho nhạc sĩ Việt Khang bằng cách gây áp lực với bộ Ngoại giao và tòa đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam.

 

Hoan Nghinh Tinh Thần Yêu Nước Thương Dân cao đẹp và sự quan tâm đến “Vận Mệnh Đất Nước” đang lâm nguy sắp lọt vào tay Tầu cộng . Mặc dù Quí vị cộng đồng Người VIỆT đang sống sung sướng trên Thế Giới Tự Do Hải Ngoại , trong đó có Quí vị Đài SBTN và Trung Tâm băng nhạc ASIA đã trăn trở đau xót cho cảnh lầm than (làm nô lệ giặc Tầu kiểu mới thâm độc hơn) đã và đang manh nha cho Dân tộc và Quê Hương .
Quí vị Đài SBTN và Trung Tâm băng nhạc ASIA đã chia xẻ tâm huyết , thời gian , phương tiện vật chất , để kêu gọi cộng đồng người VNHN và Công Luận Thế Giới quan tâm đến sự bất công cay nghiệt trong xả hội VN .
Thật lấy làm nhục nhả và hổ thẹn về lòng thù hận nhỏ nhen của nhà cầm quyền VC, khi hành hạ những công dân lương thiện, ôn hoà và can đảm chống rợ Tầu . Đồng thời khinh bỉ về sự đê hèn của 200 tên ủy viên ban lãnh đạo trung ương đảng VC trước bọn giặc cướp bành trướng bá quyền Tầu cộng.

 

HÃY TRẢ TỰ DO CHO VIỆT KHANG !!!

Là công dân khi nước nhà nguy biến
Anh nói lời yêu nước, xót thương quê
Tại sao đảng không cho anh lên tiếng
Lại bắt anh nhốt biệt, chẳng cho về ???
         
Bắt nhốt anh ? Ðảng tại sao làm thế ?
Anh tội gì ? Anh có nói gì sai ?
Anh chỉ hát lời đau thương thế hệ …
Khi thấy dân mình mờ tối tương lai !!!

Ðất nước Việt do tiền nhân bồi đắp
Trao lại cho toàn dân nước Việt Nam
Không ai có quyền đổi trao, chia cắt
Mà phải giữ gìn lãnh thổ, giang san

Khi thấy đảng cắt quê dâng Tàu cộng
Anh hỏi đảng rằng ” VIỆT NAM TÔI ÐÂU “
Thấy đảng đánh người vốn cùng nòi giống
Không thể làm ngơ, nhục tủi cúi đầu

Nhìn thẳng bạo quyền, đau lòng, anh hỏi
“ANH LÀ AI” mà chà đạp dân lành
Câu hỏi bình thường, có gì là tội
Sao đảng trả thù bằng luật rừng xanh ?!

Hỡi Việt Nam, hỡi công bình, bất khuất
Hãy nói lên tiếng nói của lương tâm
Hỡi thế giới, những người yêu sự thật
Ðừng để độc tài bắt chúng tôi câm !!!

Hỡi toàn quốc, đứng lên nào, đồng loạt
Ta cùng nhau đối mặt đảng hung tàn
Cho đảng biết người dân không hèn nhát
Hãy thả ngay về NHẠC SĨ VIỆT KHANG !!!

Hãy trả tự do cho người yêu nước
Mà đảng âm mưu bức hại, giam cầm
Dân tộc Việt Nam sẽ không nhân nhượng
Vì đảng giết người, cướp của, dã tâm !

Hỡi thế giới văn minh trong bốn cõi
Xin nhìn vào thực trạng nước, dân tôi
Ðảng bắt VIỆT KHANG, gán anh bao tội
Tội biết yêu quê, xót giống, thương nòi

Tội VIỆT KHANG ư ? tội anh đã hát
Hát tiếng lương tâm, hát tiếng con người
Hãy trả VIỆT KHANG về cho dòng nhạc
Dòng nhạc hào hùng thế hệ chúng tôi !!!
 
Ngô Minh Hằng

 

Posted by Lãng Tử 75 at 1:30 PM 0 comments  Email ThisBlogThis!Share to TwitterShare to Facebook
Đừng đánh rơi tuổi trẻ
Một đêm mơ tôi thấy mình và người thân đi dạo trên một ngọn đồi. Xa xa cuối chân đồi là một thành phố vừa lên đèn và trên trời đang treo một vầng trăng mười sáu. Cảnh đẹp như trong một cuốn phim tình cảm. Nếu đúng như các nhà tâm lý học nói, người ta thường mơ những cảnh mà họ đã thấy, những việc họ đã làm, thì ngọn đồi phải là một trong những nơi tôi đã sống hay đã đến. Vâng. Khi ngồi thật yên lặng để hồi tưởng, tôi biết ngọn đồi đó ở Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam, nơi tôi đã đến thăm trong những ngày còn nhỏ.
Quế Sơn là nơi cha mẹ tôi đã gặp nhau, đã thương và cưới nhau. Những ngọn đồi chập chùng, không cao lắm, có những bụi sim thấp và những hoa màu tím, có thể là nơi họ đã từng hò hẹn. Các cụ trong vài thế hệ trước, dù có lãng mạn cũng ít khi kể cho con cháu nghe nhưng từ ngày mẹ tôi mất cha tôi rất ít về vùng đồi núi đó. Phải chăng để khỏi nghe lòng đau xót khi “về đồi sim ta nhớ người vô bờ” như thế hệ chúng tôi sau này. Dù sao, cảnh núi đồi thơ mộng đã góp phần để lại cho hai người một tác phẩm, là tôi, trong thế gian này, tuy không kể ra, tôi cũng đoán biết cha mẹ tôi mơ mộng đến dường nào.
Giấc mơ dễ thương là một ví dụ để giải thích điều tôi muốn nói rằng tuổi thơ, tuổi thanh niên là thời gian đẹp nhất của một con người và không bao giờ phai đi.
Nhiều khoảng không gian trong ý thức bị phủ dày dưới lớp bụi thời gian nhưng kỷ niệm của tuổi thơ, ký ức thời tuổi trẻ dù dấn thân, khai phá hay nông nổi, sai lầm không bao giờ bị che khuất. Đó là thời gian duy nhất mang đến cho ta nụ cười, niềm hãnh diện nhưng cũng là thời gian duy nhất làm ta tiếc nuối, ăn năn khi ngồi đếm những ngày cuối của đời mình trôi đi trong buồn bã, chậm chạp trong một nhà dưỡng lão ở nước ngoài hay trên một chiếc giường tre, giường gỗ nào đó ở quê hương.
Thời gian tôi sống ở Mỹ dài hơn thời gian tôi sống ở Việt Nam. Nếu tính luôn những năm còn quá nhỏ không giữ lại được gì trong ký ức, thì còn dài hơn nữa. Về trách nhiệm, tôi rất nặng nợ với xứ này nhưng thành thật mà nói, về tình cảm, tôi yêu đất nước Việt Nam không chỉ hơn nước Mỹ thôi mà còn hơn nhiều thứ khác.
Yêu nước thì nói mình yêu nước. Đó không phải là chức vụ, lương bổng, bạc vàng hay của cải gì mà sợ gọi khoe khoang. Tôi yêu Việt Nam, trước hết, cũng chỉ vì tôi yêu tôi trong một thời tuổi trẻ.
Với nước Mỹ, tôi nợ quá nhiều thứ. Tôi nợ đôi tay người lính hải quân Mỹ ôm tấm thân ốm o đói khát của tôi lên từ chiếc cầu dây mong manh đang đong đưa bên thành chiến hạm khi ghe tôi đang được vớt ngoài biển Đông. Tôi nợ cơ quan thiện nguyện chiếc áo ấm đầu tiên để che cơn rét khắc nghiệt miền Đông Bắc Mỹ. Tôi nợ người dân Boston bao dung, rộng lượng đã đưa vòng tay nhân ái ôm lấy tôi, một người tỵ nạn không thân nhân nào ở Mỹ. Thế nhưng dù nợ bao nhiêu, dù đã sống ở đây 30 năm và đã là công dân Mỹ có quốc tịch 24 năm, khi viết về thành phố Boston và đất nước Hoa Kỳ tôi vẫn quen dùng hai chữ “xứ người” và “đất khách”.
Bởi vì, trong trái tim, tôi là người Việt Nam.
Tôi là người may mắn, được học hỏi trong một nền giáo dục dân chủ, sống nhiều năm trong xã hội dân chủ để có cơ hội so sánh với nền giáo dục và xã hội Việt Nam tôi đã từng trải qua trước và sau 1975. Nhiều triệu người cùng thế hệ tôi trước đây và nhiều triệu tuổi trẻ Việt Nam ngày nay không có may mắn đó.
Có thể các bạn trẻ không nhận ra, nhưng ngay trong phút giây các bạn đang sống, cuộc đấu tranh khốc liệt giữa khoa học và phản khoa học, giữa đúng và sai, giữa chân thật và giả dối, giữa cố gắng vươn lên và áp lực phục tùng đang diễn ra trong ý thức. Nếu không có điều kiện tiếp cận luồng ánh sáng văn minh khoa học, không được trợ lực từ các nguồn kiến thức khách quan, ý thức vươn lên của các bạn sẽ bị trấn áp, tinh thần độc lập sẽ bị triệt tiêu, các bạn sẽ không có cơ hội chọn đúng một lý tưởng tuổi trẻ và cuối cùng dẫn đến việc đánh mất cả cuộc đời mình.
Nói nhắc đến hai chữ lý tưởng, người ta thường nghĩ đến một con đường xứng đáng để đi, một mục đích để hiến dâng cuộc đời mình như Thomas Merton nói :
“Nếu bạn muốn biết tôi là ai, đừng hỏi tôi sống ở đâu, hay tôi ăn thích ăn món gì, hay tôi chải tóc cách nào, nhưng hãy hỏi tôi sống vì mục đích gì.”
Lý tưởng được nhắc nhiều nhất tại Việt Nam là lý tưởng Cộng Sản. Từ chiếc loa treo trên trụ đèn đầu phố cho đến cương lĩnh chính thức của các đại hội đảng đều lập đi lập lại rằng con đường đẹp nhất là con đường Cộng Sản và lý tưởng đẹp nhất của một đời người là lý tưởng Cộng Sản.
Nhưng ý thức hệ Cộng Sản như đã chứng minh không phải là con đường đẹp nhất mà là chất độc tàn phá ý thức của con người một cách có hệ thống và bắt đầu ngay từ khi mới chập chững vào đời.
Hai phân đoạn dưới đây trích trong chương trình giáo dục mầm mon do Bộ Giáo Dục và Đào Tạo Việt Nam phê duyệt 2009 so sánh với chương trình giáo dục mầm non tại Bắc Hàn dựa theo nghiên cứu của Andrea Matles Savada, North Korea: A Country Study lưu trữ tại Thư Viện Quốc Hội Hoa Kỳ:
Tại Việt Nam, ba đến bốn tuổi phải được dạy để biết “kính yêu Bác Hồ” và “thích nghe kể chuyện, nghe hát, đọc thơ, xem tranh ảnh về Bác Hồ.” Bốn đến năm tuổi phải “nhận ra hình ảnh Bác Hồ, lăng Bác Hồ, thích và thuộc một số bài hát, bài thơ về Bác Hồ.” Năm đến sáu tuổi phải “nhận ra hình ảnh Bác Hồ, chỗ ở, nơi làm việc của Bác Hồ, biết một số bài hát, bài thơ, câu chuyện về Bác Hồ”.
Tại Bắc Hàn, tương tự như Việt Nam, một phần không nhỏ trong chương trình giảng dạy bậc tiểu học được dành để ca ngợi công ơn “Kim Nhật Thành Vĩ Đại” và “Đạo đức Cộng Sản”. Những sách giáo khoa bậc mẫu giáo và tiểu học Bắc Hàn gồm “Thời thơ ấu của Nguyên Soái Kim Nhật Thành”, “Ca ngợi công ơn lãnh tụ”, “Theo bước chân cha già Kim kính yêu”, “Xem hình ảnh lãnh tụ Kim Chính Nhất”.
Có tương lai nào, ngoài vong thân nô dịch, khác hơn dành cho các thế hệ măng non của đất nước?
Suốt hơn 80 năm từ khi có đảng Cộng Sản, bao nhiêu thế hệ Việt Nam đã đánh mất tuổi thanh xuân trong “lý tưởng” hão huyền đó?
Con số có thể lên đến nhiều triệu. Đa số đã chết trong chiến tranh hay chết già nhưng một số không nhỏ vẫn còn sống.
Chủ nghĩa Cộng Sản như phần lớn nhân loại biết hôm nay là tai họa khủng khiếp nhất lịch sử nhân loại và bị hầu hết các quốc gia e. Số người chết do chủ nghĩa Cộng Sản gây ra nhiều lần lớn hơn các cuộc chiến tranh thế giới cộng lại. Đừng nói gì đến ngục tù Gulad, nạn đói Ukraine, thảm sát rừng Katyn ở châu Âu xa xôi, chỉ đọc những thảm cảnh xảy ra bên cạnh nước mình do Mao Trạch Đông và Pol Pot gây ra, hay đọc ngay trong biến cố Việt Nam như Nhân Văn Giai Phẩm, Cải Cách Ruộng Đất và hỏi những người lớn tuổi tại miền nam về Kinh Tế Mới, về Cải Tạo Công Thương Nghiệp, về chính sách Tù Cải Tạo để biết hậu quả của chủ nghĩa Cộng Sản trầm trọng đến mức nào.

 

 

Và hôm nay, các cựu chiến binh của thế hệ “Điện biên” và cả “giải phóng miền nam”, những người đã đem tuổi thanh xuân hiến dâng cho “lý tưởng Cộng Sản” đang ngồi vuốt lấy nỗi đau riêng trong những khu nhà tập thể.
Họ cố ru giấc ngủ bằng niềm an ủi vì mình đã sống một cuộc đời có ý nghĩa. Họ tự nhủ lòng ít ra những hy sinh của họ cũng không oan uổng khi mục tiêu thống nhất đất nước cuối cùng đã đạt được. Vâng. Thống nhất đất nước là mơ ước có thật nhưng chỉ có thật trong lòng các cựu chiến binh già, trong Đặng Thùy Trâm, Nguyễn Văn Thạc, trong những người băng rừng vượt suối vào “giải phóng miền nam”, trong những thanh niên miền bắc đã chết ở Hạ Lào, An Lộc, chứ không có trong mục tiêu của đảng Cộng Sản Việt Nam.
Có gia đình nào thật sự thương yêu nhau đã chọn lựa đoàn tụ bằng cách giết đi một phần ba số anh em, con cháu của mình không?
Chắc chắn là không. Dân tộc Việt Nam có thể phải tạm thời sống trong xa cách để chờ một cơ hội thuận tiện hơn để đoàn tụ. Nước Đức đã chọn và cả Triều Tiên sau một lần thử lửa 1950, cũng phải chọn. Đoàn viên dân tộc là một ước mơ bùng cháy trong lòng mỗi người Việt Nam, không nhất thiết phải là nam hay bắc. Câu hát “Lìa xa thành đô yêu dấu, một sớm khi heo may về, lòng khách tha hương vương sầu thương” cất lên trong nước mắt ở Sài Gòn sau 1954.
Chỉ có đảng Cộng Sản vì mục tiêu tối hậu Cộng Sản hóa Việt Nam mới có thể hành động mà không cần quan tâm đến tương lai đầy thảm họa đang chờ đợi các thế hệ Việt Nam. Khi phát động chiến tranh “thống nhất đất nước” bằng võ lực, lãnh đạo Đảng biết họ phải đương đầu với Mỹ, về quân sự, là một siêu cường quốc hùng mạnh nhất thế giới, và về kinh tế, vừa bước ra khỏi thế chiến thứ hai như một quốc gia có lợi nhất. Nhưng mục đích Cộng Sản hóa đã ăn sâu vào từng huyết cầu, từng tế bào sống của lãnh đạo Cộng Sản làm ức chế mọi băng khuâng, do dự, đo lường hậu quả mà hầu hết các nhà lãnh đạo quốc gia khác phải có.
Sau 36 năm, những biệt thự, những cao ốc, những khu nghỉ mát khang trang mà các cựu chiến binh già không bao giờ có khả năng đặt chân đến, đã được xây bằng xương máu của các đồng chí, anh em họ đổ xuống trong các cuộc chiến tranh.
Ngoài một số rất ít quá công phẫn đã cất lên tiếng hét xung phong cuối cùng qua những lá thư tố cáo, phần lớn phải cam chịu để sống với số tiền hưu trí nhỏ nhoi mỗi tháng. Bán hết huân chương cũng không đủ tiền trả một tô phở 35 đô la mà các ủy viên trung ương và gia đình vừa ăn đừng nói chi những chiếc Porsche đắc tiền của các “đầy tớ nhân dân” đang đậu ngoài sân tiệm.
Dù biết bài ca của giai cấp công nhân đã trở thành bài ai điếu, nói theo ngôn ngữ của Mác, và số người nghe mỗi ngày một ít dần, đảng Cộng Sản vẫn tiếp tục hát, tiếp tục hô nào lý tưởng Cộng Sản.
Đọc bài Lý tưởng Cộng sản sẽ thắp sáng thế kỷ 21 của tác giả Quang Thống đăng trong trang nhà của Hội Nhà Báo Việt Nam, trong đó có những câu nhạt nhẽo đọc lên chỉ càng thêm bực bội như “tất cả thế giới đều công nhận sự nghiệp đổi mới đất nước ở Việt Nam do Đảng cộng sản lãnh đạo đã đạt được những kỳ tích vang dội” hay kết luận “Chúng ta phấn chấn bởi một niềm tin mãnh liệt, rằng lý tưởng mà dân tộc ta noi theo đang không ngừng tỏa sáng, con đường đi tới ấm no hạnh phúc mà nhân dân ta khai phá, đang nở hoa kết trái”.
Bài viết được trao giải A của Giải báo chí 2006 do Hội Nhà Báo Việt Nam tổ chức. Thì ra, không phải chỉ một người vô lương tâm mà cả một tổ chức đại diện cho 600 tờ báo cũng không có lương tâm như tác giả. Thời của “trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ” hay “mơ sáng mai thức dậy thành người Việt Nam” đã qua quá xa rồi. Ngay cả trong quán nhậu, những mẫu chuyện cười mỉa mai chế độ như thế có lẽ cũng không còn nghe ai kể nữa vì chẳng có ai cười.
Vì chén cơm manh áo, một người nhiều khi phải nói những điều mình không muốn nói, viết những điều mình không muốn viết, tuy nhiên phải biết đâu là giới hạn, biết đâu nên dừng lại. Nếu không giữ được chức năng nghề nghiệp và tư cách đạo đức của một người cầm bút, ít ra cũng không nên đầu độc con cháu trong gia đình mình. Tâm hồn tuổi thơ như những tờ giấy trắng trinh nguyên, hãy viết lên đó những câu ca dao đậm đà tình dân tộc, hãy vẽ lên đó hình trái tim thương yêu thay vì những khẩu hiệu giết người và búa liềm thù hận.
Với những tuổi trẻ may mắn học hỏi từ nhiều nguồn, những bài viết tuyên truyền đó là chẳng qua để quảng cáo cho một món thuốc giả, rẻ tiền, nhưng một số không ít các bạn cùng thế hệ sinh ra và lớn lên trong các quận huyện xa xôi, hẻo lánh như ở vùng rừng núi Quế Sơn quê tôi chẳng hạn, không có dịp tiếp xúc với ánh sáng khoa học, vẫn còn tin và tin đến độ chân thành.
Hôm nay, dù đang sống ở đâu trên trái địa cầu này và đang sinh hoạt trong một tổ chức chính trị nào, kể cả trong đảng Cộng Sản, một người Việt còn có chút ưu tư cho vận mệnh đất nước, còn biết tủi thẹn, xót đau trước quá nhiều thua thiệt của Việt Nam đối với phần lớn nhân loại, đều phải thừa nhận Việt Nam đang cần một sự thay đổi căn bản không chỉ trong hạ tầng cơ sở kinh tế xã hội mà quan trọng hơn trong thượng tầng kiến trúc chính trị tư tưởng. Nói một cách vắn tắt, cuộc cách mạng dân chủ triệt để là con đường không thể nào thay thế tại Việt Nam.

 

 

Nhiều người nghe tới hai chữ cách mạng là nghĩ ngay đến Công Xã Paris, Cách Mạng Pháp, Cách Mạng Tháng Mười đẩm máu. Tôi, trái lại tin rằng, cuộc cách mạng dân chủ Việt Nam tuy sẽ rất khó khăn, đòi hỏi nhiều kiên nhẫn với các tác động từ bên ngoài và vận động từ bên trong, khi xảy ra sẽ xảy ra trong nhanh chóng và không đổ máu bởi vì tuyệt đại đa số người dân, ở mức độ khác nhau, đều thấy những bất công phi lý đang diễn ra hàng ngày trên đất nước, đều chán ghét chế độ và đều có trong lòng chung một khát vọng dân chủ tự do.
Dân chủ không phải chỉ là cơ sở lý luận, hệ thống lý thuyết mà còn là những gì cụ thể, có thể nắm bắt, cầm lấy trong tay.
Dân chủ không phải là món hàng tiêu dùng xa xí dành cho những kẻ dư thừa nhưng là tất cả góc cạnh gần gũi, bình thường, quen thuộc của đời sống.
Dân chủ không phải là sản phẩm tư tưởng của Mỹ, Pháp, Anh, hay một đặc tính văn hóa của một màu da, chủng tộc riêng nào mà của con người từ khi mới cất lên tiếng khóc chào đời.
Đất nước Việt Nam, trên từng ngọn núi, trong mỗi dòng sông, từ Chí Linh đến Bạch Đằng, từ Chi Lăng sang Vạn Kiếp đã thắm máu của bao thế hệ tổ tiên đổ xuống để giữ gìn trên bốn ngàn năm chứ không phải là gia tài của Mác, Lê Nin để lại. Do đó, đất nước Việt Nam là tài sản của dân tộc Việt Nam chứ không phải của đảng Cộng Sản Việt Nam. Tại sao người dân Việt phải cúi đầu để Đảng ban phát từng chén cơm manh áo? Tại sao một trí thức trẻ muốn tiến thân trong xã hội phải tìm mọi cách kể cả luồn cúi, nịnh hót để được vào đảng Cộng Sản?
Lý luận ba giòng thác cách mạng (cách mạng xã hội chủ nghĩa, cách mạng giải phóng dân tộc, phong trào đấu tranh cho hoà bình dân chủ tại các nước bị trị) là cơ sở duy nhất để đảng Cộng Sản Việt Nam biện hộ cho vai trò thống trị của mình. Đó là lý luận có tính áp đặt của kẻ cướp có súng đạn trên tay. Quan điểm của chủ nghĩa Mác Lê về giải phóng dân tộc và xây dựng chủ nghĩa xã hội không liên hệ gì đến bản chất của cuộc đấu tranh giành độc lập và mục tiêu xây dựng đất nước của dân tộc Việt Nam.
Tuy nhiên, hãy tạm giả thiết rằng lý luận ba giòng thác là đúng và cuộc chiến chống Mỹ cũng đúng luôn, thì sau 36 năm đưa dân tộc vào con đường cùng không lối thoát với một chế độ chính trị chà đạp mọi quyền căn bản của con người, một xã hội tham nhũng thối nát (Corruption Perceptions Index xếp Việt Nam vào hạng 116 trong 178 quốc gia, cùng hạng với ba quốc gia nghèo nhất Phi Châu Ethiopia, Guyana và Tanzania), một chính sách giáo dục ngu dân, nô dịch, chạy theo hư danh bằng cấp nhưng thiếu thực tài, một nền kinh tế lạc hậu trì trệ đi sau các nước trong vùng hàng mấy chục năm, đảng Cộng Sản Việt Nam có cần phải bị lật đổ và lật đổ càng sớm càng tốt hay không?
Lịch sử mang tính thời đại và tính liên tục. Giống như chính quyền trong các xã hội dân chủ, mỗi thế hệ có một trách nhiệm riêng, dù hoàn thành hay không, khi bước qua thời đại khác, vẫn phải chuyển giao trách nhiệm sang các thế hệ lớn lên sau. Sức đẩy để con thuyền dân tộc vượt qua khúc sông hiểm trở hôm nay không đến từ Facebook hay Twitter, không đến từ Mỹ, Anh, Pháp hay đâu khác, mà bắt đầu từ bàn tay và khối óc của tuổi trẻ Việt Nam.

 

 

Quyền tự do tôn giáo, tự do phát biểu, tự do đi lại, quyền được đứng ra lãnh đạo hay chọn lựa những người lãnh đạo đất nước là quyền dành cho mọi công dân và phải được tôn trọng bằng luật pháp chứ không phải là đặc quyền dành riêng cho đảng Cộng Sản. Tuy nhiên, giới lãnh đạo Đảng sẽ không tự nguyện trao trả những gì họ đã đánh cắp mà phải giành lại từ tay họ. Như có lần tôi đã viết, lịch sử nhân loại chứng minh, những kẻ độc tài thường không bước xuống theo nguyện vọng nhân dân, họ chỉ chết già trong quyền lực hay bị lật đổ.
Một đời người trung bình sống bảy mươi năm, nhưng cho dù sống tám mươi, chín mươi hay một trăm năm cũng chỉ có một thời tuổi trẻ và khi qua đi, tuổi trẻ sẽ không bao giờ trở lại.
Trong bài viết về lý tưởng phụng sự xã hội được viết cách đây khá lâu tôi có phát biểu rằng, về ý nghĩa, lý tưởng là một mục đích sống cao đẹp của một đời người. Nếu chúng ta đặt qua một bên niềm tin tôn giáo hay sự giải thích dựa vào niềm tin tôn giáo, và nếu chúng ta không có một lý tưởng để sống, sự có mặt của chúng ta sẽ vô vị biết bao. Đời sống chỉ là sự lập lại một cách nhàm chán những công việc, những ngày, những tháng, những năm, những tiếng cười và nước mắt, những hơn thua và tranh chấp, cho đến cuối cùng một hơi thở hắt ra. Nhưng với một người sống có lý tưởng, sống có mục đích, những khoảnh khắc dù chỉ một vài giây phút cũng đầy ý nghĩa. Người có lý tưởng bao giờ cũng lạc quan và hy vọng bởi vì họ không chỉ sống cho hôm nay mà cho ngày mai và nhiều ngày mai sẽ tới.

 

Đừng đánh rơi tuổi trẻ.

Trần Trung Đạo

 

 

Dung Nhan Của Đảng & Diện Mạo Kẻ Thù

Dung Nhan Của Đảng & Diện Mạo Kẻ Thù (I) Feb 3, ’12 4:40 AM
for everyone

 

Dung Nhan Của Đảng & Diện Mạo Kẻ Thù (I)

. Đinh Tấn Lực


“Thay mặt Chính phủ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhiệt liệt chúc mừng và biểu dương những thành tích của Công an Hà Nội. Thủ tướng đánh giá, đây là những chiến công đặc biệt xuất sắc của lực lượng Công an Thủ đô. Cùng với những chiến công khác, Công an TP Hà Nội đã thể hiện sự dũng cảm, mưu trí, sáng tạo; thể hiện ý chí tiến công tội phạm đến cùng để đem lại niềm hạnh phúc cho nhân dân và bình yên của Thủ đô, đồng thời làm cho bạn bè quốc tế thêm cảm phục trí tuệ của lực lượng Công an nhân dân Việt Nam nói chung, Công an TP Hà Nội nói riêng. Những chiến công xuất sắc đó đã tô thắm bản chất tốt đẹp của Công an nhân dân, vì nước quên thân, vì dân phục vụ”. QĐND Online – 9/11/2011 .

 

Một trong những chiến công đặc biệt xuất sắc và hiển thị trọn vẹn bản chất tốt đẹp của Công an được trang trọng đề cập trong đoạn văn đóng khung tô màu nói trên là thuộc về trung tá Nguyễn Văn Ninh, CA phường Thịnh Liệt, Hà Nội, vào ngày 02/03/2011, bởi đương sự đã ra tay đánh gãy 2 đốt sống cổ gây liệt tứ chi, liệt cơ hô hấp, khiến tắc nghẽn đường phổi của nạn nhân Trịnh Xuân Tùng, ngay giữa đường phố “thủ đô vì hòa bình”. Chỉ vì ông Tùng đã đến trước bến xe Giáp Bát, vướng tội cởi mũ bảo hiểm để gọi điện thoại nhờ người mua hộ vé đi Sài Gòn.

Còn những chiến công khác?

Ngày 17/07/2011, một chiến công tiêu biểu khác của CA “thủ đô anh hùng” lọt vào chân đại úy Minh, kẻ đã đạp vào mặt một người biểu tình (chống TQ gây hấn ngoài Biển Đông) đang bị 4 CA khác khiêng ngửa để quăng lên xe buýt. Ts Nguyễn Quang A, Gs Nguyễn Huệ Chi, Ts Nguyễn Xuân Diện, blogger Phạm Viết Đào, nhà văn Nguyễn Hoàng Đức… (mà báo chính quy gọi là “đội bất đồng chính kiến”) phải giải tán. Một số người khác (thuộc “đội phản động”) như chị Bùi Minh Hằng, anh Ngô Duy Quyền và anh Ngữ bị bắt.

Trong dịp thăng cấp hàm cho 4.732 công an thủ đô hồi giữa tháng 08/2011, Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh, Giám đốc CA Hà Nội, đã trang trọng nhắc nhở các nhân viên dưới quyền “tiếp tục tu dưỡng năng lực chiến đấu”.

Ngày hôm sau, 19/08/2011, UBND Hà Nội ra thông báo yêu cầu nhân dân thủ đô “chấm dứt mọi hoạt động tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát” trên địa bàn thành phố.

Ngày 27/11/2011, từ 9:30 sáng, đã có hơn 10 người bị bắt đưa về đồn CA Hoàn Kiếm, đồn Trần Nguyên Hãn và về trại Phục Hồi Nhân Phẩm Lộc Hà, Đông Anh… Họ là những người biểu tình ủng hộ thủ tướng đã đồng ý tiến trình xây dựng luật biểu tình. Trong đó có bác Tâm, chị Phương (con gái nhà văn Nguyên Ngọc), chị Trần Thị Nga (Hà Nam), anh Viễn, Người Buôn Gió, Lê Dũng, Lã Dũng, Đoan Trang, Dương Thị Xuân, Nguyễn Văn Phương, Trương Văn Dũng, Lưu Văn Đức , Lê Quốc Quân, Nguyễn Xuân Diện, Phạm Chính, Peter Vũ và 1 thông tín viên người Việt của hãng thông tấn nước ngoài…

Đại loại, người ta chỉ có thể kể một vài dòng tiêu biểu như trên về các chiến công cực kỳ xứng đáng để  nhận lời chúc mừng và biểu dương thành tích của thủ tướng chính phủ.

*

Còn, nếu buộc phải liệt kê những thành tích “làm cho bạn bè quốc tế thêm cảm phục trí tuệ của lực lượng Công an nhân dân Việt Nam nói chung”, trên nhiều địa bàn khác nữa, thì e là không xuể:

Truy tìm 4 từ khóa Công An Đánh Dân, Google liệt kê ra 108 TRIỆU kết quả (0.32 seconds).

Hãy thử lược sơ một vài vụ việc tiêu biểu trong vòng vài năm qua để cùng chiêm ngưỡng hình ảnh một Việt Nam, ẩn tàng bên dưới dung nhan của đảng CSVN, trong mắt nhìn cảm phục của bạn bè quốc tế:

08/03/2009: Nguyễn Đình Hoàn – cán bộ quản giáo Trại giam Ngọc Lý, Tân Yên, Bắc Giang, đánh gãy tay một thiếu niên mắc bệnh tâm thần, tại nhà riêng.

21/01/2010: công an quận Hai Bà Trưng, Hà Nội, đánh chết công dân Nguyễn Quốc Bảo.

20/02/2010: Đỗ Viết Khoa – Trưởng Công an xã Liên Hà, huyện Lâm Hà, tỉnh Lâm Đồng, bắt giam công dân Nguyễn Văn Biển. Cha của nạn nhân là ông Nguyễn Văn Năm lên trụ sở CA hỏi thăm, thì bị trưởng CA xã còng tay, dùng dùi cui đánh cho tới khi bất tỉnh.

29/03/2010: công an huyện Thuận Thành, Bắc Ninh, giả dạng đầu gấu, đánh dân oan đến nhập viện.

30/03/2010: Võ Văn Út Đèo, Phó trưởng công an thị trấn Ngã Năm, huyện Ngã Năm, tỉnh Sóc Trăng, đã cùng  thượng sĩ CA Danh Nhãn, trung sĩ CA Trần Tuấn Khải và dân quân Nguyễn Quốc Thắng, hợp lực đánh công dân Trần Văn Dữ đến bất tỉnh xong kéo ra hàng rào UBND thị trấn Ngã Năm, bỏ mặc cho đến chết.

24/04/2010: Vũ Văn Duy, thượng sĩ CSGT huyện Diên Khánh, Khánh Hòa, chở công an viên Nguyễn Trọng Hiếu trên môtô, rượt đuổi rồi vung gậy giao thông quật ngã công dân Huỳnh Tấn Nam về tội lái xe máy không đội mũ bảo hiểm. Nạn nhân té xuống đường bất tỉnh còn bị đánh đá tiếp trước khi công an rời bỏ hiện trường. Nạn nhân bị tàn phế vĩnh viễn 77%.

04/05/2010: công an Đà Nẵng cướp quan tài ở Cồn Dầu, đánh chết công dân Nguyễn Thành Năm, một thành viên trong đội trợ tang của Giáo xứ Cồn Dầu, cho dù vợ con nạn nhân đã quỳ lạy xin tha mạng.

07/05/2010: công an Điện Bàn, Quảng Nam đánh chết công dân Võ Văn Khánh rồi báo cáo nạn nhân tự treo cổ bằng dây cột giày.

14/05/2010: công an huyện Chương Mỹ, Hà Hội, chận xe, đòi hối lộ, chưa được toại ý thì đánh công dân Tống Bá Đức bằng dùi cui và còng số 8, cho tới khi nạn nhân cầm cố xe máy cho 1 CA khác để nộp tiền hối lộ.

25/05/2010: công an huyện Tĩnh Gia, Thanh Hóa, bắn thủng bàn tay trái của công dân Lê Thị Thanh, bắn chết công dân thiếu niên Lê Xuân Dũng, và bắn chết công dân Lê Hữu Nam ở Nghi Sơn.

07/06/2010: trưởng, phó và 2 công an viên xã Thủy Xuân Tiên, huyện Chương Mỹ, tỉnh Hà Đông, đã hợp lực đánh chết nạn nhân Nguyễn Phú Trung, vất xác ngay ngoài đường phố.

28/06/2010: công an huyện Đại Từ, Thái Nguyên, đánh chết công dân Vũ Văn Hiền.

23/07/2010: thiếu úy công an Nguyễn Thế Nghiệp, huyện Tân Yên, Bắc Giang, đánh chết công dân Nguyễn Văn Khương về tội không đội mũ bảo hiểm.

06/08/2010: công an thường phục Thái Nguyên bắn thủng đùi xuyên xương chậu công dân Hoàng Thị Trà, về tội không đội mũ bảo hiểm.

14/08/2010: công an huyện Châu Thành A, Hậu Giang, đánh chết công dân Trần Duy Hải rồi báo cáo nạn nhân tự treo cổ bằng áo sơ mi tay dài.

09/09/2010: công an xã Thanh Bình, huyện Trảng Bom, Đồng Nai, đánh chết công dân Trần Ngọc Đường rồi báo cáo nạn nhân tự treo cổ bằng dây thắt lưng.

16/09/2010: công an Hà Tĩnh đánh hội đồng công dân Đặng Đình Việt bằng gậy, cho tới khi rất đông người đi đường đến can mới bỏ đi. Nạn nhân phải nhập viện cấp cứu.

18/10/2010: Blogger Anh3Saigon bị vây bắt (về tội hoạt động trong Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do), bị tạm giam, đến 6 tháng sau vợ con mới được vào tù gặp mặt.

19/10/2010: công an thành phố HCM tiếp tục giam giữ Blogger Điếu Cày khi đã mãn án về tội danh “trốn thuế cho thuê nhà!” (đương sự là 1 trong những thành viên sáng lập Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do, bị bắt giam ngay trước ngày VN rước đuốc Olympic Bắc Kinh). Đến tháng 07/2011 thì nhà nước úp mở bắn tin Blogger Điếu Cày bị mất tay trong tù.

05/11/2010: công an TP/HCM bao vây khách sạn Mạch Lâm, bắt Ts Luật gia Cù Huy Hà Vũ với tang chứng 2 bao cao su đã qua sử dụng.

06/11/2010: Bộ công an xác nhận Ts Luật gia Cù Huy Hà Vũ bị bắt về tội danh “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCNVN” theo điều 88 – Bộ luật hình sự. Cùng ngày, tư gia của ông Vũ tại Hà Nội bị khám xét, bị tịch thu các loại tài liệu Ứng cử chức Bộ trưởng Bộ Văn hóa Thông tin; Tranh cử Đại biểu Quốc hội; Kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng; Tố cáo Phó Tổng Cục trưởng Tổng cục An ninh Vũ Hải Triều (về lời tuyên bố đánh sập 300 trang mạng); và  Yêu cầu sửa đổi Hiến pháp.

06/11/2010: công an xã Hoằng Quỳ, huyện Hoằng Hóa, Thanh Hóa, đánh công dân Lưu Đình Tăng đến phải nhập viện.

12/11/2010: công an Phường Thanh Sơn, thị xã Uông Bí, Quảng Ninh, tên Kiên, bắt người không nêu lý do, đánh đập ngay tại chỗ, trước cổng Viện Thụy Điển, sau đó đưa về trụ sở đánh tiếp, xong lập biên bản …bắt nhầm người, rồi thả.

24/11/2010: công an xã Xuân Phương, huyện Phú Bình, Thái Nguyên, bóp cổ và đánh công dân thiếu niên Dương Đình Hiếu bằng dùi cui đến ngất xỉu, xong bắt thân nhân đến ký giấy xác nhận tình trạng sức khỏe bình thường trước khi đón cháu Hiếu về nhà.

28/11/2010: hai công an Khánh Hòa là Trần Bá Tuấn và Nguyễn Đình Quyết đã dùng nhục hình ép cung bà Trần Thị Lan bằng gậy cao su và dùi cui điện đến ngất xỉu phải đưa đi cấp cứu, nhưng khi ra tòa chỉ bị phạt án treo, vì lý do “động cơ phạm tội của các bị cáo xuất phát trên tinh thần trách nhiệm cao về đấu tranh trấn áp tội phạm, được ngành công an tặng thưởng nhiều bằng khen, giấy khen”.

17/12/2010: công an phường Mỹ Bình, Long Xuyên, đánh chết công dân Đặng Văn Đen.

19/12/2010: công an phường Quán Trữ, Hải Phòng, đạp ngã xe để bắt giữ người đi xe máy ngồi sau không đội mũ bảo hiểm, gây trọng thương cho cả hai nạn nhân rồi tìm cách xóa dấu vết hiện trường.

20/12/2010: công an huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định, đã đánh bất tỉnh 3 người dân trong một vụ cưỡng chế lấy đất của dân để phục vụ cho chủ công ty đầu tư Vinatex, sau đó công an bỏ chạy. Vụ việc gây bức xúc khiến cả ngàn người dân xuống đuờng và nhiều người đã đem bạt và chăn màn ra ngủ trên đường quốc lộ.

28/12/2010: công an xã La Phù, Hoài Đức, Hà Tây, đánh hội đồng đến gãy xương sườn công dân Phạm Quang Sơn, mặc cho người thân quỳ lạy xin tha, sau đó, phó công an xã kéo côn đồ về bao vây và đòi giết cả nhà và đốt nhà nạn nhân.

11/01/2011: công an huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng, đánh gãy tay công dân Ngô Thị Thu trong lúc biểu tình tố cáo nhà máy nhả khói độc, lại còn tuyên bố rằng nạn nhân chưa chết đâu mà lo.

01/03/2011: công an phường Nghi Tân, Cửa Lò, Nghệ An, đánh hội đồng công dân Nguyễn Văn Hướng bằng dùi cui đến tét đầu, về tội không đội mũ bảo hiểm.

23/03/2011: thiếu tá công an Bùi Minh Thắng, phó trưởng phòng CSGT Hậu Giang, đánh công dân Đỗ Quốc Thái bằng dây thắt lưng đến nhập viện, khi nạn nhân không chịu lái xe taxi vượt đèn đỏ như Thắng yêu cầu. Khi được đưa về trạm CSGT Cửa Ô, Thắng còn buộc đồng nghiệp ở đây phải quỳ lạy, “không tao bắn!”. Bùi Minh Thắng là con ruột của đại tá Bùi Hoàng Bào –  Giám đốc CA tỉnh Hậu Giang.

30/03/2011: trung tá công an Huỳnh Chí Dũng, Tiền Giang, sau khi nhậu say, vào tiệm uốn tóc đòi gội đầu, xong rồi đòi massage, bị từ chối mục này, bèn chửi bới và rượt đánh chủ tiệm.

03/04/2011: Một ngày trước phiên tòa sơ thẩm xử Ts Luật gia Cù Huy Hà Vũ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thay mặt Đảng, Chính phủ trao tặng Huân chương Quân công hạng Nhất cho Đại tướng Lê Hồng Anh/ Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng và Trung tướng Bùi Văn Nam; trao Huân chương Quân công hạng Nhì cho các đồng chí Trung tướng Trịnh Lương Hy – Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh II, Thiếu tướng Huỳnh Hữu Chiến – Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh I, Đại tá Hoàng Phước Thuận – Phó Cục trưởng Cục Bảo vệ chính trị 7 Tổng cục An ninh I.

04/04/2011: công an Hà Nội ngăn chận, vây bắt nhiều người đến tòa dự thính phiên sơ thẩm chớp nhoáng xử Ts Luật gia Cù Huy Hà Vũ, không cần trưng chứng cứ buộc tội. Được đánh giá là 1 phiên tòa lịch sử vì nhà nước đã sử dụng công an và công cụ tư pháp để trả thù một nhân vật bất đồng chính kiến.

06/04/2011: công an phường Tân Phú, Q9, Sài Gòn, (báo chính quy viết tắt tên thủ phạm là N.T.H), mặc cả giá cực rẻ 3 ký lô cua mà không mua được, bèn trả thù người bán hàng (báo viết nguyên tên nạn nhân là Dương Thị Mỹ Ngọc) bằng cách kiếm cớ bắt về phường, đánh đập đến ngất xỉu phải nhập viện, bất kể nạn nhân đang mang thai.

15/04/2011: trung úy công an Thái Quang Vinh, phường Đức Thuận, thị xã Hồng Lĩnh, Hà Tĩnh, cởi áo sắc phục để cầm gạch đánh người khuyết tật là thợ sửa đầu đĩa video, cho đến khi láng giềng can ngăn. Trung úy Vinh chỉ bị kỷ luật cảnh cáo tội lạm quyền, đánh người tàn tật.

16/04/2011: 3 công an viên của xã Quảng Hợp, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa, đã đánh 2 công dân Trần Văn Nam và Nguyễn Bá Chiến bằng dùi cui đến bất tỉnh, cho tới lúc người nhà đến đưa đi nhập viện cấp cứu.

12/06/2011: trung úy công an Nguyễn Hồng Nguyên, Phan Thiết, cùng với hai thanh niên xung kích là là Võ Ngọc Lâm và Đinh Quốc Toàn đánh hội đồng công dân Vũ Hoàng Long bất tỉnh, phải đưa lên Bệnh viện Đa khoa tỉnh rồi đưa về Sài Gòn cấp cứu.

15/06/2011: thiếu úy công an Trần Nguyễn Hồng Quang, phường Thủy Xuân, TP Huế, đã đánh cháu Ngô Đình Phát, 11 tuổi, đến phải nhập viện.

26/07/2011:  trung úy công an Lang Thành Dũng, Nha Trang, đã còng tay và đánh đập 2 công dân làm nghề lái xe ôm là Nguyễn Trường Vũ và Trương Trí Bình đến phải nhập viện. Đồng thời, tự tiện giữ xe máy, phôn di động và nhiều triệu đồng tiền mặt của 2 nạn nhân mà không trao biên bản.

30/07/2011-03/08/2011: công an bắt cóc và giam giữ (không lý do, không lệnh bắt, không thông báo) bảy thanh niên Công giáo ở Vinh, phần lớn hoạt động xã hội trong nhóm Bảo Vệ Sự Sống và nhóm Doanh Nhân & Trí Thức. Nhiều thanh niên Công giáo khác bị bắt cóc sau đó, kể cả Blogger Tạ Phong Tần ở Sài Gòn. Ls Lê Quốc Quân trả lời phỏng vấn của đài RFA rằng: “Tôi nghĩ chuyện này là có một chính sách nào đấy mang tính chất bắt giữ hay đàn áp khá rõ ràng đối với người dân, đặc biệt là người Công Giáo”.

07/08/2011: thượng sĩ công an TP Phan Rang Lê Khắc Sáu đánh công dân Trần Gòn đến xuất huyết não.

14/09/2011: trung tá công an Trần Ngọc Anh, Đồng Nai, là điều tra viên thụ lý một vụ trọng án, đã nhận của vợ một bị can 10 triệu đồng để tạo điều kiện cho người này thăm nuôi chồng.

17/09/2011: thượng tá Nguyễn Hoàng Tương, phó công an phường An Hòa, cùng một số cộng sự mặc sắc phục xuất hiện buộc công dân Cao Trọng Lợi phải theo họ về đồn công an “làm việc”. Thấy chuyện lạ, ông Lợi không tuân hành, thì lập tức bị lực lượng CA của Tương còng tay đánh đập, lôi lên một chiếc xe đang đậu chờ sẵn, sau đó thì được thả. Thượng tá Tương chỉ bị kỷ luật tạm đình chỉ công vụ 1 tháng về tội vô cớ đánh người vô tội.

02/10/2011: 3 công an TP Tân An là đại úy Nguyễn Hồng Phong, thượng sĩ Phạm Tiến Phú và thượng sĩ Vũ Trường An, đã đánh trọng thương nạn nhân Nguyễn Hoàng Tuấn phải nhập viện. Đại úy công an Nguyễn Hồng Phong là con trai của đại tá Nguyễn Sáu, Phó Giám đốc Công an tỉnh Long An.

22/10/2011: đại úy Đỗ Thành Trung, trưởng công an xã Nhị Thành, huyện Thủ Thừa, Long An, đã trói tay nạn nhân, dùng báng súng đập vào đầu dân, gây chấn thương, trong lúc vây bắt một nhóm chơi đá gà.

22/10/2011: trung úy Nguyễn Quý Hà, thuộc đội CS hình sự của Phường Ngọc Thụy, quận Long Biên, Hà Nội, đến hàng phở số 52 đường Ngọc Thụy, đánh khách hàng, đánh chủ quán, dọa giật sập tiệm và xử lý toàn bộ gia đình. Lời chủ quán kể lại: “Trung úy Hà đã vào quán và chửi bới, lăng mạ với những lời lẽ hết sức tục tĩu mà tôi không tiện nhắc”.

25/10/2011: công an Thanh Hóa khởi động chiến dịch tung lưới cá bắt tài xế xe máy lạn lách, đánh võng, hoặc không đội mũ bảo hiểm.

26/10/2011: Nguyễn Thanh Sang, công an xã Khánh Bình, huyện Tân Uyên, tỉnh Bình Dương, đánh công dân Trương Công Toản đổ máu, ngất xỉu ngay tại trụ sở.

02/11/201: Trương Văn Lộc, trưởng công an xã Phú Diên, huyện Phú Vang, Huế, đánh công dân Trần Đua đến ói mửa, bất tỉnh ngay tại trụ sở CA xã.

26/11/2011: Đỗ Cao Đa, phó trưởng công an xã Đông Hưng, huyện Năm Căn, tỉnh Cà Mau, chỉ huy một lực lượng khoảng 10 công an xã, còng tay nạn nhân Bùi Như Ý vào thành phà Chà Là và đánh đập, xong đưa lên bờ, còng tay nạn nhân vào cột cờ đánh tiếp cho đến rạng sáng hôm sau thì nạn nhân ngất xỉu.

30/11/2011: Nguyễn Hoàng Chánh, trưởng công an xã Châu Khánh, huyện Long Phú, tỉnh Sóc Trăng, cùng Huỳnh Tấn Hải , phó công an xã, và 2 công an viên Võ Văn Đời, Lâm Tuấn Khải, cùng đánh người đi xe máy không đội mũ bảo hiểm đến tàn phế chân phải và bể xương sống mũi.

11/12/2011: Lê Xuân Lương, trưởng CA xã Nghi Liên, TP Vinh, Nghệ An, nhậu say, bênh con rễ, đánh tài xế taxi Võ Sĩ Lâm đến ngất xỉu.

23/12/2011: công an bắt giam nhạc sĩ Việt Khang là tác giả hai bài hát “Việt Nam tôi đâu?” và “Anh Là Ai?” nói về lòng yêu nước của người Việt và phản đối chiến dịch trấn áp người biểu tình.

05/01/2012: UBND xã Vinh Quang và UBND huyện Tiên Lãng, TP Hải Phòng, đã huy động một lực lượng hùng hậu công an, quân đội, dân quân và chó nghiệp vụ bao vây để cưỡng chế thu hồi khu vực bãi bồi đầm Cống Rộc của công dân Đoàn Văn Vươn. Phản ứng tự vệ của chủ đầm bằng súng hoa cải và mìn tự chế đã trở thành một cơn sóng thần dư luận trong và ngoài nước.

05/01/2012: Lực lượng chính quyền, quân đội và công an cưỡng chế đầm Cống Rộc đã dùng máy ủi san bằng căn nhà của công dân Đoàn Văn Vươn, cho dù ngôi nhà này không thuộc diện tích đất cưỡng chế.

08/01/2012: Đỗ Hữu Ca – Giám đốc Công an Hải Phòng tuyên bố: “Từ sau hòa bình đến nay, người dân Tiên Lãng khá thuần nên huyện nghĩ rằng không có việc chống đối như thế”.

11/01/2012: Ngô Ngọc Khánh, Chánh Văn phòng UBND huyện Tiên Lãng, khẳng định “dứt khoát phải thu hồi (khu đất đầm Cống Rộc)”… “còn để cho ai thuê thì tính sau”.

17-01-2012 – Trần Minh Thái – Phó Thanh tra Sở Tư pháp Quảng Nam, trong buổi triệu tập nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn, đã hồn nhiên tuyên bố: “Mặc dù Việt Nam có ký kết các công ước quốc tế nhưng phía Việt Nam không trực tiếp thực hiện các cam kết đó”.

17-01-2012 – Nguyễn Đình Bảy – Phó Thanh tra Sở Tư pháp Quảng Nam, trong buổi triệu tập nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn đã long trọng ban huấn từ: Anh cứ coi lãnh đạo nhà nước là cha là mẹ, anh là con cái. Khi con cái hư thì cha mẹ xử phạt là đương nhiên. Anh đi nói xấu cha mẹ, cha mẹ la mắng xử phạt là đúng”.

18/01/2012:  Ls Lê Quốc Quân nhận “Quyết định” của phường Yên Hòa, quận Cầu Giấy Hà Nội, với nội dung là sẽ “giáo dục” ông ở địa phương từ ngày 13/01/2012 đến 13/07/2012. Mục đích là “để tổ trưởng tổ dân phố thường xuyên qua lại, khuyên nhủ, bảo ban, và nếu đi đâu quá 10 ngày là phải báo cáo phường”.

19/01/2012: Tuyên bố trong cuộc họp báo tại Hà Nội nhân chuyến viếng thăm Việt Nam, hai Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain và Joe Lieberman cho biết Hoa Kỳ vẫn còn nhiều quan ngại về tình hình nhân quyền tại Việt Nam.

26/01/2012: công an Bắc Giang lại đánh chết người. Nạn nhân mới nhất là công dân Nguyễn Văn Hùng, một người tham gia biểu tình chống cưỡng chế trưng thu đất, ngay vào ngày mùng 4 Tết Nhâm Thìn.

*

Nỗ lực không ngừng nghỉ vừa kể của CA xứ này lại được trang trọng đề cập trong đoạn văn đóng khung tô màu dưới đây, ghi rõ nội dung thông điệp của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thay mặt Đảng, Chính phủ trong dịp thăng thưởng tướng lãnh & sĩ quan Bộ công an ngay trước ngày xử sơ thẩm Ts Cù Huy Hà Vũ:

Những phần thưởng cao quý của Đảng và Nhà nước trao tặng các tập thể, cá nhân thuộc Bộ Công an dịp này là sự ghi nhận, biểu dương về thành tích đấu tranh chuyên án đảm bảo an ninh quốc gia và thành tích thực hiện các kế hoạch công tác đặc biệt phục vụ hiệu quả công tác đối ngoại của Đảng và Nhà nước. Đặc biệt là thành tích trong chuyên án đấu tranh với tổ chức phản động do các đối tượng Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long và Nguyễn Tiến Trung cầm đầu”. CAND – 04/04/2011

Bảng liệt kê sơ bộ bên trên chỉ là trắc diện của bức chân dung truyền thần đảng và nhà nước CHXHCNVN.

Phần chính diện sẽ được chấm phá trong entry kế tiếp, trước khi phác thảo diện mạo kẻ thù của đảng.

03/02/2012kỷ niệm 82 năm ngày kéo bè kết đảng dập vùi dân tộc và đất nước.

Blogger Đinh Tấn Lực

Hội Đồng Hương Ở Mỹ – Phạm Hoàng Chương.

 

Bài đọc suy gẫm:  Hội Đồng Hương Ở Mỹ – Tác giả Phạm Hoàng Chương.

 

Hình ảnh minh họa: Hội chợ Tết 2012 tại Nam California.

 

 

 

Hội Đồng Hương Ở Mỹ

Phạm Hoàng Chương

Phạm Hoàng Chương là một tác giả viết về nước Mỹ kỳ cựu. Ông đã góp bài và nhận giải thưởng từ năm 2003. Là cựu giáo sư trung học ở Việt Nam trước 1975, vượt biên đến Mỹ năm 1984, ông đi học và trở lại nghề cũ. Sau nhiều năm dạy tại một trường công lập Mỹ ở San Jose, tác giả về hưu tại Riverside, Nam California., và vẫn liên tục góp thêm nhiều bài viết giá trị cho Viết Về Nước Mỹ. Sau đây là bài viết mới của ông.

Có một lần, “ông bạn lớn” của mục sư K. hỏi tôi sao không viết một bài về Hội đồng hương quê tôi ở Cali. Tôi giật mình, .bối rối: “Chà…khó quá, …anh biết đó, viết thì phải khen phải chê, chả lẽ cái gì cũng khen, mà chê thì đụng chạm. Mình ở trong Hội mà đưa chuyện nội bộ lên báo chẳng khác nào ‘vạch áo cho người xem lưng”, bà con chửi chết. Chưa kể ba đứa công an VC địa phương nó sợ mấy cái Hội đoàn bên Mỹ lắm, lần nào về nước chơi cũng hỏi tới hỏi lui….bắt ớn, ớn đến không muốn trả lời. Bây giờ mà viết thì có khác nào làm bản báo cáo không công cho chúng.”

Ông bạn lớn cụt hứng, nín thinh. Sau rồi tôi thấy ông cũng có lý. Viết về Việt kiều ở Mỹ mà không nhắc đến sinh hoạt các hội đoàn quả là một thiếu sót, như ăn ốc mà thiếu nước mắm gừng, ăn hột vịt lộn mà thiếu rau răm, ăn mận Mỹ tho mà thiếu muối ớt đỏ. Dân Việt Nam có cái hay là đi dâu cũng thích lập nhóm, lập Hội để quây quần với nhau, đoàn kết với nhau gây sức mạnh. Ngoài năm ba Đảng chính trị như Liên minh Dân chủ, Việt tân…, các Hội như Hội Cựu quân nhân, Hội Thương phế binh VNCH, Hội Phụ nữ, Hội Cựu học sinh, ..vô số nhóm này nhóm kia… tôi nhớ không hết, hầu như tỉnh nào ở VN cũng có một cái Hội đồng hương bên này. Hội đồng hương Thân hữu Ninh thuận tôi nó bắt đầu ra đời từ đầu năm 94, so với các Hội khác thì hơi trễ, nhưng phát triển rất mau. Trước đó một năm, tại Santa Ana đã có mấy buổi họp măt ăn uống của mấy nhóm dân Phan Rang quen biết thân nhau thật vui rồi, như nhóm trung tá Tài tham mưu trưởng, nhóm Quang Trung-huê, ông Triều Nguyên, nhóm ông Phước chủ rạp xi nê Thanh bình, nhóm anh chị Tiềm, Trần bá Sáu, nhóm gia đình mấy ông H.O mới qua từ Los Angeles, San Bernardino xuống và San Diego lên. Ai cũng mừng gặp lại đồng hương thoát khỏi địa ngục trần gian, lâu ngày xa cách, hỏi chuyện Phanrang tíu tít. Cũng quay phim video tape, chụp hình xôm tụ lắm. Rồi không hiểu mấy ông lớn bàn bạc, nhắm nhía chọn người đứng ra nắm Hội, tham khảo ý kiến thế nào mà một hôm ông Tài gọi phone lên San Bernardino hỏi ý tôi có nhận làm Hội trưởng tạm cho Hội Ninh thuận sắp thành lập tháng tới ở dưới Wesminster không. Tôi sửng sốt:

-Tròi ơi, thiếu gì mấy ông cựu sĩ quan cấp tá như anh, mấy ông đại doanh gia, bác sĩ nha sĩ luật sư nổi tiếng ở Phanrang trước 75 ở dưới Bolsa mà không chịu ra làm, lại kêu em ở trên núi xuống. Em đâu có quen ai nhiều. Không được đâu.

-Người nào cũng dính đảng này phái kia, bà con ngại, anh thấy em nhà giáo thanh liêm, gia đình ba má có uy tín đạo đức, xưa nay không hề có tai tiếng xấu, không làm điều gì thất đức, trong tỉnh ai cũng biết…Với lại, bữa đó ra mắt, anh chỉ giới thiệu em làm Hội trưởng tạm thời thôi, trong khi chờ đợi bầu người đại diện chính thức sau. Các tỉnh khác người ta lập Hội đồng hương ào ào. Mình có gần 300 người Phanrang ở Nam Cali, khí thế đoàn kết, tình làng xóm đang lên tưng bừng, phải thành lập gấp một Hội Đồng hương để gây quỹ giúp anh em H.O sắp qua Mỹ định cư, nhiều người quá sức nghèo, tội lắm, không có tiền bạc lo giấy tờ…

Nghe nói giúp cho anh em tù cải tạo H.O có tiền lo giấy tờ qua Mỹ, tôi thấy lòng chùng xuống, đâm ra xiêu lòng. Tánh tôi không thích ràng buộc việc đời, gánh vác chuyện thiên hạ chịu tiếng khen chê bình phẩm, nhưng nghe làm việc thiện lại không thể nào từ chối được. Anh Tài ở tù cả chục năm. Cá nhân tôi cũng ở tù. Bạn bè trong giới nhà binh tôi bị tù cải tạo nhiều lắm, còn kẹt bên nhà. Chịu cực một chút mà giúp cho nhiều gia đình H.O có tài chính qua Mỹ và ổn định trong bước đầu là chuyện nên làm. Bèn nhận lời.

Bữa đó mùa Christmas và New Year, trời se lạnh, ở chùa Huệ Quang có tới hơn 200 người Ninh thuận ăn mặc đồ mới kéo tới tham dự, ngồi chật cả một hội trường rộng kê đầy bàn ghế học trò, có cả một ban bếp núc bảy tám quí cô quí bà lui cui nấu nướng đãi ăn gỏi cuốn, nem chả, bún bò ê hề. Anh Tài giới thiệu tiểu sử tôi là giáo sư cả bên VN lẫn bên Mỹ, cũng là sĩ quan tù cải tạo vượt biên, ai nấy đều vỗ tay hoan nghênh…Tôi thấy có nhiều người lạ hoắc, lấy lí do không phải cư dân quận Cam, đề nghị mấy người lớn tuổi có máu mặt sống ở Wesminster lên làm Hội trưởng, không ai lên tiếng chịu ra ứng cứ, lại có mấy bác lớn tuổi không quen, nghe tôi khiêm tốn ăn nói có mấy câu mà coi mặt bắt hình dong, còn đứng lên phát biểu nhứt định yêu cầu tôi làm cho kỳ được. Đúng là bắt cóc bỏ dĩa. Đành phải long trọng hứa cố gắng làm tròn nhiệm vụ hội giao phó trước cử tọa vỗ tay rần rần.

Như năm xưa ở trại tỵ nạn Hồngkông bị ép làm Chánh đại diện Phật giáo, có nhiều tả hữu tài ba không quen biết ở đâu túa ra giúp đỡ, kỳ này tôi đã có sẵn Phó Hội trưởng ngoại vụ là Micheal Minh, chủ nhân Traffic school ở Bolsa, nội vụ là Quang, bạn học cũ, thương gia trước 75, tổng thư ký là Phú, luật sư Vân cố vấn pháp luật, thủ quỹ chị Thiện trước làm chủ pharmacy, anh Phước chủ rạp xi nê là ủy viên kế hoạch tài chánh, anh Tài báo chí, anh Vâng xã hội, còn các chức vụ kia sẽ bầu sau. Thấy mọi người ai cũng vui vẻ nhất trí, ăn uống chuyện trò cười nói thân mật, tôi cũng an tâm đi vòng vòng chào hỏi bà con. Anh Tài cho biết nay mai sẽ xin giấy phép lập Hội non-profit organization.đóng thuế đàng hoàng, trong tương lai có thể xin được “fund” của chính phủ để làm việc thiện giúp đồng hương đắc lực hơn, nghe rất ngon lành. Tôi chưa có kinh nghiệm mấy về cái nghề “hội trưởng” mới lạ này, chắc chắn còn phải bàn tính, soạn thảo kế hoạch làm việc, học hỏi nhiều với các anh lớn tuổi sau này, tạm thời cứ nhận cho có danh chánh ngôn thuận mà giúp bà con đồng hương.

 

Tết năm đó, mấy ông nội đưa tôi lên ghế Hội trưởng bên Bolsa bàn tính mở gian hàng Hội chợ Tết bán chả lụa nem chua đặc sản của Phanrang để gây quỹ mà không cho biết trước, giờ chót mới kêu tôi qua trông coi, điều khiển, mọi sự cất rạp, trang hoàng, nấu nướng đã có người lo.Tôi đích thân có mặt coi ngó trong ngoài, service, nhận hàng, chi thu tiền bạc, gom tiền giao thủ quỹ, mấy ngày liên tiếp mệt phờ râu, khuya phải lái xe chạy về nhà sáu bảy chục miles. Làm việc thiện, thấy cũng vui, kết toán tính ra kiếm được khoảng gần ba ngàn đồng làm vốn ban đầu cho Hội.

Mỗi tháng Phó Hội trưởng Minh cho mượn phòng học traffic school để anh em họp một lần, ra điều lệ, làm biên bản lưu đàng hoàng..Phú tổng thư ký có trách nhiệm ra báo newsletter mỗi 2 ba tháng một lần, báo quay roneo đen trắng thô sơ, mười trang trong bước đầu, rồi tăng dần lên hai ba chục trang. Đồng hương mới qua Mỹ có Ban xã hội đi thăm viếng ủy lạo, giúp đỡ làm thủ tục khám sức khỏe, giấy tờ, xin trợ cấp xã hội. Đám cưới đám ma, đau bệnh có đại diện đi chia vui, phúng điếu, thăm viếng tặng hoa. Mọi việc cấp bách có anh Tài, Phước, Quang, Minh, vàPhú hội ý toàn quyền quyết định, chỉ khi nào có việc quan trọng, hay ký checks chi tiền, tôi mới phải chạy qua. Như đáp lời kêu gọi của tổ chức LAVAS, Hội đã điện thoại và điện thư cho 25 dân biểu Mỹ phản đối việc cưỡng bách hồi hương đồng bào tỵ nạn VN ở các trại Đông nam Á, rồi sau đó tham dự ngày đi bộ gây quỹ hổ trợ cho LAVAS hoàn thành thủ tục pháp lý định cư cho thuyền nhân còn kẹt ở các trại.. Anh em biểu quyết mỗi tháng lấy nguyệt liễm 5 $, hay 30$ một lần cho nửa năm, tiền bạc sổ sách đều đăng báo phân minh rạch ròi..Bác sỹ Đoàn, trước là Trưởng Ty y tế Ninh thuận, ở Kansas, nghe tin gửi qua ủng hộ cho 200$, Cựu Hiệu trưởng trung học Duy tân Đặng vũ Hoãn, cựu Trưởng ty Cảnh sát Nguyễn văn Hay ở Úc nhận bản tin, gửi thư gửi tiền khích lệ, cựu Tổng thống Thiệu qua Mỹ chơi, cũng gọi phone khen ngợi Hội, gửi cho 300$ với tư cách công dân Ninh thuận..Kẻ góp công, người góp của. Tôi viết bài “Đời người qua Tử vi” đăng Bản tin, quảng cáo giải tử vi cho bà con, lấy tượng trưng 15$ mỗi lá số để gây quỹ, cũng thu được gần 200$. Dần dần, quỹ tạm đủ để điều hành, việc thu nguyệt liễm lại lắt nhắt phức tạp, khó theo dõi, nên mấy năm sau, toàn thể anh em làm lơ luôn, không thu nữa, một phần một năm Hội tổ chức 2 lần họp mặt Tết ở nhà hàng và Hè tổ chức picnic họp mặt ở One-mile- square Park, bà con rộng rãi đóng góp cũng bộn.

Các khu chợ làng quê, đánh cờ người, thi thả thơ, thi quốc phục, thử máu miễn phí…

 

Chủ trương của Hội tuyệt đối không làm chính trị, chỉ cùng với các Hội đoàn khác trên đất Mỹ bảo vệ, bênh vực quyền lợi người tỵ nạn Viet nam, đứng trên lập trường chống Cọng. Hội chủ trương đoàn kết đùm bọc người dân Ninh thuận ở Mỹ với nhau, và giúp đỡ dân nghèo bên nhà. Hoạt động tại Hoa kỳ, Hội giúp đỡ đồng hương Ninh thuận mới tới Mỹ sớm hội nhập đời sống mới, duy trì văn hóa tập tục quê nhà bằng cách tổ chức họp mắt một năm hai lần, Tết và Hè, chào cờ vàng ba sọc đỏ, chúc thọ, ca hát, ngâm thơ, đố vui, kể chuyện tếu, phát giải khuyến học cho con em giỏi, vun đắp tình đồng hương thân ái bằng cách thăm viếng, chia mừng, phân ưu, Tại Việt nam, Hội liên lạc cọng tác với Hội từ thiện Thanh Phong giúp đỡ vật chất cho các người già khổ, kẻ tàn tật, neo đơn, côi cút, người bịnh không đủ tiền mua thuốc nằm vật vạ ở nhà thương. Hội Từ thiện này do Hòa thượng chùa Trùng khánh lập ra đã lâu, giao cho Sư cô Diệu Tâm, xưa kia là chủ tiệm Phát lợi, làm chánh và bà cụ thân sinh tôi có tiệm buôn lớn ở Phanrang làm phó, hai người này là Phật tử thuần thành có đông con cái ra nước ngoài hay gửi tiền về giúp, nổi tiếng về làm từ thiện, cứu đói, cứu lụt liên tục nhiều năm trong tỉnh, nói tới ai cũng biết. Tôi làm Hội trưởng tạm được mấy tháng, .nhắc anh em bầu cho người khác như đã hứa, ai cũng lờ đi, bắt làm luôn nhiệm kỳ 2 năm.

Hồi đó, nhiệt tình quê hương gắn bó đồng hương với nhau chặt chẽ thiết tha lắm, bà con sốt sắng đóng góp, hô đâu có đó, nghe bà con ở đâu mới qua là đem bàn ghế tủ kệ tới cho, .nghe ở Phanrang có người ở tù biệt giam mười mấy năm vì tham gia Phục quốc mới ra, bịnh nặng mắt sắp mù, đua nhau gửi tiền về ào ào. Có lần quỹ lên tới hơn 11 ngàn, nên Hội chẳng những gửi về giúp các gia đình HO chuẩn bị qua Mỹ, mà còn cho các cô nhi viện Phật giáo và Thiên chúa giáo, các ngươi già neo đơn bệnh tật nghèo đói trong hang cùng ngõ hẽm ngoại ô Phanrang., kể cả các học sinh nhà nghèo mà học giỏi do anh em tin cậy dạy học bên đó gửi danh sách qua.Tội nghiệp anh em H.O nhận được mỗi người có 100 đô Hội gửi về giúp, viết thư qua xúc động cám ơn, có anh thú thật cả đời chưa hề cầm được số tiền lớn như thế, không biết lấy gì mà đền ơn. Đồng hương bên này thấy ai sắp qua được thì mừng cho người ấy, vui sướng thấy đồng tiền gủi về đem lại hạnh phúc cho người qua sau. Mất quê hương, nên có thêm đồng hương nào mới qua coi như đem qua hơi hướng của quê nhà sang, đẩy quê hương xích lại gần mình một chút, gợi lại một quãng đời thanh bình no ấm hạnh phúc đã qua. Gặp lại nhau ở Wesminster, tuy lưa thưa năm ba chục mặt quen mà coi như một cái Ninh thuận nhỏ, mừng rỡ ôm chào, hỏi thăm tin tức người đi kẻ ở rộn ràng.. Bản tin được gửi đi khắp thế giới, bất cứ nơi nào có địa chỉ chính xác do người quen Ninh thuận báo cáo, kết quả là nhận được rất nhiều thư hồi âm và tin tức, số phone, địa chỉ của những người mới. Số phone đồng hương do đó phổ biến ngày càng nhiều trên các bản tin, thiên hạ mừng rỡ rối rít gọi thăm nhau xuyên tiểu bang, kể lễ chuyện nhà chuyện người, chuyện con cái gia đình, ai cũng mong đợi bản tin mau mau gửi tới như con thơ ngóng mẹ hiền để biết tin tức sinh hoạt bên nhà, bên Mỹ của nhau.

Tháng 8 hè năm 94 Hội chúng tôi tổ chức picnic họp mặt đầu tiên tại Công viên One-mile-square Park, thành phố Fountain Valley, từ 10 giờ sáng đến 4 giờ chiều.. Tổ chức ở đây thường hay gặp một hai hội đoàn khác sinh hoạt kế bên, ca hát ăn uống, chạy qua tươi cười chào hỏi tỏ tình đoàn kết.. Một số người đi lạc, phải giăng biểu ngữ bằng vải vàng chóe dài to tướng “Họp mặt Hè Thân hữu Ninh thuận” ngay góc Euclid và Edinger cho thấy rõ, đậu xe bên kia dường rồi đi bộ băng qua. Bà con đông đảo đem thức ăn, dưa hấu, nước ngọt, bắp, potato chip, cánh gà đùi gà, thịt sườn tới nướng barbecue…Mấy năm sau có thêm cái màn “bánh căng”, đặc sản của Phanrang, tức là bánh bột gạo xay nhuyễn, nướng thoa mỡ hành thơm phức, đổ trứng, chấm nươc cá hay mắm nêm. Nhiều người mò tới, nói xin lỗi, vì thèm được ngồi xổm bên lò than đỏ, ăn bánh căng nóng mới ra lò húp xuỵt soạt hơn là vì nhớ bà con quê nhà mà tới. Ăn miếng bánh căng mà nhớ lại cả một khung trời Phanrang, khu Bờ đê, Tấn tài, dường Ngô Quyền… Dưới những tàng cây xanh mát, các cụ già ung dung ngồi đánh cờ chiếu tướng, trẻ con tung tăng chạy nhảy reo hò bên bờ hồ xanh trong, người lớn chuyện trò, ngắm các hình ảnh sinh hoạt của Hội dán triển lãm trên các gốc cây to, các cô các bà quây quần tụ họp tâm sự cười đùa thảnh thơi êm ả trên cỏ…Khắp nơi vang vang tiếng chào hỏi ròn rã giọng Phanrang đặc.

-Ủa, chị Ba, qua Mỹ hồi nào vậy” Đi H.O hay ODP” Ở đâu vậy” Bà già có đi theo không”

-Kìa, anh Hào, anh qua hồi nào vậy” Trời, ngó anh sao hồi này già nhận không ra. Mấy đứa nhỏ có đứa nào đi làm chưa”

-Ý chết y, cô Ly Lan. Em nhìn nảy giờ nhận không ra, tưởng bà nhà giàu nào chứ, bây giờ trông cô lạ quá, mập ra trẻ ra…Qua đây còn mở tiệm uốn tóc nữa không”

-Ủa, chú Khánh, chú qua hồi nào vậy” Còn nhớ cháu hông” Cháu con bà Hai ở Xóm xe bò nè…..Ba má cháu nhắc chú hoài.. Chú dẫn được mấy đứa qua đây.”

Tôi thông báo bà con chuyện Bộ Nội vụ Tiểu bang California đã chấp thuận danh xưng Ninh thuan Friendly Association như một Non-profit Incorporation, và Hội từ nay có bổn phận phải đóng thuế để hoạt động. Có người hỏi tại sao phải giấy tờ rắc rối như vậy, tôi biết nói sao, “Làm ăn hợp lệ thì hi vọng xin được nguồn trợ cấp chính phủ, quyên góp cũng hợp pháp, hoạt động xã hội đắc lực hơn, người cho lại được trừ thuế, tuy tốn một chút nhưng có nhiều cái lợi vê sau.”

ANh em trong ban điều hành, làm việc với nhau, đôi lúc cũng có chỗ bất đồng ý kiến, cũng có lúc bực mình, cãi nhau, nhưng tôi trẻ nhất trong Ban, nên cũng khéo nhịn, đặt mình vào cương vị người khác để hòa đồng, tránh suy nghĩ chủ quan, nghĩ tới lợi ích chung tập thể mà dẹp cái ngã riêng, quên cái chức vị cá nhân mà chiều theo ý kiến đa số. Hội có tham vọng thực hiện một cuốn video quay các thắng cảnh núi biển Ninh thuận, thành phố, chợ búa, trường học.chùa Thánh, chùa Phật, nhà thờ, cách làm ăn sinh sống người Việt người Chàm ở các làng mạc, đại loại như mấy cuốn băng du lịch của Vân Sơn, để bán cho đồng hương bên này gây quỹ, nhưng rồi thấy cũng khó thực hiện, không có điều kiện, người kỹ thuật chuyên môn đáng tin cậy bên đó không có. Sau rồi nhiều người về nước chơi như đi chợ, nhắm video không ăn khách nữa, nên dự định chìm xuồng.

Có một cái Tết, nhạc sĩ Vô Thường chuyên đàn guitar dân Phanrang tới chơi, tặng cho anh em trong Hội một số CD do anh sáng tác, phát hành. Nhà anh hồi nhỏ, ở gần rạp xi nê Việt tiến, qua nhà tôi có mấy bước. Có một dạo, anh mở café Diễm rất đông khách..Thấy anh mà nhớ cả một vùng trời kỷ niệm ấu thơ. Mấy năm sau thì nghe tin anh bệnh mất, đúng là tài hoa bạc mệnh. Rồi có ca sĩ Chế Linh, cũng dân Chàm ở Ninh thuận, tới góp vui cho đồng hương mấy bài ca rền rĩ, ai oán thiết tha. Sau đó thì trên San Jose, một số đông đồng hương Ninh thuận gọi xuống, như Cúc Linh Chi, Lương Hùng…muốn tham gia Hội, nhưng sau khi trao đổi với anh Hoàng đưc Châu, đại diện trện ấy, thì hai bên nhất trí cần lập thêm một Hội Ninh thuận Bắc Cali, độc lập về tài chánh và điều hành, nhưng cùng dưới một danh nghĩa Hội thân hữu Ninh thuận ở Hoa kỳ trên mặt pháp lý. Ngày ra mắt Ban chấp hành Hội Bắc Cali vào tháng 9, anh em trong Hội kéo lên tham dự, tặng báo và một số áo thun T-shirt có in hai chữ Thân hữu Ninh thuận làm quà chúc mừng.

Anh Châu là anh ruột Cựu Tổng trường dân vận Hoàng đức Nhã, bà con với ôngThiệu, ông Ngô khắc Tỉnh, nhưng tánh bình dân hay pha trò, được lòng hầu hết mọi người trên đó, năm nào cũng được “tái đắc cử “làm Hội trưởng muôn năm., xin nghỉ không được. Dưới sự điều hành của anh, tài tháo vát của chị Nhung bà xã anh, Tố Lan, Kim Thoa, Chi Nga, và mấy anh chị cọng sự đắc lực, đồng hương Bắc Cali Tết nào cũng có tiệc họp mặt ở nhà hàng, ăn uống, ca hát, sổ xố tưng bừng, bà con đóng góp hậu hỉ, có năm nhiếu hơn cả dưới Nam Cali. Anh chị Châu cũng chăm lo làm việc thiện không thua gì dưới Wesminster, gửi tiền bạc thường xuyên về cho Hội Từ thiện Thanh phong cứu lụt, cứu đói…sổ sách, chứng từ, hình ảnh lúc nào cũng phân minh, tỉ mỉ. Mẹ tôi, Sư cô Diệu tâm và bác Tế cố vấn, nhận tiền phải bận bịu quanh năm đi chẩn tế, cứu lụt, cứu đói, và giúp trùng tu lại một số chùa chiền hư nát xiêu đổ trong tỉnh.

Nhưng có một lần sau khi Hội gửi về 900$ cho mẹ tôi (mướn Honda thồ chở về nhà quê dống xóc ê ẩm mình mẩy) đi phân phát tiền bạc cho các gia đình H, O khốn khó, các người nghèo, tàn tật, đơn chiếc, và bỏ ra 700$ chuộc lại một ngôi nhà của chùa Tỉnh hội xây trước 75 (bị nhà nước CS tịch thu để không đóng cửa chơi) làm văn phòng châm cứu phước thiện thì chánh quyền địa phương bắt đầu để ý, điều tra coi nguồn tiền từ đâu gửi về. Công an khai thác tin tức, điều tra lý lịch nhân sự Ban lãnh đạo Hội qua các anh H.O sắp rời Phanrang qua Mỹ và đồng hương về nước thăm. Họ bắn tin cho Hội hãy gửi tiền trực tiếp về cho chính quyền địa phương để “lo” cho dân nghèo. Nghe các H.O qua Mỹ kể lại, ai cũng ôm bụng cười lăn:

-LO hay là NO” Bộ hết người gửi hay sao mà phải gửi tiền về cho nhà nước để nhà nước “no”, nhân dân đừng có “no”. Họa chăng là điên khùng tới nơi mới đi giao trứng cho ác.

Thiền sư kiêm phóng viên Face-Book Tự Do (FB- Freelancer)Vũ Công Lý và nhóm hoạt cảnh Sinh Viên Liên Trường.

Bên Hội thân hữu Khánh-hòa cũng xảy ra chuyện tương tự, có người qua kể chuyện bên họ cũng muốn gửi tiền về trùng tu Trung học Võ Tánh, nhưng chánh quyền địa phương ép phải giao tiền cho Ban giáo dục Khánh hòa lo. Chắc là bên ấy tưởng bên này tiền “đô” rớt đầy đường dễ lượm lắm, nên cơ quan nào cũng giành quyền nhận tiền để làm việc “nghĩa”. Lúc đó, năm 96, tôi mãn nhiệm kỳ, bàn giao cho anh Phước chuyển lên San Jose dạy học thì phong trào H.O đã nguội, tiền bạc bà con đóng góp bắt đầu thưa. Làm ăn khó khăn, nhiệt tình nguôi ngoai, bà con đóng góp ít đi, mà thư người nghèo và thương phế binh gửi qua xin giúp đỡ tới tấp càng lúc càng nhiều, anh Phước phải nghĩ ra cách làm những hộp nhựa cứng bỏ ở các chợ để người mua bỏ tiền thối bạc cắc lẻ vào ủng hộ Hội giúp kẻ bất hạnh ở Phanrang. Anh Phú tổng thư ký viết mấy lá thư cầu may, đóng dấu của Hội, kèm theo giấy phép tiểu bang, hình ảnh, lịch sử hoạt động từ thiện, gửi cho vài ba Hội Từ thiện quốc tế nhờ giúp đỡ tài chánh để cứu giúp đồng bào bịnh tật thiếu thuốc ở quê nhà. Kết quả thật bất ngờ: một tháng sau có người Đài loan đại diện một Hội từ thiện quốc tế tìm về Phanrang giao 10 ngàn dollars cho Hội Thanh Phong trang bị phòng châm cứu thành Tuệ Tĩnh đường, sắm đấy đủ thuốc men, máy móc, giường nằm, trả lương tượng trưng cho các thày châm cứu thiện nguyện, góp mua một ruộng muối dưới vùng quê lấy huê lợi thực hiện nhiều công tác xã hội khác. Chính quyền địa phương nghe tin, chận số tiền lại đòi giao cho họ, nhưng Hội đã nhanh tay rút trong ngân hàng ra mua thuốc men hết cho bệnh nhân. Anh Phước và chị em gia đình thân quyến cũng bỏ tiền túi ra xây một nhà dưỡng lão nuôi vài chục cụ già không con cái dưới vùng biển Mỹ tường, Vĩnh Hy.

Đến nhiệm kỳ anh Tài làm Hội trưởng, Hội tiếp tục những hoạt động từ thiện cứu trợ ở quê nhà qua liên lạc với Hội Thanh Phong, nhưng số lượng ít dấn, anh Cung chị Tài, chị Thanh bỏ tiền túi giúp trùng tu các ngôi chùa nhỏ ở làng mạc xa xôi, giúp Gia đình Phât tử, chùa Tỉnh hội, các bà con khác tùy tâm muốn gửi cho ai, Hội tập trung gửi một lần. Bác sĩ Đoàn bấy giờ về hưu, quay về Santa ana mua nhà ở, an hưởng tuổi già, được mời ra làm cố vấn thường trực cho Hội. Hội nghĩ đến việc tìm trong giới trẻ những thanh niên có thiện chí thay thế lớp già, đứng ra tiếp nối gánh vác công việc, bắt đầu là con em của anh chị em nằm trong Ban điều hành, khuyến khích bà con dẫn con em tới dự picnic Hè, Tiệc Xuân, nói chuyện, để các em noi gương, bắt chước. Một vài em chịu bắt tay góp sức, nhưng rồi cũng không được lâu bền. Tuổi trẻ lớn lên ở bên này không trải qua những gian khổ chiến tranh, không chia sẻ buồn vui với đồng hương qua các thời kỳ lịch sử tối tăm, hay chịu đựng những khổ đau tủi nhục của tù đày như lớp cha anh, nên không mấy thiết tha với việc duy trì một Hội đoàn thân hữu có công năng cưu mang tương trợ, đoàn kết đồng hương làng xóm với nhau…làm buồn lòng các bậc trưởng thượng không ít. Tre già nhưng mà măng không chịu mọc. Thôi thì Hội nhờ phước Trời, ráng duy trì được tới khi nào hay khi ấy, ở đời mọi sự đều là vô thường, có sinh tức phải có lúc diệt.

Thời kỳ đó tôi dây học trên San jose, hè 99 về VN lần đầu thăm gia đình, được công an xuất cảnh ở một tòa nhà lộng lẫy mới xây dưới biển Bình sơn mời xuống nói chuyện, vì biết tôi trước đây làm Hội trưởng Ninh thuận.Cán bộ người Bắc, ý chừng là trưởng ban tuyên vận hay chính trị gì đó mời hút thuốc 555, ăn nói rất khéo, nhã nhặn đẩy đưa lịch sự, con mắt sắc sảo quan sát không bỏ sót thái độ cử chỉ nhỏ nhặt nào của tôi, hỏi dò la đủ thứ chuyện bên Mỹ, chuyện người Thượng tỵ nạn ở Cali có đông không, chuyện anh có đi Huế chơi chưa, chùa Thiên Hưng ở Văn Sơn lớn và đẹp nhất tỉnh do thày Huyền Vi gửi tiền về xây cất, anh biết thày ở đâu không, chuyện Vn chưa vào dược WTO nên phải xuất khẩu hàng lệ thuộc vào các công ty nhãn hiệu Thái lan, không còn lời bao nhiêu, chuyện anh có thích đầu tư ở VN không, bên đó anh có biết người Phanrang nào làm ăn giàu có lớn không…Tôi nói bên này không có luật lệ rõ ràng phân minh ai mà dám đầu tư, anh “tuyên vận” nghiêm mặt chận lại không cho nói tiếp, đổi qua đề tài khác. Tôi biết ý không thèm nói nhiều nữa, trả lời dấm dẳn, hay nín thinh, anh ta bèn vuốt ve “chuyện tịch thu nhà cửa, bắt học tập cải tạo, bắt vượt biên, đi kinh tế mới ngày xưa..thuộc về quá khứ rồi…bây giờ người Việt với nhau mình nên bắt tay xây dựng lại đất nước, tôi biết ở đây cũng còn nhiếu cái tiêu cực lắm, như công an giao thông ăn tiền mãi lộ xe hàng, nhân viên soát vé phi trường vòi vĩnh, ăn tiền hối lộ của Việt kiều về nước…” Tôi chăm chú nghe không nói gì, nhưng trong bụng cười thầm, “Cũng biết vậy sao” Good boy !”

Năm 2000, anh Bảo lên thay., làm liên tiếp hai nhiệm kỳ Hội trưởng vì không có ai chịu ra ứng cử. Anh cũng chịu khó, nhiệt tình với quê hương, nhưng tiền gửi về giúp đồng hương thưa thớt dần, vì ít người đóng góp. Anh ra được một hai tập báo Xuân có nhiều bài vở hay, bìa cứng in hình màu Tháp Chàm, hình ảnh đặc trưng của xứ Ninh thuận khô khan nóng cháy, đăng tin tức chia vui với một số bà con có con em tốt nghiệp ra bác sĩ, dược sĩ, luật sư… Đồng hương bên Mỹ đã mỏi mệt, ít người làm công tư chức Mỹ lương cao, một số nhờ vã con cái mới ra trường đi làm, ai cũng muốn dành tiền mua cái nhà để ở, có người income thấp, phải xin housing, tiền già, tiền bệnh, medicare. Đa số bà con tuổi già chập chờn tời nơi, mà bên nhà thì thiên tai bão lụt hạn hán quanh năm suốt tháng, lòng tốt của ai cũng co lại. Việt kiều hải ngoại đã gửi hàng năm mấy tỷ đô la về cứu giúp thân nhân bà con bè bạn, mà sao đất nước cứ nghèo đói, dân tình cứ kêu than rên xiết hoài….

Qua đời anh Trình lên làm Hội trưởng thì ban báo chí thông tin bắt đầu hoạt động mạnh hơn, nhưng khởi sắc là nhờ phần kỹ thuật ấn loát, bài vở, và mục trà lời thư tín. Là dân H.O, cựu đại úy không quân VNCH, qua Mỹ 1992, học đại học cộng đồng ra chuyên viên sửa Toyota, anh chịu khó mày mò học thêm về computer, nhiếp ảnh, quay phim, viết lách, sản xuất ra những tập đặc san Tết và Hè, bìa cứng màu mè tươi thắm gần 200 trang giấy trắng tinh, khéo léo xã giao liên lạc chặt chẽ với những đồng hương ở San jose, các tiểu bang xa xôi, nhờ viết bài và “donate” tiền bạc rộng rãi cho quỹ thêm phong phú. Trình lại được một số anh em bà con ruột thịt, sống gần gũi bên cạnh, toàn là dân H.O ở tù lâu năm, hậu thuãn giúp đỡ, làm cho phong trào Hội tươi tỉnh thức dậy.

Quan niệm việc phải cứu giúp bà con bên nhà như một bổn phận mà các đời Hội trưởng tiền nhiệm duy trì, theo Danny Trình và một số thân hữu, coi như đã lỗi thời. Anh chủ trương tiền bà conđóng góp bên này chỉ để phục vụ cho bà con bên này, đi mừng đám cưới, phúng điếu đám ma, mua hoa tặng người bệnh, mua quà xổ xố đắt tiền cho tiệc Xuân, tới lui hì hục chuyên chở những lò bánh căng bằng đất sét nung, bịch đá, trái dưa, các soong thức ăn nặng nề ra công viên chiêu đãi đồng hương dự picnic hè, ngồi nhà chăm chút tô điểm cho 2 tờ báo ra đời một năm, không tiếc tiền tem cước phí gửi báo đi xa các nơi bà con yêu cầu, quan niệm đặc san chính là dây liên lạc quan trọng kết nối các đồng hương Ninh thuận ở khắp thề giới lại với nhau.

Anh mời luật sư Nguyễn quốc Lân, gốc dân Phanrang, Cựu phó tỉnh trưởng hành chánh nội an Ninh thuận, bác sĩ Văn kỳ Chương, các giáo sư kỳ cựu Duy tân… tới dự tiệc Xuân. Nhạc sĩ kiêm ca sĩ Vũ Hùng dân Phanrang, cũng tình nguyện tới làm MC, ca hát vang lừng cho tiệc Tết mỗi năm. Bà con lục tục kéo nhau trở lại sinh hoạt họp mặt đông như hồi nới thành lập. Nhiều đồng hương ở xa, Na uy, Úc, Canada, miền Đông, đọc báo, nghe tiếng, bay qua Little Saigon, tham dự tiệc Xuân, picnic hè một lần cho biết. Vài ca nhạc sĩ, văn sĩ đồng hương cũng nhân dịp đông đảo này đem CD, Dvd, sách báo tới ca hát, nhờ mua ủng hộ, giúp cho các tổ chức từ thiện, cựu quân nhân và thương phế binh, các thày giáo nghèo ở quê nhà… Một người bạn cũ của Trình, anh Lê, ở tù CS qua Mỹ trễ, học tốt nghiệp computer science, làm hãng Mỹ, lấy làm cảm khái về hoạt động cộng đồng nhiệt thành của anh, design một website đặc biệt cho Hội thân hữu Ninh thuận trên mạng, làm sinh hoạt đồng hương thêm phần phong phú, tân tiến, đa dạng..Trưởng nữ anh Phước, Võ thị Hiền, cũng mở một website đầy các slide shows hình ảnh diễm lệ, âm nhạc tuyệt vời, truyện ngắn, lưu bút kỉ niệm, tâm tình cho cựu học sinh Duy tân Phanrang thưởng thức, chia xẻ.

 

Các Hội trưởng tiền nhiệm, ai cũng khen ngơi công lao khởi sắc cho Hội của Trình, nhưng lại không vui vì việc anh phá tiền lệ, không gửi tiền về VN nữa. Trên San Jose, anh Châu cũng than già yếu mỏi mệt, xin rút lui, không quyên tiền được, không hăng hái gửi về làm từ thiện nữa. Anh em bèn tổ chức họp mặt, mời bác sĩ Đoàn cố vấn và tôi (vốn ở xa Hội nhiếu năm nay) tới góp ý. Theo Trình và một số anh em H.O, đất nước đã chuyển qua kinh tế thị trừờng từ năm 90, bây giờ là 2006, ai cũng được tự do buôn bán thoải mái, xe máy xe hơi chạy đầy đường, nhà lầu ba bốn tầng ở tỉnh nhỏ mọc lên như nấm, thiên hạ qua Mỹ du lịch như đi chợ, còn ai thực sự đói khổ nữa mà giúp. Một anh đỏ mặt vung tay nói:

-”Tại sao mình bỏ xứ vượt biên thì chúng nó bắt bớ, bắn bỏ, tịch thu nhà cửa” Ở lại thì nhốt tù cải tạo, vợ con nheo nhóc, bắt đi kinh tế mới. Ê chề bầm dập mới lo lót chạy được qua tới đây, lại phải ngày đêm học hành, lam lũ khổ cực đi cày, dựng lại cuộc đời, ở nhà mướn, trả tiền bills, bây giờ còn phải gửi tiền về “nuôi” chúng nó sao” Không “fair” chút nào hết.

Anh khác bực bội cất giọng oang oang phân tích:

-”Bao nhiêu quốc gia Âu Mỹ Nhựt viện trợ lâu nay cho VN, tiền đi đâu hết rồi” Bảy tám tỷ bạc Việt kiều gửi về hàng năm. Tiền dân đóng thuế, xuất khẩu cà phê, tôm cá, xuất khẩu lao động qua Mã lai, Indonesia đi làm gửi tiền về, khai thác mỏ dầu, tiền cướp đất dân oan, chùa chiền, bán cho ngoại quôc cất villa, làm sân golf, xây cơ sở, nhà máy, đầu tư…v.v ……đâu hết rồi” Tiền các công ty ngoại quốc hối lộ để đầu tư vô túi các quan to tham nhũng chia chác nhau hết rồi, có xuống tới tay dân đâu. 30 năm “giải phóng” đã qua, mà sao dân cứ nghèo đói, thiếu ăn, bịnh tật, thất học, rên la hoài là tại sao” Đâu phải lỗi của mình mà bắt mình phải chìa vai gánh vác”

Một chị đi vượt biên bể, bị bắt nhốt mấy lần, vênh mặt lên trời, nói giọng thẽo thợt:

-Họ dành độc lập, làm chủ đất nước, tự xưng là đỉnh cao trí tuệ loài người, xử dụng tài nguyên đất nước, bán biển bán đất cho Tàu thì phải có bổn phận nuôi cho người dân no ấm chứ. Nếu có giúp, sao mình không giúp cho Hội Thương phế binh ở đây, gửi về cho anh em cụt tay cụt chân bên nhà, có phải hơn không”

Trình và mấy anh chị tức giận cũng là Phật tử thuần thành như mấy anh lão thành tiền nhiệm, như tôi, như Bảo, anh Châu, như nhiều anh khác, cũng biết “lấy tình thương xóa bỏ hận thù”, “lấy ân báo oán”, hay “cúng dường chúng sanh tức là cúng dương chư Phật”…nhưng quan đỉểm của các anh chị ấy không phải là không có lý. Như Trình, ở tù CS bảy năm, hy sinh tuổi trẻ cho cuộc chiến vô lý, qua Mỹ hai bàn tay trắng, nheo nhóc 2 đứa con muộn, làm sao bắt anh biến thành Bồ tát từ bi ngay được. Hơn nữa, chính mắt tôi thấy, một mình anh đêm hôm thức hai ba giờ khuya đánh máy, lọ mọ đeo kiếng đọc, sửa bài viết trên computer, in hình, lay out tờ báo, mua tem, gói báo gửi đi các nơi, vợ con lại bỏ thì giờ mua hoa đi thăm viếng đồng hương, mua quà xổ số, gọi phone xã giao thăm hỏi bà con ờ xa, công lao gia đình anh cực khổ làm ra tiền cho Hội thì cũng nên để cho anh cái quyền quyết định chi tiêu, điều hành công việc. Tốt xấu, nên hay không nên, đã có cộng đồng phê phán, khen chê. ” Ăn cơm nhà vác ngà voi”, mà còn bắt anh ta phải vác theo ý mình nữa thì cũng hơi quá đáng.

-”Mang tiếng Hội Ái hữu Ninh thuận mà không giúp Ninh thuận bên nhà thì cũng không đúng. Thôi thì”, tôi góp ý, “lâu lâu bên nhà có bão lụt hạn hán, mình cũng nên gửi về giúp, như vậy mới gọi là ” lá lành đùm lá rách.”, “lá rách đùm lá tả tơi”.

-Cái đó thì em đâu có từ chối, ” Trình cười, ” thiên tai đâu phải do lỗi Cộng sản.

Tôi nhiều khi ngồi nghĩ kỹ lại, thấy Trình nói cũng không sai. Mẹ mình 80 tuổi, vất vã đi nhà quê làm từ thiện, cứu đói cứu lụt bên nhà, gánh bớt nỗi khổ của dân đen dùm họ, tối về tới nhà mệt ngất, lên cơn đau tim tưởng chết, em mình buôn bán 19 năm nay nộp thuế không biết bao nhiêu cho họ, biếu xén các chỗ công quyền, giúp kinh tế đất nước phồn vinh, mình là Việt Kiều “núm ruột ngàn dậm”Đảng và chính phủ ưu ái mời về nước đầu tư du lịch, đem ngoại tệ về, tiêu xài đô la, cho tiền dân nghèo, cô nhi, bà lão, chỗ này chỗ nọ, giúp xoa bớt lòng căm phẩn oán hận của dân đen đối với nhà nước, mà công an đia phương nào có biết ơn, lần mới đây về chơi, vẫn coi mình như kẻ thù, ăn nói xách mé trống không, hạnh họe ra điều ta đây, quen thói bắt nạt dân lành trong tỉnh. Nói “tôi về hưu rồi” thì hỏi tại sao về hưu, lương hưu bao nhiêu môt tháng, vợ làm gì, con làm gì, nghe mà tức cười. Gặp ông sư Ấn độ theo phái doàn sang VN, ra Phanrang tìm hiểu đạo Bà la môn ở mấy làng Chàm, vì không có ai hiểu tiếng Anh, sợ Sư cười dân VN dốt, mình nhận lời thông dịch giùm thì tưởng mình là gián điệp cho Mỹ đen(“!).Ra Bắc vào Nam thăm bà con, coi phong cảnh thì nói sao đi “nhiều” nơi quá vậy(!”), kiếm cớ buộc tội ” đăng ký tạm trú tạm vắng sai qui định” để phạt mấy triệu bạc. Ở trên thì chiêu dụ Việt kiều, ở dưới thì bòn rút được đồng nào hay đồng nấy, tra hỏi Hội bên đó ai làm chủ tịch, ai làm thư ký, thử hỏi ai mà chịu nỗi. Chủ tịch hay thư ký thì thây kệ xác họ bên đó, có ai động chạm, lật đổ được ghế ngồi của quan thầy mấy anh bên này đâu mà cứ hỏi hoài. Hội đồng hương nói nghe xôm tụ, chứ xúm lại ăn uống họp mắt hàn huyên cho thỏa tình chòm xóm quê hương vài ba tiếng đồng hồ rối mạnh ai nấy về, có gí mà trọng đại mà năm nào ai về nước chơi, cứ hỏi tới hỏi lui đến bực mình.

Trong Hội, có một số ít người khác quan điểm nhau, vì lý do này lý do kia, chê cái này khen cái kia, lai rai công kich nhau, nhưng công việc vẫn cứ trôi chảy. Trình làm thành công hai nhiệm kỳ liên tiếp, được nhiều đồng hương xa gần quí mến, rồi mới đây nhân tiệc Xuân, bà con bầu anh Phó Hội trưởng họ Trần, lên thay, dáng dấp cao lớn, già dặn, phong thái ôn hòa, dễ tính, được lòng nhiều người. Lật bật mới lên mấy tháng, anh đã sốt sắng tổ chức picnic hè rầm rộ, kêu gọi bà con tới dự, ăn bánh căng… Lại sắp được ăn bánh căng nữa rồi, hoan hô Tân Hội trưởng.

Tôi thấy ngay trong gia đình tôi, cùng cha mẹ đẻ ra, mà anh em ruột còn khác nhau về tánh tình, sở thích, chính kiến, huống chi trong một tập thể, một Hội đoàn vài ba trăm người, “chín người mười ý”, trình đô nhận thức khác nhau, làm sao tránh được những bất đồng ý kiến, cãi cọ, tự ái, tranh chấp. Đất nước, triều đại nào, đảng phái, hội đoàn nào, tổ chức, cuộc đời nào xưa nay cũng có những bước thăng trầm vinh nhục, Hội đồng hương nào cũng vậy, tôi nghĩ, phải có những lúc lục đục nôi bộ, tình cảm sứt mẻ, làm sao tránh khỏi, nhưng tình xóm giềng, làng mạc, quê hương gắn bó, lòng vị tha sớm muộn gì rồi, với thời gian, cũng bao trùm lên hết mọi nhỏ nhen, hiềm khích của cá nhân mà kéo dài tuổi thọ của Hội, ít ra trong suốt thế hệ người Việt tỵ nạn thứ nhứt trên xứ người.

Chuyện lớn ở đây là, biết thế hệ thứ hai, thứ ba, con cháu mình vài chục năm nữa, có còn đọc được, viết được tiếng Việt lưu loát, có còn giữ được phần nào văn hóa phong tục cổ truyền, có còn thương yêu, bênh vực, giúp đỡ đồng bào của mình hay không. Và nhất là có khi nào nhớ đến một nơi chốn bình yên, hiền hòa, xinh đẹp, mộc mạc, bên kia đại dương, đã từng là nơi chôn nhau cắt rún của ông bà tổ tiên mình, một vùng đất nước đau thương đầy oan khiên hoạn nạn, gầy còm hình chữ S, quanh năm cúm gà, dịch tả, bão lụt, nằm bên biển Thái bình sóng vỗ miên man, có mong một ngày nào đó trở về góp sức xây dựng tổ quốc văn minh giàu mạnh cho thế giới năm châu quay nhìn, cúi đầu khâm phục hay không. Đó là giấc mơ của người viết, người Ninh thuận hải ngoại nói riêng, người Việt lưu vong nói chung, đang hòa hợp an trú trong vòng tay thương yêu, ấm áp bao bọc của các Hội đồng hương mọc lên khắp nơi trên đất Mỹ hiện nay.

 

Hình ảnh và bài đọc do nhóm Paltalk tổng hợp từ Nam California, Hoa Kỳ.

The

Links:

 

Blog Mười Sáu

 

— 
 

 
 

Tổng thống Hoa Kỳ chúc tết NGUYÊN ĐÁN VIỆT NAM

Tổng thống Hoa Kỳ chúc tết

Việt-Long, RFA
2012-01-20

Trước những ngày Tết Âm lịch sắp tới, Tổng thống Mỹ Barrack Obama đã ghi âm thông điệp, phổ biến trên youtube, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất tới những người sắp đón mừng Tết Âm lịch, cả những người ở Hoa Kỳ cũng như trên khắp thế giới.

Tổng thống Hoa Kỳ nói:

Michelle và tôi muốn gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến mọi người ăn Tết Âm lịch, cả người Mỹ gốc Á lẫn người dân các Hải đảo Thái Bình Dương.

Sinh trưởng tại Hawaii, tôi còn nhớ không khí hào hứng quanh những ngày tết Âm lịch– từ những cuộc diễn hành và pháo bông đến những bữa tụ hội nhỏ hơn với gia đình và bè bạn. 

Dịp tết vẫn là dịp để ăn mừng và hy vọng. Và năm nay, khi người Mỹ nơi đây và khắp thế giới chào đón năm Rồng, điều quan trọng cần nhớ là quốc gia Hoa Kỳ hùng mạnh hơn là nhờ tính cách đa dạng. Chúng ta giàu có hơn cũng nhờ những nền văn hóa khác biệt hình thành nên xứ sở này.

Do vậy, tôi xin gửi đến mọi người đang ăn mừng Tết âm lịch lời chúc quý vị và những người thân yêu của quý vị sự yên bình, thịnh vượng và an khang

Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.

Viễn ảnh đột biến Nhâm Thìn

Viễn ảnh đột biến Nhâm Thìn

Vũ Hoàng & Nguyễn Xuân Nghĩa, RFA

2012-01-18

Còn chưa đầy một tuần, nhân loại sẽ chào mừng Tết Nhâm Thìn, và với nhiều sắc dân thế giới, người ta chờ mong năm con rồng sẽ đem lại nhiều điều may mắn hơn năm Tân Mão sóng gió sắp cáo chung.

AFP

Biểu đồ phát triển kinh tế từng vùng năm 2010-2011 và dự đoán đến năm 2013.

http://www.rfa.org/vietnamese/manuallyupload/audio-player/player.swf

Diễn đàn Kinh tế không ra khỏi thông lệ với bài tổng kết về dự báo cho năm mới. Xin quý thính giả theo dõi cuộc trao đổi của Vũ Hoàng với nhà tư vấn kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa của đài Á châu Tự do về những dự báo này.

Thay đổi để thích ứng

Vũ Hoàng: Xin kính chào ông Nguyễn Xuân Nghĩa. Thưa ông, người ta cứ nói rằng “kinh tế học là một khoa học u ám” vì thiên hạ chỉ chú ý đến kinh tế khi tình hình thiếu khả quan. Suốt năm Tân Mão thì tình hình quả là thiếu khả quan, thậm chí còn đặc biệt đen tối cho một số quốc gia. Qua năm Nhâm Thìn, liệu hồ sơ kinh tế của thế giới sẽ có chiều hướng sáng sủa hơn không, khi mà trong một chương trình trước đây ông nói đến dự đoán của giới kinh tế là đa số các nước sẽ “cùng nhau hạ cánh”. Trong một chương trình tất niên, chúng ta có tin gì vui hơn cho thính giả không, thưa ông?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Thói thường thì thiên hạ không thích tin xấu và nhiều khi kẻ báo tin lại là người có tội! Nhưng trong lĩnh vực kinh tế của chúng ta, có lẽ mình sẽ phải châm thêm một yếu tố khác vào cách suy luận của mình – về những chuyện gọi là “xấu” và “tốt”, hoặc nói cho dễ hiểu là “trong cái rủi lại có cái may”. Kỳ này, chúng ta sẽ nhắc đến cái may ấy. Trước hết, ta nên nhìn vào các trục thời gian để đặt vấn đề của một năm vào một khung cảnh dài hạn hơn.

Chúng ta đang ở giữa một chu kỳ điều chỉnh chung, vài chục năm mới xảy ra một lần. Từ hai chục năm nay, nhân loại sinh hoạt trong khuôn khổ nhất định sau khi Chiến tranh lạnh kết thúc cuối năm 1991 với sự sụp đổ của Liên bang Xô viết. Khuôn khổ ấy khiến người ta lạc quan tin rằng từ nay thế giới đã đổi khác, như tại Việt Nam, rằng nền kinh tế đã thực sự đổi mới.

Đến năm 2008, tự nhiên thiên hạ thấy ra một đợt khủng hoảng tài chính rồi nhiều biến động dây chuyền cả kinh tế lẫn chính trị khiến những gì mình tưởng là bình thường đều bị đảo lộn. Những vất vả xoay trở trong bốn năm liền đã gây hoang mang và thất vọng, thậm chí một sự khủng hoảng phổ biến về niềm tin mà chương trình của chúng ta đã nói đến vào cuối năm dương lịch.

Qua năm Nhâm Thìn 2012, mọi người và hầu hết mọi quốc gia đều ý thức được là sẽ không thể tiếp tục như xưa, cho nên hầu như quốc gia nào cũng đang cố gắng thay đổi để thích ứng với hoàn cảnh mới.

Ô. Nguyễn Xuân Nghĩa

Qua năm Nhâm Thìn 2012, mọi người và hầu hết mọi quốc gia đều ý thức được là sẽ không thể tiếp tục như xưa, cho nên hầu như quốc gia nào cũng đang cố gắng thay đổi để thích ứng với hoàn cảnh mới. Vì vậy, nhìn vào cái trục thời gian thì Nhâm Thìn sẽ là một năm thay đổi, và đấy là “cái may” trong “cái rủi” nếu mình có khả năng lùi lại để thấy ra toàn cảnh….

Vũ Hoàng: Ông có một lối phân tích khá lạnh lùng về cái lẽ tương đối của mọi chuyện. Nếu có thể thì xin đề nghị ông đưa ra một số thí dụ cho thính giả của chúng ta cùng hiểu được thế nào là “không thể tiếp tục như xưa mà phải thay đổi” và đấy là điều may?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Chúng ta chứng kiến một sự lạ tại Hoa Kỳ, vốn dĩ là đầu máy kinh tế của thế giới vì trong nhiều thập niên liền đã đóng góp tới 60% vào đà tăng trưởng của toàn cầu – ví dụ như kinh tế thế giới có tăng trưởng bình quân là 5% một năm thì có 3% là do sức tiêu thụ và nhập khẩu của thị trường Hoa Kỳ. Bây giờ, nước Mỹ đang phải tiết kiệm để trả nợ và lãnh đạo tranh luận suốt năm về những giải pháp kinh tế và chính trị chưa từng thấy từ mấy chục năm. Đó là một thí dụ.

Gần với chúng ta hơn và đặc biệt là chi phối Việt Nam rất nặng là tình hình Trung Quốc. Năm qua, Trung Quốc đã vượt Nhật Bản trở thành nền kinh tế đứng hạng nhì thế giới sau nước Mỹ. Vậy mà động loạn đã bùng nổ suốt năm và lãnh đạo xứ này phải công nhận là mô hình kinh tế của họ là “không cân đối, không công bằng, không ổn định và không bền vững” và ngày càng có nhiều người cho rằng xứ này sẽ bị loạn to sau một vụ hạ cánh nặng nề.

Thí dụ thứ ba là ngay tại Việt Nam là nơi mà lãnh đạo cũng đã công khai nói đến việc tái cơ cấu, nôm na là phải đổi mới lần nữa sau hai chục năm đổi mới vừa qua. Nếu không thì chế độ có thể sụp đổ. Khi mà cả Hoa Kỳ, Trung Quốc, chưa nói gì đến Âu Châu, mà đều thấy là phải chuyển hướng thì ta rất dễ đoán ra sự thể của Nhâm Thìn, là những đổi thay từ gốc rễ.

Một chuyện cụ thể nhất là nếu các nước giàu có đều co cụm và nhập khẩu ít hơn thì kinh tế Trung Quốc, Việt Nam hoặc cả khối châu Á sẽ làm sao để tăng trưởng? Nếu không có tăng trưởng mà cơ cấu xã hội lại bất công và bất ổn như mọi người đã thấy tại Trung Quốc và Việt Nam thì phải chuyển hướng. Mà nếu không xoay thì sẽ có đổi thay chính trị hay cách mạng!

Động loạn Trung Quốc

 

035_pau587880_10-250.jpg
Ông Zhou Xiaochuan, Thống đốc Ngân hàng nhân dân Trung Quốc (PBOC) phát biểu tại một diễn đàn kinh tế tổ chức tại Bắc Kinh hôm 25/12/2011. AFP

Vũ Hoàng: Ông trình bày như vậy thì thính giả của chúng ta có thể thấy ra toàn cảnh của bài toán và vì sao chuyện rủi về kinh tế có khi lại là cái may. Cũng trong khung cảnh đó và dù là ta không có thời giờ phân tích cho rõ ràng hơn, hôm Thứ Tư 11 vừa qua, ngân hàng Hongkong & Shanghai Bank của Anh quốc có công bố một dự báo khá lạc quan về tình hình kinh tế thế giới vào năm 2050, với đà tăng trưởng rất mạnh của các quốc gia thuộc vào nhóm “đang phát triển”. Trong khối 26 quốc gia có đà tăng trưởng mạnh nhất vào năm 2050, Việt Nam đứng hạng chín và sẽ nằm trong 50 quốc gia có nền kinh tế lớn nhất thế giới. Phải chăng đấy cũng là một cách nhìn về khuôn khổ thời gian ngắn hay dài?

 

Nguyễn Xuân Nghĩa:

Thưa đúng vậy và… sang năm có khi ta sẽ đề cập tới dự báo ấy.
Tôi chỉ xin tóm lược rằng ngân hàng này dùng một mô thức kinh toán học để phóng chiếu sức mạnh của các nền kinh tế vào tương lai, với động lực là tài nguyên quốc gia. Trong loại tài nguyên này, quan trọng nhất là nhân lực, hay dân số. Trong dân số là vài chục hay cả trăm triệu, quan trọng nhất là phẩm chất – tức là giáo dục, đào tạo và khả năng tổ chức để cải thiện năng suất kinh tế – chứ không phải là số lượng, đông dân hay ít người.

Nếu lạc quan và thực tế thì phải nghĩ rằng một người dân là một đơn vị sản xuất có trí não và bắp thịt để đóng góp cho sản xuất hơn là chỉ có cái miệng ăn và là một đơn vị tiêu thụ. Dù sao, dự phóng ấy của ngân hàng HSBC cũng giúp ta nhìn xa hơn chân trời của một năm: nếu không cải cách giáo dục thì Việt Nam khó vươn tới vị trí lạc quan đó mà còn bị tụt hậu, và thua Philippines là quốc gia được dự báo có nền kinh tế đứng hạng thứ 19 của thế giới vào năm 2050!

Vũ Hoàng: Trở lại chuyện Nhâm Thìn, thưa ông, đâu là những yếu tố khiến người ta có thể lạc quan?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Tôi xin được nhắc đến những sự việc nhỏ mà báo hiệu nhiều chuyển động lớn vì có thể là điển hình của tình trạng ta gọi là “thay đổi tất yếu”, và cũng lại bắt đầu từ Trung Quốc vì là xứ láng giềng mà nhiều lãnh đạo tại Hà Nội lại coi là mẫu mực. Trong năm Mão này, chính là người Trung Hoa đã thấy mô thức của họ hết là mẫu mực và phải thay đổi.

Lãnh đạo Bắc Kinh phải rà soát lại toàn bộ chính sách nông nghiệp, đô thị hóa và công nghiệp hoá trong khung cảnh đầy khó khăn của các tỉnh đã phát đạt ở vùng duyên hải.

Ô. Nguyễn Xuân Nghĩa

Trước hết là “sự cố Ôn Châu” trong ngoặc kép. Ôn Châu thuộc tỉnh Chiết Giang được coi là “cái nôi của tư bản chủ nghĩa với màu sắc Trung Hoa” do phản ứng làm ăn rất biến báo linh động của người dân. Trong năm qua, tư doanh Ôn Châu phá sản hàng loạt và dân chúng biểu tình liên tục. Điều ấy cho thấy giới hạn và sự sụp đổ của chiến lược xây dựng xã hội chủ nghĩa bằng kinh tế thị trường nhưng dưới sự lãnh đạo của một đảng độc quyền. Hình thái kinh tế tự do ở dưới một chế độ chính trị độc tài không thể tồn tại, như người ta cũng đã có thể thấy trong thế giới Á Rập Hồi giáo. Ngược lại, chế độ dân chủ có thể là nhiêu khê rắc rối nhưng vẫn đem lại hy vọng sửa sai và chọn lựa giải pháp kinh tế linh hoạt hơn.

Vũ Hoàng: Tức là ông nhìn thấy những yếu tố tích cực từ sự suy sụp của mô hình phát triển kiểu Ôn Châu, là nơi mà năm qua cũng bị động loạn khi có tai nạn thảm khốc của đường xe lửa cao tốc. Ngoài ra còn sự việc nhỏ nào mà báo hiệu nhiều chuyện lớn theo cách suy luận của ông?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Chuyện thứ hai là “sự cố Ô Khảm” cũng trong ngoặc kép. Ô Khảm thuộc tỉnh Quảng Đông là một biểu hiện của bài toán không thể không giải quyết của hồ sơ nông dân và chính sách đô thị hóa để công nghiệp hoá của Trung Quốc. Người dân tại đây bị chính quyền địa phương cướp đất cho yêu cầu gọi là đô thị hóa nên đã nổi loạn. Họ đấu tranh trong mấy tuần liền và thực tế đã cướp chính quyền và quản lý lấy khu vực sinh hoạt của họ. Cuối cùng thì chính quyền ở trên đã bị động, phải cứu xét và quyết định là trao quyền quản lý cho chính những người biểu tình! Trung ương không chỉ nhượng bộ mà thực tế là truất bãi đảng viên cán bộ làm bậy, nếu không thì động loạn sẽ còn lan rộng.

Xuyên qua chuyện nhỏ đó, ta thấy ra chuyển động lớn sau đây. Khi bắt đầu cải cách năm 1979, Đặng Tiểu Bình trước tiên nâng đỡ thành phần nông dân, vốn dĩ là chủ lực của cách mạng. Mươi năm sau, tức là từ hai chục năm qua, nông dân lại bị bóc lột, trước hết là từ giá thực phẩm mua vào quá rẻ để nuôi thành phố, kế tiếp là từ việc lấy đất đai để phát triển đô thị và công nghiệp. Mà kẻ lấy đất đai lại là thiểu số có đặc quyền về chính trị và đặc lợi về kinh tế. Tình trạng bóc lột đó vì không đền bù thoả đáng đã dẫn tới nguy cơ ta gọi là “cách mạng” nông dân qua mâu thuẫn lan rộng giữa nông dân và cả dân công bị xiêu tán để kiếm việc và bị chết kẹt trong chính sách “hộ khẩu” của họ. Vì vậy, lãnh đạo Bắc Kinh phải rà soát lại toàn bộ chính sách nông nghiệp, đô thị hóa và công nghiệp hoá trong khung cảnh đầy khó khăn của các tỉnh đã phát đạt ở vùng duyên hải. Vụ Ô Khảm phản ảnh tình trạng gọi là “đổi thay tất yếu”.

 

Việt Nam năm Nhâm Thìn

Vũ Hoàng: Từ hai thí dụ Ôn Châu và Ô Khảm của Trung Quốc ta chuyển tầm nhìn về Việt Nam. Thưa ông, đâu là những yếu tố khiến người ta có thể lạc quan và là cái may trong cái rủi như ông trình bày vào đầu câu chuyện?

 

canh-sat-1-250.jpg
Công an cưỡng chế khu đất của ông Đoàn Văn Vươn hôm 05/1/2012.

Nguyễn Xuân Nghĩa: Tôi thiển nghĩ rằng Việt Nam đi sau Trung Quốc và có lẽ chỉ thay đổi khi thấy Trung Quốc đổi thay. Cho nên những khó khăn hoạn nạn của xứ láng giềng có vấn đề này là một hồi chuông cảnh báo có lợi cho Việt Nam, trước hết là về nhận thức.

 

Đầu tiên, do bất cập về khả năng và thái quá về đối sách, Việt Nam bị lạm phát mạnh và năm qua cả vạn doanh nghiệp tư nhân bị phá sản, hệ thống ngân hàng bị nguy cơ sụp đổ. Thế rồi việc tái cơ cấu hoặc sát nhập là cơ hội trục lợi cho các doanh nghiệp nhà nước hoặc tay chân của họ, vốn dĩ là thiểu số được ưu đãi và vì đặc lợi mà còn cản trở việc cải cách hay chuyển hướng. Đấy cũng là một vụ Ôn Châu, với màu sắc và kích thước Việt Nam. Trung Quốc đã gặp tình trạng đó như giới trí thức của họ, ở ngay trong đảng, đã phê phán rất nặng. Trong một kỳ khác, ta sẽ nói đến sự phê phán đó, nó còn triệt để và dữ dội hơn những gì đã thấy từ thành phần gọi là chuyên gia hay trí thức của Việt Nam.

Chuyện thứ hai là “sự cố Tiên Lãng” của thành phố Hải Phòng. Nó cho thấy sự bất lực và bất công của bộ máy nhà nước trước hiện tượng ngang nhiên bóc lột khiến nạn nhân bị đẩy vào đường cùng sau khi đổ mồ hôi và thậm chí xương máu để khẩn hoang và tìm đất canh tác. Vụ đó tất nhiên gây rúng động và thậm chí căm phẫn cho nhiều người, kể cả thành phần trong quân đội, trước sự lộng hành của công an và tay chân thân tộc. Khi một cựu chủ tịch nước mà cũng chủ động lên tiếng than phiền về vụ này, ta phải liên tưởng đến sự cố Ô Khảm của Trung Quốc. Nói nôm na là tình trạng tức nước vỡ bờ, hoặc lời cảnh báo không thể lầm lẫn được về hoàn cảnh ta gọi là không đổi mới thì chết! Đấy cũng là một dấu hiệu của cái may trong cái rủi.

Vũ Hoàng: Chúng ta không đủ thời giờ để phân tích thêm, nhưng kết thúc về hồ sơ Việt Nam trong năm Nhâm Thìn, ông nhận xét ra sao?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Chu kỳ biến động từ năm 2008 khiến cho từng quốc gia phải xoay bằng nhiều cách và sau hai lần xoay ngược 180 độ thì nhiều nơi đã trở về chốn cũ và nay đã biết rằng không thể tiếp tục như xưa.

Việt Nam đi sau Trung Quốc và có lẽ chỉ thay đổi khi thấy Trung Quốc đổi thay. Cho nên những khó khăn hoạn nạn của xứ láng giềng có vấn đề này là một hồi chuông cảnh báo có lợi cho Việt Nam, trước hết là về nhận thức.

Ô. Nguyễn Xuân Nghĩa

Tôi mong rằng Việt Nam đã đi tới chỗ đó và phải rà soát lại quan niệm chiến lược rất mơ hồ mà bất công và bất lực, đó là cái gọi là “định hướng xã hội chủ nghĩa”, lồng bên trong là vai trò chủ đạo của thành phần kinh tế nhà nước. Nó là nguyên nhân của khủng hoảng trong bối cảnh suy trầm của thế giới. Ngày càng có nhiều người, kể cả trong đảng Cộng sản, đã ý thức ra nhược điểm ấy và kêu đòi cải cách. Năm năm trước, vào năm Đinh Hợi 2007 thì không mấy ai nghĩ như vậy vì cái đảng độc quyền lãnh đạo cứ tưởng rằng họ đi đúng hướng.

Ngày nay, sự chọn lựa trước mặt là phải thay đổi. Về kinh tế thì sẽ vất vả mất năm năm, về chính trị có khi là 10 năm bất ổn, mà nếu không đổi thì văn hoá sẽ sụp đổ, trăm năm chưa chắc đã phục hồi và chắc chắn là sẽ tụt hậu. Vì vậy, nếu có viễn ảnh đột biến năm Thìn thì có lẽ đấy mới là điều may mắn cho Việt Nam. Có lẽ đấy cũng là lời chúc của bản thân cho năm mới.

Vũ Hoàng: Xin trân trọng cảm tạ ông Nghĩa về cuộc phỏng vấn cuối năm này.

TẠP GHI HUY PHƯƠNG

LY NƯỚC ĐÃ ĐẦY

 

“Ly nước đã đầy chờ giọt cuối

Rừng khô đợi ngọn lửa bùng lên!

 

Xin nhắc lại một vài chuyện cũ: Vào tháng 8-2010, hằng trăm người dân tại xã Tam Lãnh, Quảng Nam đã kéo nhau đến nhà máy vàng Bồng Miêu đập phá tài sản và cướp đi 5 tấn quặng vàng của nhà máy, trị giá hàng chục tỷ đồng vì một em bé vào bãi thải của nhà máy Bồng Miêu để  mót quặng, đã  bị công an bắt giữ và đánh bằng roi điện để lại nhiều vết thương trong người. Cuộc tấn công vào nhà máy, thoạt tiên là một cuộc trả thù khi con em của họ bị đánh đập, trở thành một vụ cướp phá cuồng nộ khi dân làng la hét, dùng gạch đá tấn công các cơ sở và cuối cùng cắt kẽm gai tràn vào khu vực chứa, cướp quặng vàng mang đi. Nổi loạn vì bị hà hiếp, bất công và đói khổ, nên người dân vừa đập phá cho hả lòng hả dạ, vừa bị sự nghèo đói thôi thúc trở thành cướp bóc.

 

Trưa ngày 25/7/2010 hàng chục nghìn người dân huyện Việt Yên – Bắc Giang đã đi theo đám tang, mang quan tài một thanh niên bị công an đánh chết, một số cơ phận của nạn nhân đã bị cắt bỏ, có kèn trống lên thành phố Bắc Giang biểu tình. Công an và người dân đã đối đầu nhau trên đường phố, xe công an đã bị dân chúng tấn công và đập phá. Lực lượng công an tỉnh đã huy động cảnh sát cơ động của thành phố và các huyện tiếp ứng, nổ lựu đạn cay, chặn đường tiến của đoàn biểu tình, bắt đi nhiều người dân.

 

Ngày 21 tháng 12-2010, lực lượng công an quận Kiến An (Hải Phòng) đã phải huy động cả loại xe bọc sắt mới giải cứu được 5 công an bị hằng trăm người dân bao vây vì bất bình vì cách đối xử của công an với người dân quá tàn bạo. Một đôi thanh niên nam nữ đi xe máy, người ngồi sau không đội mũ bảo hiểm đã bị một tên sĩ quan công an địa phương đuổi theo, dùng chân đạp vào xe hai người này khiến cho họ bị ngã và bị trọng thương. Sau khi 5 tên công an  được giải cứu, những người dân sau đó còn tiếp tục kéo đến trụ sở Công an phường Quán Trữ bao vây phản đối, la ó dữ dội.

 

 Ngày 14 tháng 5-2011, hằng trăm người dân đang di chuyển trên đường Hồng Bàng, Saigon, chặn bắt một công an đã vô cớ chặn xe và đánh một người dân bị thương, gây nên cảnh kẹt xe trên đường khoảng một tiếng đồng hồ.

 

Lâu nay vẫn xảy ra những vụ người dân bị đánh chết tại trụ sở công an như trường hợp thanh niên Nguyễn Văn Nhương ở Bắc Giang, vụ ông Trịnh Xuân Tùng, ở Hà Nội, hay vụ anh Nguyễn Công Nhựt tử vong tại đồn công an Bình Dương… Chỉ mới ngày 21 tháng 7-2011 gần đây, tại Ba Vì, Hà nội, 3,000 dân địa phương đã tập họp, đắp mô, dùng người già, trẻ em làm chiến lũy sống quyết bám trụ, chặn đường 200 công an cơ động cùng 1 xe ủi dự định cướp đất của dân cho các doanh nghiệp. Cuộc đương đầu kéo dài suốt ngày. Công an Cộng Sản càng ngày càng để rõ mặt là kẻ thù của quần chúng đang bị bóc lột, để bảo vệ cho giới cầm quyền và tư bản đang xâu xé, tàn phá đất nước.

 

Hiện tượng dân chúng tụ tập, bao vây, chận đường công an, hay đập phá các cơ sở của chính quyền Cộng Sản, thậm chí còn tấn công cướp bóc tài sản của chính phủ, những năm gần đây không còn là một chuyện lạ ở Việt Nam nữa. Thái độ, ngang ngược hống hách của công an, một lực lượng tôi tớ bảo vệ chế độ, đứng đối lập với người dân trong nước càng ngày càng rõ nét. Công an là lực lượng tuyệt đối trung thành với những kẻ cầm quyền có thế lực, trên danh nghĩa là với đảng. Sau năm 1975, để trấn áp dân miền Nam, công an được tuyển mộ từ “đất thánh” Nghệ Tĩnh, về sau lực lượng công an càng ngày càng đông đảo, chọn lọc trong các thành phần trung kiên, ba đời mang ơn đảng. Để tăng cường sự hữu hiệu của lực lượng công an, trên tiêu chuẩn sắt máu, tàn bạo, chế độ này đã không từ nan việc tuyển chọn nhân viên công an từ phường du côn, tội phạm, lấy công chuộc tội, và trung thành là tiêu chuẩn nồng cốt. Theo Vũ Thư Hiên, trong “Đêm Giữa Ban Ngày” thì Trần Quốc Hoàn, Bộ trưởng Công An quyền lực đầu tiên của Việt Công nguyên là dân móc túi, gật dọc, trộm cắp được Trường Chinh thu nạp.

 

“Công an nhân dân” là lực lượng bị người dân căm ghét nhất trong chế độ Cộng Sản. Ở đất Bắc ngày xưa, trai tráng cầm súng vào Nam, để làng xóm, vợ con nghèo đói lại cho bọn công an, thôn xã nhũng lạm, “ngồi mát ăn bát vàng”, nên giữa công an và bộ đội đã có những mâu thuẫn về quyền lợi, thù ghét xung khắc với nhau. Cứ nhìn cảnh những “công an khu vực” hằng ngày “ tác oai, tác quái” trong thành phố của chúng ta sau khi miền Nam rơi vào tay Cộng sản, mới thấy thế nào là “nghiệp vụ chuyên môn” của chúng. Chúng lùng sục vào mọi nhà, đi từ cửa chính ra nhà sau mà chẳng hề xin phép ai, chúng nhòm ngó đến từng bữa ăn, từng hành động, chuyện đi đứng của từng người. Từ những ngày đói khổ cơm không có ăn ở những vùng đất Bắc xa xôi, vào Nam thời đó, chúng đã tậu nhà cửa, mua xe cộ, phương tiện sống giàu có hơn hẳn bà con lối xóm, nhờ vào mọi thủ đoạn từ cứng rắn như dọa nạt, đòi hối lộ, đến mềm mỏng, “con con, cháu cháu”, xin xỏ một bữa nhậu, hay vòi tiền sửa xe, cha mẹ ốm, về Bắc thăm nhà. Mỗi “công an khu vực” là mỗi ông Vua con!

 

Trong suốt những năm miền Nam dậy lên phong trào vượt biển, công an là những thành phần “béo bở’ nhất, từ chuyện mua bến bãi, đến các nhà tạm giam, trại “cải tạo” với những chuyện thả người, chuộc người, chạy án. Trẻ em thời “xã hội chủ nghĩa” trong bài luận văn cũng như trong những giấc mơ đều có hình ảnh của “chú công an”: nhà cửa khang trang, ăn nhậu dàn trời, ai cũng nể nang.

 

Xin đừng quên những chuyện mới: Những năm gần đây, với các cuộc đình công khắp nước, các cuộc biểu tình chống cướp đất đuổi nhà, chống bá quyền Trung Cộng, công an càng ngày càng trở nên hung hãn, mất nhân tính. Chúng dùng vũ lực khóa tay, đạp vào đầu, đánh vào mặt người, kể cả dùng roi diện, dùi cui. Danh hiệu mị dân của chúng là “công an nhân dân”, cũng như chúng thường rêu rao công an là “con cái của nhân dân”, nhưng chúng gọi nhân dân bằng giọng khinh miệt “mày tao”! Cả thế giới đã thấy hình ảnh tên sĩ quan công an Hà Nội đứng trên cửa xe buýt đạp vào mặt một người yêu nước đang bị hai tên công an khác giữ chặt chân tay khiêng lên xe trong ngày biểu tình chống Tàu Cộng mới nhất tại Hà Nội, hay những cảnh công an khiêng, đẩy con người như những con vật.

 

           Trong xã hội Cộng Sản hiện nay, công an là tiêu biểu bộ mặt của chính quyền. Chúng đại diện cho bọn cai trị, được đặc quyền đặc lợi, (chỉ với chúc vụ Giám Đốc Công An Hà Nội đã mang cấp bậc Trung Tướng), chúng có quyền sinh sát, bắt bớ, giam cầm và giết chết những kẻ “phản động”, “chống đối”, “quá khích”, “bị kẻ xấu lôi kéo”, nhưng tiếc thay đó chính là toàn thể nhân dân, hiện nay là kẻ thù của chế độ Cộng Sản. Chống công an, vây đánh công an chính là do sự bất mãn với chế độ, nhất là vì việc cường quyền dung túng cho bọn này đặc quyền sinh sát, đánh đập người dân một cách dã man, thù hận, khốn nạn gấp bội thái độ và hành động của những tên lính “Partisan”, “Marocain” rạch mặt thời Pháp thuộc.

 

Trước những chuyện người dân trong nước bất bình, uất ức tụ tập, bao vây tấn công đồn, đánh công an trọng thương là chuyện sẽ phải xẩy ra.Tôi muốn mượn lời một người trong nước, giáo sư Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Khoa học Xã Hội Việt Nam cho rằng phản ứng của người dân là “chuyện tức nước vỡ bờ cũng xưa như trái đất này thôi, tích tiểu thành đại, đến một lúc nào đó khi mà sức nước đã dồn, đê yếu thì nó bung ra.” 

 

            Cường quyền dùng công an là lực lượng bảo vệ cho mình và là công cụ trấn áp nhân dân, nhưng cuối cùng sẽ nhận những hậu quả do những thành phần này mang lại. Bất công, áp bức, tham nhũng, cướp đất… đã lan tràn. Một cuộc cách mạng trong ngày tới, không thể là một cuộc “cách mạng nhung”, vì thù oán đã chất chồng, oan khuất chưa được giải. Lúc bấy giờ bọn đầu sỏ, quyền lực đã có phương tiện cao bay xa chạy, nhưng chắc chắn những tên côn đồ đội lốt công an như tên Minh đạp vào mặt người dân yêu nước, phải trả món nợ này bằng máu! Giờ này một giọt nước cũng có thể làm tràn ly, một cánh đồng cỏ khô hạn chỉ cần một tia lửa. Nhà văn Lâm Ngữ Đường đã nói rằng: “Bất bình nhỏ trong lòng, có thể dùng rượu để tiêu sầu; bất bình lớn trong đời, phải dùng gươm để giải quyết.”

 

 

‘Đảng không phải là muôn thuở’

Quốc Phương

BBC Tiếng Việt

Hiến pháp sửa đổi sẽ điều chỉnh quan hệ giữa các vị trí quyền lực nhất tại Việt Nam?

Một năm trước kỳ hạn Ủy ban Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp phải trình lên Quốc hội bản dự thảo đầu tiên vào cuối 2012, một cựu Bộ trưởng Tư pháp Việt Nam nêu quan điểm riêng về ‘Luật về Đảng’ và khả năng cải cách thể chế.

Đề cập với BBC về khả năng sửa đổi Điều 4 liên quan vị thế “lãnh đạo độc tôn” của Đảng Cộng sản trong Hiến pháp 1992, Tiến sỹ luật học Nguyễn Đình Lộc, nguyên Ủy viên Ủy ban Luật pháp Quốc hội, cho hay đang có cân nhắc về việc soạn thảo một bộ luật riêng về sự lãnh đạo của đảng, nhưng trích dẫn Chủ nghĩa Marx, ông lưu ý “đến một lúc nào đó đảng không còn nữa” và “đảng không phải là muôn thuở.”

Tiến sỹ Nguyễn Đình Lộc, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng cũng trả lời câu hỏi về việc có thành lập hay không Tòa án Hiến pháp, soạn Luật Biểu tình hay Luật chống biểu tình và các điều luật ngăn ngừa điều được một phần dư luận quan ngại và cho là hiện tượng ‘công an trị’ trong xã hội.

Trong phần đầu cuộc phỏng vấn gồm hai phần với BBC, ông Nguyễn Đình Lộc lưu ý vì sao Quốc hội Việt Nam khóa XIII (2011-2016) cần đặc biệt coi trọng với việc sửa đổi, bổ sung bản Hiến pháp 1992.

Ông Nguyễn Đình Lộc: Đây là một công việc hệ trọng vì liên quan tới luật mà đây là luật cơ bản. Nó đề cập tới những vấn đề cơ bản của đất nước, từ chế độ chính trị tới chế độ kinh tế, văn hóa, giáo dục, khoa học, công nghệ, rồi bộ máy tổ chức nhà nước… Đó là tất cả những vấn đề cơ bản của xã hội, làm thế nào mà không hệ trọng được. Rồi quyền và nghĩa vụ công dân là những vấn đề rất cơ bản.

BBC: Theo ông, vấn đề Luật về Đảng có được tích hợp trong Hiến pháp ở một hay một số điều nào đó không? Có thay đổi gì đáng kể liên quan nội dung điều 4 không?

“Chủ nghĩa Marx đã nói đến một lúc nào đó đảng không còn mà nhà nước cũng không còn thì Đảng “muôn thuở” thế nào được”

Ông Nguyễn Đình Lộc: Vấn đề đó cũng đã có người nêu ra nhưng chưa rõ nét lắm vì nó cũng có một đạo lý của nó là Đảng Cộng sản Việt Nam bây giờ đang là đảng cầm quyền chứ không chỉ là đảng lãnh đạo chung chung. Và điều 4 của Hiến pháp đã ghi rồi. Vấn đề là rồi đây sẽ tính thêm xem có cần xây dựng “sự lãnh đạo của Đảng” thành một đạo luật không. Cái đó phải tính thêm.

BBC: Nhưng cũng có người đặt ra câu hỏi rằng Đảng Cộng sản Việt Nam đang tại vị như vậy, một đảng cầm quyền như ông đã nói, nay lại ra một điều luật về đảng, thì những chủ thể khác cũng muốn lập đảng có thể lập luận rằng “Đã có một đạo luật nguyên tắc về đảng như thế, chúng tôi cũng muốn lập đảng phái chính trị, thì chúng tôi phải được phép thành lập.” Ý kiến của ông?

Ông Nguyễn Đình Lộc: Bây giờ Việt Nam mới có một đảng. Bao giờ có đảng khác thì sẽ tính thêm. Việt Nam hiện chỉ có một đảng thôi.

BBC: Trung Quốc hiện vẫn có một số đảng phái, bên cạnh Đảng Cộng sản Trung Quốc đương quyền, theo ông hình mẫu một đảng duy nhất tồn tại là Đảng Cộng sản và đồng thời cầm quyền như ở Việt Nam có phải sẽ kéo dài tới “muôn thuở”?

Ông Nguyễn Đình Lộc: Nói một thời gian đã là khó rồi chứ nói “muôn thuở” thì nói thế nào được. Đến một lúc nào đó đảng không còn và nhà nước không còn. Chủ nghĩa Marx đã nói đến một lúc nào đó đảng không còn mà nhà nước cũng không còn thì Đảng “muôn thuở” thế nào được.

 

TS Nguyễn Đình Lộc xác nhận chủ đề về ‘Tòa Hiến pháp’ đang được bàn thảo sôi động ở Việt Nam

BBC: Trước đây, ở miền Bắc Xã hội Chủ nghĩa, bên cạnh Đảng Cộng sản cầm quyền, đã có lúc có hơn một đảng cùng tồn tại. Liệu Đảng Cộng sản có hình dung là tới một lúc nào đó sẽ có sự trở lại của mô hình có nhiều hơn một đảng cùng tồn tại hay là không?

Ông Nguyễn Đình Lộc: Cái đó hơi khó nói vì bây giờ thực tế là một đảng. Và cũng chưa có chỗ nào nói là xây dựng đảng thêm. Chưa có chỗ nào nói cả. Bây giờ chỉ biết là Đảng CSVN là đảng cầm quyền, đảng lãnh đạo.

“Phân công quyền lực?”

BBC: Nhưng cũng có ý kiến lâu nay nói mô hình một đảng duy nhất, lãnh đạo và cầm quyền đó làm dẫn tới tình trạng đảng này thâu tóm “tam quyền phân lập” giữa lập pháp, hành pháp và tư pháp. Quan điểm của ông?

Ông Nguyễn Đình Lộc: Chúng tôi không theo quan điểm tam quyền phân lập, mà chúng tôi nói quyền lực nhà nước là thống nhất, nhưng có phân công, phối hợp giữa các quyền lực đó, chứ không nói tam quyền phân lập. Đó là điểm khác.

BBC:Theo dự kiến được công bố, dự thảo sửa đổi hiến pháp của Quốc hội khi hoàn tất sẽ báo cáo lên Bộ Chính trị. Tại sao vậy, trong khi Quốc hội về nguyên tắc đã là cơ quan lập pháp và quyền lực cao nhất của nhà nước và nhân dân rồi? Theo đó có thể hiểu Bộ Chính trị là “cao nhất” chăng?

Ông Nguyễn Đình Lộc: Khi nói tới Bộ Chính trị là nói tới “lãnh đạo”, chứ có phải nói là “cao nhất” đâu.

BBC: Còn quyền phúc quyết với Hiến pháp và sửa đổi Hiến pháp của nhân dân thì ra sao trong lần sửa đổi, bổ sung Hiến pháp này, thưa ông?

Ông Nguyễn Đình Lộc: Nhiều khả năng lần này Hiến pháp (sửa đổi) sẽ quy định trưng cầu dân ý và dân phúc quyết về Hiến pháp.

BBC: Vấn đề Tòa án Hiến pháp có được đặt ra không?

Ông Nguyễn Đình Lộc: Đây cũng là vấn đề đang sôi động. Có khả năng là sẽ có Tòa án Hiến pháp hoặc Hội đồng Hiến pháp, cơ quan Bảo Hiến.

Phỏng vấn cựu Bộ trưởng Nguyễn Đình Lộc

Cựu Bộ trưởng Tư pháp Việt Nam, TS Nguyễn Đình Lộc trả lời phỏng vấn của BBC về các vấn đề sửa đổi Hiến pháp và thể chế chính trị.

“Lưỡng viện hay không?”

BBC: Liệu còn quá sớm hay không khi đặt ra vấn đề cải cách thể chế chính trị. Gần đây, nguyên Đại biểu Quốc hội Nguyễn Minh Thuyết nói với BBC về phương án có thể thành lập ‘lưỡng viện’, trong đó Bộ Chính trị, Trung ương Đảng là Thượng nghị Viện, Quốc hội do dân bầu là Hạ nghị Viện. Liệu có kịch bản này không, hay còn kịch bản nào khác?

Ông Nguyễn Đình Lộc: Cái đó tôi thấy hơi trừu tượng. Năm 1945, ngay dưới thời Cụ Hồ, lúc đó cũng đã bàn Việt Nam một viện hay hai viện. Chính Quốc hội lúc bấy giờ rất là dân chủ, cũng quyết định là một viện thôi. Vì Việt Nam khác các nước.

BBC:Liệu có khả năng sẽ có điều khoản nào đó trong bản Hiến pháp sửa đổi quy định là người dân có quyền thực sự lập đảng phái, hội đoàn chính trị – xã hội đích thực của họ hay không, ngoài Đảng Cộng sản?

Ông Nguyễn Đình Lộc: Hiến pháp đã nói (dân) có quyền lập Hội rồi.

BBC: Còn đảng phái thì không? Vì một số thành phần trong giai cấp công nhân, nông dân, trí thức và có thể cả một số thành phần trong giới tư bản, tư sản trong nước có thể tiếp tục đảng Cộng sản của mình, thì tại sao các thành phần khác trong các tầng lớp, giai cấp, khuynh hướng trong xã hội lại không thể lập được đảng phái chính trị của riêng họ?

Ông Nguyễn Đình Lộc: Cái đó đi vào cụ thể phải tính thêm. Vấn đề đó là tế nhị.

Tiến sỹ Nguyễn Đình Lộc từng giữ các chức vụ Bộ trưởng Bộ Tư pháp từ 1992 đến 2002, Ủy viên Trung ương Đảng, Ủy viên Ủy ban Pháp luật Quốc hội, Phó Chủ tịch Hội luật gia và Đại biểu Quốc hội các khóa VII, IX, X và XI.

 

VN chưa có tầng lớp trí thức đúng nghĩa

Giáo sư Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Khoa học – Công nghệ, nói về triển vọng năm mới 2012, sửa Hiến pháp, luật về đảng và đặc biệt bình luận về tư cách trí thức Việt Nam.

Giáo sư Chu Hảo tin tưởng năm mới có nhiều yếu tố mới đáng để hy vọng, tuy năm 2011 vừa qua ‘còn rất nhiều điều gợn và những điều đáng phải suy nghĩ.’

Giáo sư Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Khoa học, Công nghệ và Môi trường của Việt Nam cho rằng năm mới 2012 chứa đựng những yếu tố mới, đem lại hy vọng cho sự phát triển của đất nước.

Trao đổi với BBC hôm 01/01/2012, Giáo sư Hảo, người đồng thời là Giám đốc Nhà xuất bản Tri Thức, thuộc Trung ương Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam (Vusta), tỏ ra lạc quan:

“Trước sau gì thì những cái tốt đẹp cũng sẽ dần dần tới, mọi sự cuộc sống đều sẽ đổi thay. Tất cả mọi sự tốt đẹp bao giờ cũng ở phía trước,” ông nói.

“Cái biểu hiện mới nhất mà tôi nghĩ, cũng đang hy vọng nhất là chính Thủ tướng đã đề nghị ra Luật Biểu tình. Điều đó là điều đáng hoan nghênh và tôi hy vọng điều đó sẽ được thực thi.”

Giáo sư cũng cho biết quan điểm riêng của mình về một số vấn đề như nên sửa đổi Hiến pháp, soạn thảo luật về đảng ra sao và đặc biệt, ông cho biết đánh giá của mình về tư cách của trí thức Việt Nam ở trong nước thời gian vừa qua và hiện nay, dưới sự lãnh đạo của Đảng.

“Với đúng định nghĩa về trí thức mà tôi hiểu, thì thực sự chưa hình thành ở Việt Nam từ sau năm 1954 và sau năm 1975 cho tới bây giờ,”

“… Khả năng độc lập tư duy, khả năng dám bảo vệ chính kiến của mình, khả năng dự báo và tạo ra dư luận lành mạnh trong xã hội chưa có nhiều. Và tôi nghĩ đấy là điều đáng thất vọng,” Giáo sư Chu Hảo nói với Quốc Phương của BBC.

 

Đảng và trí thức VN trong bối cảnh mới

Nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên nói đang có một quá trình chuyển đổi về sự lãnh đạo của Đảng và vị thế của tầng lớp trí thức ở trong nước.

Nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên nói với BBC từ Hà Nội, hôm 16/01/2012 rằng ở Việt Nam đang diễn ra một quá trình” biến đổi liên quan tới sự lãnh đạo của Đảng và vị thế của tầng lớp trí thức.

 

“Ở Việt Nam hiện nay, Đảng lãnh đạo toàn bộ xã hội, trong đó có tầng lớp trí thức. Từ sự lãnh đạo bằng mệnh lệnh, chuyển dần sang lãnh đạo thông bằng luật pháp, rồi tới chỗ xuất hiện một xã hội dân sự, xã hội dân chủ, đó là một quá trình,” ông Nguyên giải thích rõ thêm.

Trước câu hỏi liệu giữa Đảng Cộng sản và trí thức trong nước, có cần tới việc ai phải “lãnh đạo” ai không, nhà phê bình cho rằng việc lãnh đạo của đảng cộng sản đã được ghi “chính thức” trong các nghị quyết của đảng, trong khi nội bộ tầng lớp trí thức cũng có các đảng viên và những người ngoài đàng.

Dưới sự lãnh đạo của đảng, vẫn theo ông Nguyên, trí thức là một tầng lớp nằm trong Mặt trận Tổ quốc, tuy nhiên, theo ông bản thân trí thức “đúng nghĩa” phải biết tự ý thức về sứ mạng của mình:

“Ở đây không phải là ai lãnh đạo ai hiều theo nghĩa là làm thay công việc của nhau, nhưng hiện nay ngay cả việc lãnh đạo trí thức vẫn là một quá trình đang phải tìm hiểu, hoàn thiện, khắc phục.”

“Có thể nói, đội ngũ trí thức đã tỏ rõ sự độc lập và vai trò xã hội của mình,” nhà phê bình đưa ra nhận xét.

Mời quý vị nghe cuộc phỏng vấn của ông Phạm Xuân Nguyên với Quốc Phương của BBC. Ban Biên tập sẽ tiếp tục đăng bài và ý kiến về Bấm Đảng và Trí thức.

 

‘Sự lạc quan vô tận’

Nhà văn Phạm Thị Hoài

 

Nhà văn Phạm Thị Hoài nhấn mạnh đang có một tầng lớp đối lập trung thành tại Việt Nam.

Sau bài phỏng vấn với Giáo sư Chu Hảo về trí thức trong xã hội và hệ thống chính trị Việt Nam hiện nay, BBC nhận được nhiều bài viết đáp lời. Xin giới thiệu với quý vị bài của nhà văn Phạm Thị Hoài từ Berlin:

Ông Chu Hảo là mẫu mực của một người đối lập trung thành.

Đối lập trung thành tại Việt Nam là ai? Theo quan niệm của tôi, họ là những người không hài lòng với hệ thống chính trị trong nhiều vấn đề lớn, công khai phản biện và tìm giải pháp thay đổi trong phạm vi các vấn đề đó, nhưng không đụng chạm, hay tránh đụng chạm đến nền tảng tồn tại của hệ thống.

Họ gắn bó với hệ thống vì xác tín, vì thói quen hoặc vì không có, hay không biết đến lựa chọn nào khác. Họ góp phần tích cực xây dựng và duy trì hệ thống, và qua đó có địa vị, uy tín và những quyền lợi nhất định trong hệ thống. Mong muốn của họ là cải tạo hệ thống nhằm ngăn chặn sự sụp đổ của nó. Sự sụp đổ này đồng nghĩa với sự phủ định họ ở một số phương diện căn bản. Điều đó chắc chắn là đau đớn.

“Dĩ nhiên không có chuẩn để so sánh nỗi đau tâm lí. Ở người không được đếm xỉa, nó có thể lớn hơn ở người bị trừng phạt.”

Phạm Thị Hoài

Họ thường là đảng viên Đảng Cộng sản, lực lượng chính trị duy nhất độc quyền cầm quyền và độc quyền xác quyết sự độc quyền của mình trong Hiến pháp Việt Nam. Giới hạn xa nhất mà họ có thể đi là thỉnh cầu Đảng của họ nhượng cho những lực lượng chính trị khác thuê vài mét vuông để ngụ cư trong lãnh địa mênh mông của Đảng mà hợp đồng thuê đương nhiên do Đảng soạn thảo. Như thế là đã quá nhiều hào phóng.

So với một số nhà đối lập trung thành đi trước, ông Chu Hảo còn đứng vững ở bên này giới hạn cho phép. Thay vì bị trừng phạt như Nguyễn Hữu Đang, Nguyễn Hộ hay bị thanh lí như Trần Độ, bị vô hiệu hóa như Trần Xuân Bách, những người đã đặt ít nhất là một nửa bàn chân sang phía bên kia hoặc ở giai đoạn cuối đã đoạn tuyệt hệ thống, ông Chu Hảo còn được đảm đương những chức vị tuy không có thực quyền nhưng có một bục đứng để phát ngôn trong một không gian nhất định, còn được phép dấn thân vào những Bấm dự án tâm huyếtchừng nào chúng chưa bị hệ thống coi là nguy hiểm, còn được xuất hiện như một Bấm nhân vật của công chúngchừng nào ông biết làm cho hình ảnh của mình giống một bông hoa cài lên ve áo chế độ hơn là một cái gai.

Ông cũng còn được yên ổn sau khi phát biểu trên những cơ quan truyền thông ngoại quốc như Bấm BBC hay Bấm RFA Việt ngữ, chừng nào ông vẫn đủ cảnh giác trước nguy cơ “các thế lực thù địch có thể lợi dụng” “thông tin sai lệch”, như mới đây ông đã Bấm cảnh báo. Lê Công Định và Cù Huy Hà Vũ cũng phát biểu trên những cơ quan truyền thông này và họ đang ngồi sau song sắt.

‘Trả giá mềm’

 

Giáo sư Chu Hảo cho rằng chưa nhất thiết giải thể sự lãnh đạo của đảng cộng sản đối với trí thức ở trong nước.

Đối lập trong một chế độ toàn trị tất nhiên là phải trả giá. Tuy những người cộng sản nổi tiếng về sự thanh trừng nội bộ trong chính hàng ngũ của mình không thua gì sự đàn áp kẻ thù bên ngoài, nhưng cái giá của đối lập trung thành chưa bao giờ cao chạm trần và có thể thỏa thuận, tùy ở tài mặc cả của những người trong cuộc và cũng tùy thời giá. Thời giá hôm nay, theo tôi, thuận lợi cho những người đối lập trung thành hơn hẳn các đồng chí của họ vài thập kỉ trước.

Cái giá duy nhất mà họ phải trả, như ông Chu Hảo phàn nàn, là tiếng nói phản biện của họ Bấm không có hồi âm. Tôi nghĩ, đó là một cái giá rất mềm, so với những ví dụ chúng ta được biết từ hơn nửa thế kỉ qua. Thay vì bị trừng phạt, bị thanh lí, bị vô hiệu hóa, họ chỉ không được đếm xỉa.

Dĩ nhiên không có chuẩn để so sánh nỗi đau tâm lí. Ở người không được đếm xỉa, nó có thể lớn hơn ở người bị trừng phạt.

Từng là một quan chức nhà nước tương đối cao cấp, dù chỉ ở một chức vụ không có nhiều quyền bính, ông Chu Hảo hiểu rõ hơn hàng chục triệu người, vì sao số phận của phản biện ở Việt Nam lại hẩm hiu như thế. Được hỏi, vì sao các trí thức phản biện chỉ phản biện khi đã về hưu, Bấm ông giải thíchrằng khi đang còn chức quyền, “họ là con người của guồng máy đó nên phải tôn trọng những kỉ luật của guồng máy” đã được xác lập.

Tình thế thực ra quá rõ ràng. Hoặc là bạn đứng trong guồng máy và tôn trọng kỉ luật của nó, bạn chẳng phản biện gì hết và cũng không buồn nghe ai phản biện. Hoặc là bạn vẫn đứng trong guồng máy và thử giới hạn khoan dung của nó cũng như giới hạn chịu đựng của bạn, bạn hơi phản biện một chút và nó khạc bạn ra như một miếng đờm.

Hoặc là bạn tự nguyện ra khỏi guồng máy và xắn tay lên phản biện, nhưng xin đừng gửi về địa chỉ của guồng máy và cũng đừng trách nó dửng dưng với bạn. Với nó, bạn đã không còn tồn tại và bạn nên lấy đó làm mừng, đừng gửi gắm nốt phần đời vừa được giải phóng của bạn vào chính cái cũi đã nhốt bạn chừng ấy năm trời.

“Với tôi, phát ngôn của ông Chu Hảo, rằng “chưa nhất thiết giải thể sự lãnh đạo của Đảng với tầng lớp trí thức ở trong nước”, là thông điệp tệ nhất.”

Phạm Thị Hoài

Ra khỏi guồng máy dễ hơn thoát khỏi hệ thống. Hệ thống bủa vây những người đối lập trung thành trong tư duy, trong diễn đạt, trong cả vốn từ vựng của họ.

Vì sao cùng một người, ở đây là ông Chu Hảo, vừa có thể phàn nàn rằng Việt Nam không có tầng lớp trí thức đích thực theo ông định nghĩa, tức những người có một số phẩm chất, trong đó nổi bật là năng lực tư duy độc lập, lại vừa có thể nhận định rằng cái giới trí thức (chưa có) đó tiếp tục cần đến sự lãnh đạo (có thực) của Đảng Cộng sản Việt Nam, như trong Bấm phát biểu mới đây của ông trên BBC?

Tôi xin thử một câu trả lời: nửa thế kỉ qua, hệ thống toàn trị của Đảng đã biến đổi thành công bộ nhiễm sắc thể của các đảng viên, “sự lãnh đạo của Đảng” đã ăn vào gen trong cơ thể họ và tự động phát tiết, trong cả những tình huống không phù hợp nhất.

Năm 2012 mở đầu với nhiều tin xấu: vụ bắt giữ nhà báo Hoàng Khương, vụ xung đột ở Tiên Lãng, vụ xét xử Lê Văn Luyện, những vụ xe cứ cháy người cứ chết từ cuối năm ngoái chưa dứt…

Với tôi, phát ngôn của ông Chu Hảo, rằng “chưa nhất thiết giải thể sự lãnh đạo của Đảng với tầng lớp trí thức ở trong nước”, là thông điệp tệ nhất. Nếu nó đến từ ông Đinh Thế Huynh, sếp tư tưởng đương chức của Đảng, thì tôi có chút cảm thông. Ông ấy cần công ăn việc làm, vì chắc chắn không được đâu Bấm mời làm trưởng thônnhư Bộ trưởng Đinh La Thăng nếu mất chức, mà cũng không làm thơ hay như ông Nguyễn Khoa Điềm, người tiền nhiệm của ông hai khóa trước, để cuộc sống tiếp tục có ý nghĩa.

Hơn hai mươi năm trước, các nhà lãnh đạo tư tưởng Đông Đức cũng rất bế tắc khi bỗng nhiên không ai cần đến sự lãnh đạo của họ nữa. Nhưng thông điệp nói trên đến từ vị giám đốc, linh hồn và trụ cột của Nhà xuất bản Tri Thức, cái nôi quý giá cho những tác phẩm quan trọng của tri thức nhân loại có thể lọt lòng tại Việt Nam.

Tinh thần toát lên từ khối tri thức mà ông Chu Hảo tổ chức truyền bá bằng một sự dấn thân đáng khâm phục ấy là tình yêu, ý thức và khát vọng tự do, trước hết là tự do tư tưởng. Vừa cổ vũ cho tự do tư tưởng, vừa biện minh cho sự cần thiết của chiếc gông tròng vào cổ trí thức Việt Nam và đè nặng lên họ, khiến họ chỉ còn nhận thức độ cao trí tuệ bằng khoảng cách từ cổ xuống đất chứ không bằng khoảng cách từ đầu lên trời? Nghịch lí, những điều chỉ có ở Việt Nam, cũng không chừa ông Chu Hảo.

Nghịch lí ấy hẳn có tên khác, “biện chứng cách mạng”, trong từ vựng chính thống. Không để ý tên tác giả, có thể nhầm phát biểu của ông Chu Hảo với phát biểu của nguyên Tổng Bí thư Đảng CSVN Bấm Lê Khả Phiêu đăng trên Quân đội Nhân dân hay phát biểu của đương kim Tổng Bí thưBấm Nguyễn Phú Trọng, người mà ông Chu Hảo Bấm thiết tha đặt kì vọng, vì cả ba ông đều sử dụng vô tư và vô trách nhiệm vốn từ vựng sáo mòn đang từng ngày làm tổ trong năng lực ngôn ngữ, công cụ và thành quả của tư duy, của cộng đồng.

“Đổi mới” thì luôn đi kèm “quyết tâm” như thuở nào và hai thứ này cộng lại luôn phải “triệt để và sâu rộng” cũng như “chỉ đạo” thì cần “quyết liệt”, “sửa đổi” thì phải “căn bản”, “thực hiện” thì “nghiêm túc”; các “thảo luận” thì không tránh khỏi “thẳng thắn, dân chủ” và chỉ có cách “ưu tiên, mở rộng” chúng; “hạn chế, yếu kém” thì Đảng cần “khắc phục” và “chủ nghĩa cá nhân” thì cần “đấu tranh triệt để”.

Lại “triệt để” rồi. Có doping “triệt để” lên nữa và lên nữa cũng vô ích, nhờn ngôn từ không khác nhờn thuốc kháng sinh. Không một nội dung cụ thể nào có thể sờ được trong cái cẩm nang từ vựng chính trị lười biếng đó.

Nếu cách tư duy, cách diễn đạt, nếu ngôn ngữ chính thống này hoàn toàn thắng thế thì trong vòng ba thế hệ tới, sẽ không còn ai đọc và hiểu những cuốn sách do Nhà xuất bản Tri Thức ấn hành.

‘Lạc quan vô tận’

 

Đảng Cộng sản vẫn có ảnh hưởng lãnh đạo đối với nhiều trí thức Việt Nam

Nhiều người đối lập trung thành tin rằng mình phải đứng trong hệ thống, phải thuộc về nó mới có cơ hội thay đổi nó, hay ít nhất mới có điều kiện để “làm một cái gì đó có ích” như cách nói nôm na. Những cống hiến của ông Chu Hảo và nhiều trí thức đứng trong hệ thống nhưng đứng ngoài guồng máy đủ lớn để bỏ qua sự xỉa xói vô liêm sỉ từ phía những người thường xuyên đem họ ra dè bỉu, trong khi mình thì đóng tất cả các vai, từ vai em ngoan biết phận qua vai đàn anh đàn chị khinh bạc, chưa kể vai chỉ điểm, chỉ trừ vai bồi bàn trong đại tiệc thủ lợi khổng lồ của các cá nhân do hệ thống đẻ ra.

Và cũng đủ lớn để bỏ qua sự mạt sát bạt mạng từ những người hùng Việt kiều ẩn danh trên mạng, những kẻ thừa khí phách để chê bai giới trí thức trong nước xu phụ quyền lực, trong khi mình thì chỉ thiếu một giọt can đảm để chính danh. Tôi kính trọng những cống hiến của ông Chu Hảo, nhưng không chia sẻ tọa độ chính trị của ông. Tôi cũng tin rằng những lựa chọn đối lập khác có thể có ích không kém, nếu không muốn nói là càng ngày càng cần thiết hơn.

Song mỗi lựa chọn đều là một thực đơn trọn gói chứ không phải một buffet trong tiệc đứng để ta lẩy riêng những món vừa miệng. So với các lựa chọn đối lập khác, vị đắng trong gói đối lập trung thành còn là ít hơn cả.

Tôi biết rằng mình đứng từ xa, không thể nhìn thấu những họa tiết đang từng ngày biến hóa trong bức tranh toàn cảnh của xã hội Việt Nam, nơi vài thập niên trước có nằm mơ cũng không thấy những cánh cửa đã mở của hôm nay. Những bước đi rất nhỏ, rất chậm, rất vất vả, đã gộp thành một chặng đường.

“Giải phẫu thẩm mĩ cho một chế độ toàn trị là giúp nó tồn tại mĩ miều hơn.”

Phạm Thị Hoài

Tôi biết rằng từ một vị trí ưu đãi, không có gì để mất trừ hi vọng gặp lại quê hương và gia đình, mình dễ bất công hay dễ đánh mất sự cảm thông với những thỏa hiệp không tránh khỏi của những người phải tồn tại trong một chế độ toàn trị. Nhưng từ vị trí nào thì cuối cùng chúng ta cũng đứng trước câu hỏi phải làm gì với nó. Giải phẫu thẩm mĩ cho một chế độ toàn trị là giúp nó tồn tại mĩ miều hơn.

Đến tận những ngày cuối cùng của Cộng hòa Dân chủ Đức, một số trí thức và văn nghệ sĩ hàng đầu của quốc gia này còn theo đuổi mô hình một chủ nghĩa xã hội nhân đạo. Họ cũng là những nhà đối lập trung thành, muốn cải tạo chứ không phá bỏ hệ thống.

Sứ mệnh không thành của họ, ở thời lịch sử sắp cáo chung, còn dễ định nghĩa. Chủ nghĩa xã hội tại Việt Nam nay chỉ còn trên giấy tờ, trong sách giáo khoa và trong tâm tưởng của thế hệ những người từng coi nó là lí tưởng sống. Các nhà đối lập trung thành ở Việt Nam phải theo đuổi một chủ nghĩa xã hội hồng có bộ mặt người trên lí thuyết và đối diện với một chủ nghĩa tư bản đỏ có bộ mặt rừng rú trong thực tế. Sứ mệnh của họ là cải tạo hệ thống nào để ngăn chặn sự sụp đổ của hệ thống nào, thật không dễ trả lời, chưa nói tới việc thực hiện.

Nhưng ông Chu Hảo là Bấm người lạc quan. Lạc quan vô tận. Tạp chí Xây dựng Đảng Xuân Nhâm Thìn này có bài “Bấm Tết đến rồi…!” của ông. Cứ từ từ, “tất cả mọi sự tốt đẹp bao giờ cũng ở phía trước”, như ông tuyên bố.

Bài viết phản ánh văn phong và quan điểm riêng của nhà văn, nhà báo Phạm Thị Hoài, chủ nhiệm trang blog Bấm pro & contra, cựu chủ biên tạp chí Bấm Talawas. Tác giả đang sống tại Berlin, CHLB Đức.

 

Phát biểu của GS Chu Hảo là sự “phản tỉnh”

GS Nguyễn Minh Thuyết cho ý kiến của GS Chu Hảo như sự phản tỉnh của một trí thức.

Sau khi BBC đăng ý kiến trả lời phỏng vấn của Giáo sư Chu Hảo, qua bài viết “Bấm Đảng cần lắng nghe trí thức”, chúng tôi tiếp tục nhận được các ý kiến phản hồi, bình luận về quan điểm của Bấm Giáo sư xung quanh chủ đề trí thức và sự lãnh đạo của đảng cộng sản.

Ngoài ý kiến của nhà văn Bấm Phạm Thị Hoài đã đăng riêng trong một bài viết trên mục diễn đàn của BBC hôm 17/01/2012, chúng tôi xin trân trọng giới thiệu một số bình luận khác.

Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết, nguyên Đại biểu Quốc Hội:

“Về phát biểu của Giáo sư Chu Hảo trên BBC, tôi có ý kiến như sau. Tôi muốn hiểu ý kiến của GS Chu Hảo như là sự phản tỉnh của một trí thức về vai trò, đóng góp của giới mình đối với đất nước và dân tộc trong hàng chục năm qua.

“Tự phủ định nhiều khi là biểu hiện của thức tỉnh.

“Còn trên thực tế, khó có thể nói đến sự đứt đoạn của tầng lớp này trong lịch sử. Khó có thể đồng ý rằng trước một thời điểm nào đó, ở một nước có tầng lớp trí thức, nhưng chỉ sau thời điểm đó, tầng lớp này bỗng nhiên biến mất.

“Tự phủ định nhiều khi là biểu hiện của thức tỉnh”

Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết

“Tài sản của người trí thức là tài sản trí tuệ, nó ở trong đầu, trong tim, không ai có thể dễ dàng tịch thu hay xóa bỏ nó như đối với tiền bạc hay nhà xưởng.

“Về ảnh hưởng của đảng cầm quyền hay nói rộng ra là giới cầm quyền đối với tầng lớp trí thức, chắc chắn là ảnh hưởng này rất mạnh.

“Nhưng chính sách của giới cầm quyền chỉ có thể hạn chế hoặc tạo điều kiện thuận lợi cho trí thức sáng tạo và phát triển, chứ không quyết định được sự tồn tại của cả tầng lớp này.

“Tôi tin rằng ngay cả dưới những chế độ tận diệt trí thức như chế độ Tần Thủy Hoàng ở Trung Hoa hay chế độ Pol Pot ở Campuchia trước đây, tầng lớp trí thức vẫn tồn tại, dù công khai hay ngấm ngầm, để góp phần tỉnh thức dân tộc đứng lên lật đổ chế độ tàn bạo và xây dựng lại đất nước.”

 

Tiến sỹ Khuất Thu Hồng –Viện Nghiên cứu Phát triển Xã hội (ISDS):

 

Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên nói nhà nước phải có một hệ thống pháp luật để cho tầng lớp trí thức thực hiện được vai trò, sứ mệnh của mình

“Xã hội Việt Nam đang trải qua những thay đổi rất lớn và báo hiệu những bước ngoặt trong thời gian không xa. Tôi nghĩ như vậy.

“Ý thức của người dân về quyền, về dân chủ, về sự công bằng xã hội, yêu cầu về sự minh bạch và khả năng giải trình của hệ thống quản lý ngày càng mạnh mẽ.

“Nếu Đảng CSVN và Nhà nước không có những hành động phù hợp thì sự bức xúc sẽ ngày càng tăng và tạo thành căng thẳng xã hội.

“Tôi hoàn toàn đồng ý với phát biểu của giáo sư Chu Hảo về đội ngũ trí thức Việt Nam; tuy nhiên tôi cũng không rõ Giáo sư căn cứ trên định nghĩa nào để nói rằng Việt Nam chưa có trí thức theo đúng nghĩa của nó.

“Theo tôi đúng hơn là trí thức ở Việt Nam chưa được đối xử theo đúng cách cần có. Trí thức Việt Nam được quản lý mà chưa được tạo điều kiện để sáng tạo và phát huy trí tuệ của mình một cách phù hợp.

“Chính vì vậy trí thức VN chưa thực sự sánh vai được với các “cường quốc năm châu” như Hồ Chủ tịch mong muốn ngày nào.

“Tôi nhất trí với GS. Chu Hảo rằng lãnh đạo Việt Nam chưa lắng nghe trí thức, nói chung là ít lắng nghe, chứ không chỉ trong năm qua.

“Về việc giải tán sự lãnh đạo của đảng đối với trí thức, tôi nghĩ là sẽ rất khó vì nếu như vậy trong hoàn cảnh Việt nam hiện nay thì trí thức sẽ càng trở thành một nhóm ngoài lề”

Tiến sỹ Khuất Thu Hồng

“Tuy nhiên năm vừa qua do có nhiều sự kiện xã hội quan trọng xảy ra nên việc lãnh đạo không lắng nghe sự cảnh báo của giới trí thức càng làm cho bản thân giới trí thức thấy mình không được tin tưởng.

“Về việc giải tán sự lãnh đạo của đảng đối với trí thức, tôi nghĩ là sẽ rất khó vì nếu như vậy trong hoàn cảnh Việt nam hiện nay thì trí thức sẽ càng trở thành một nhóm ngoài lề.

“Ở nước nào cũng vậy, một đảng lên cầm quyền sẽ tập hơp sức mạnh của toàn thể công dân của nước đó, bao gồm tất cả các tầng lớp xã hội.

“Nếu đặt trí thức ngoài sự lãnh đạo của đảng đó thì trí thức càng không thể phát huy vai trò của mình.

“Tôi nghĩ vấn đề là ở chỗ thay đổi cách đối xử đối với trí thức, tin tưởng hơn, trọng dụng hơn.

“Đảng nào cũng vậy thôi, tin tưởng trí thức thì có nghĩa là sẽ nắm được phần tinh túy nhất trong trí tuệ của dân tộc và trong thời đại hiện nay thì đó là sức mạnh.

“Tôi sợ rằng đảng không tin tưởng trí thức, cho rằng trí thức quá tự mãn hay quá yêu sách. Ngược lại trí thức cũng ngại đảng đánh giá mình thế này thế khác nên cũng không nhiệt tình lắm. Tóm lại cả hai bên đều ngại ngần và đề phòng nhau. Đấy là hình dung của tôi, một người không phải là đảng viên.”

Một giáo sư triết học ở Việt Nam không muốn tiết lộ danh tính:

“Cần phải đổi ngôi khinh trọng trong công thức cũ “Đảng lãnh đạo – Nhà nước quản lý – Nhân dân làm chủ” để thành công thức mới “Nhân dân làm chủ – Nhà nước quản lý – Đảng lãnh đạo””

Một Giáo sư triết học từ trong nước

“Cảm ơn BBC về cuộc trao đổi. Tuy nhiên, đây là vấn đề hết sức nhạy cảm, đặc biệt vào thời điểm hiện nay để trí thức tham gia vào cuộc đối thoại này. Hoàn cảnh của nhiều trí thức ở trong nước như đã biết, không hèn nhát nhưng cũng không thể ‘điếc không sợ súng’ được.

“Tôi có thể trao đổi mấy ý như sau về ý kiến của Giáo sư Chu Hảo. Thứ nhất, tầng lớp trí thức Việt Nam vừa có vừa không, tùy theo góc nhìn và đánh giá.

“Thứ hai, nó có thực, do Đảng và Nhà nước tạo ra và phục vụ Đảng và Nhà nước.

“Thứ ba, nó chưa có theo nghĩa không có năng lực và bản lĩnh phản biện xã hội và chưa thật sự vì nhân dân, vì sự phát triển của xã hội theo đúng các mục tiêu mà mọi người dân đều đồng tình: dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh hiện đại hoá.

“Làm thế nào để có tầng lớp trí thức nhân dân?

“Tôi nghĩ cần phải đổi ngôi khinh trọng trong công thức cũ “Đảng lãnh đạo – Nhà nước quản lý – Nhân dân làm chủ” để thành công thức mới “Nhân dân làm chủ – Nhà nước quản lý – Đảng lãnh đạo”.

“Nhân dân sẽ thực sự làm chủ khi dựa vào tầng lớp trí thức nhân dân, tức là tầng lớp trí thức của Nhân dân, do Nhân dân, vì Nhân dân.”

Bấm Phạm Xuân Nguyên – Nhà phê bình văn học:

“Nhà nước phải có một hệ thống pháp luật để cho tầng lớp trí thức thực hiện được vai trò, sứ mệnh của mình”

Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên

“Cũng như Giáo sư Chu Hảo nói về trí thức. Tôi nghĩ trí thức là một tầng lớp và họ có tri thức và có bản lĩnh độc lập của mình. Tất nhiên, dù là một tầng lớp đặc biệt đi nữa, trí thức vẫn là công dân của một nước. Cho nên họ hoạt động theo thể chế, trong luật pháp của nhà nước hiện hành.”

“Ở Việt Nam hiện nay là một nhà nước XHCN, do đảng cộng sản lãnh đạo, tôi nghĩ, đảng lãnh đạo nhưng cũng phải qua một hệ thống luật pháp, pháp luật.

“Như câu khẩu hiệu của đảng nêu ra xây dựng xã hội Việt Nam thành một ‘Xã hội công bằng, dân chủ, văn minh, hiện đại.” Trong này có một từ là từ “dân chủ” mà trong quá trình phát triển mới được đưa thêm vào như một mục tiêu chiến lược lâu dài.

“Thế thì nhà nước phải có một hệ thống pháp luật để cho tầng lớp trí thức thực hiện được vai trò, sứ mệnh của mình.

“Tôi nghĩ khi đó mới có thể nói đến được sự phát triển của đội ngũ trí thức Việt Nam, cũng như để đội ngũ đó thực hiện được các vai trò, trách nhiệm của mình.”

BBCVietnamese.com sẽ tiếp tục đăng bài và ý kiến về chủ đề Đảng Cộng sản và Trí thức Việt Nam.

 

Tuyên Cáo Thứ Hai Của Phong Trào Toàn Dân Cứu Nước

Tuyên Cáo Thứ Hai Của Phong Trào Toàn Dân Cứu Nước (09/01/2012)

 

PHONG TRÀO TOÀN DÂN CỨU NƯỚC LONG TRỌNG TUYÊN CÁO :

 

Kính thưa toàn thể Đồng bào Quốc Nội và Hải Ngọai,

 

Tiếp theo TUYÊN CÁO THỨ NHẤT của Phong Trào Toàn Dân Cứu Nước, làm tại Hà Nội, được phổ biến ngày 17 tháng 12 năm 2011, về việc Phong Trào xác nhận:

“ HÀNH ĐỘNG VỀ NGỌN LỬA BỐC CHÁY Ở TÒA NHÀ THÁP ĐÔI TẠI HÀ NỘI”

NAY PHONG TRÀO TOÀN DÂN CỨU NƯỚC LONG TRỌNG XÁC NHẬN ĐÃ CẢNH CÁO TÊN NGUYỄN NHƯ TUẤN ỦY VIÊN BAN THƯỜNG VỤ TỈNH ỦY GIÁM ĐỐC CÔNG AN TỈNH THÁI NGUYÊN.

Vì diễn biến tình hình chính trị những tuần lễ qua sau những cuộc đón rước QUAN CHỨC ĐẢNG CỘNG SẢN TRUNG CỘNG tại Hà Nội, chúng ta ngầm hiểu về những thương thuyết bí mật giữa Đảng Cộng Sản Việt Nam cùng Đảng Cộng Sản Trung quốc và lá cờ 6 sao dấu hiệu vô cùng bất lợi và đe dọa cho Chủ Quyền Đất Nước Việt Nam.

Nay Phong Trào Toàn dân Cứu Nước quyết định phổ biến TUYÊN CÁO THỨ HAI gởi đến toàn thể Quốc Dân . 

Đồng Bào thân mến,

Hơn 30 năm qua, người dân Việt Nam trong và ngoài nước đã lên tiếng đấu tranh dưới hình thức ÔN HÒA, BẤT BẠO ĐỘNG, là một hình thức đấu tranh truyền thống trong Văn Hóa Dân Tộc, để kêu gọi đảng Cộng Sản Việt Nam hãy :

–           Hủy bỏ ngay điều 4 Hiến Pháp do Đảng Cộng Sản Việt Nam ban hành năm 1992.

–          Trao trả quyền thực sự làm chủ vận mệnh đất nước về tay toàn dân.

–          Chấm dứt ngay thể chế cai trị độc tài đảng trị.

–          Chấm dứt ngay mọi hình thức đàn áp thô bạo đối với những đồng bào Yêu nước.

–          Lập tức trả tự do vô điều kiện cho các Tù Nhân Lương Tâm và Tù Nhân Tôn Giáo.

Nhưng khốn thay !!!

Để đáp trả TINH THẦN HIẾU HÒA của Toàn Dân, đảng CSVN càng ngày càng áp dụng những biện pháp cai trị đất nước và khống chế người Dân Việt bằng những hành động khủng bố dã man và bạo ngược.

Đảng CSVN đã áp dụng biện pháp cai trị dân tộc Việt còn man rợ hơn thời Trung Cổ ở, hòng bóp nghẹt tiếng nói của quần chúng yêu nước, đang là cơn sóng triều dâng cao, tố cáo tội PHẢN BỘI TỔ QUỐC VÀ DÂN TỘC của đảng CSVN.

Tiền nhân có câu “ Con giun xéo lắm cũng quằn.”

 Sức người chịu đựng có hạn !!!

 Đảng CSVN đã dồn người dân Việt yêu nước đến chân tường !!!

Do đó, không còn biện pháp nào khác.

PHONG TRÀO TOÀN DÂN CỨU NƯỚC long trọng tuyên bố: 

1/ PHONG TRÀO TOÀN DÂN CỨU NƯỚC QUYẾT ĐỊNH THAY ĐỔI ĐƯỜNG LỐI ĐẤU TRANH BẰNG HÀNH ĐỘNG VỚI BẠO QUYỀN CỘNG SẢN VN.

2/ PHONG TRÀO TOÀN DÂN CỨU NƯỚC QUYẾT THỂ HIỆN TINH THẦN YÊU NƯỚC CHỐNG NGOẠI XÂM, VÀ CHỐNG ĐỘC TÀI ÁP BỨC BẰNG TẤT CẢ PHƯƠNG TIỆN CÓ THỂ CÓ.

3/ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM PHẢI GÁNH CHỊU HOÀN TOÀN TRÁCH NHIỆM TRƯỚC LỊCH SỬ VÀ DÂN TỘC MỌI HẬU QỦA VỂ SỰ PHẢN KHÁNG TỰ VỆ CỦA TOÀN DÂN VÌ ĐẢNG CSVN ĐÃ ĐẨY NGƯỜI DÂN ĐẾN CHÂN TƯỜNG.

4/ PHONG TRÀO TOÀN DÂN CỨU NƯỚC KHẨN THIẾT KÊU GỌI ĐỒNG BÀO HÃY DŨNG CÃM ĐỨNG LÊN TỰ VỆ NHƯ ÔNG ĐOÀN VĂN VƯƠN ĐỂ BẢO VỆ TÀI SẢN CỦA CHÍNH MÌNH VÀ BẢO VỆ ĐẤT NƯỚC MÌMH.

5/ PHONG TRÀO TOÀN DÂN CỨU NƯỚC KHẨN THIẾT KÊU GỌI ĐỒNG BÀO HÃY TRÁNH XA NHỮNG NƠI KHAI THÁC KHOÁNG SẢN, KHAI THÁC RỪNG, KINH DOANH THƯƠNG MẠI VÌ ĐÓ CHỈ LÀ NHỮNG HÀNH ĐỘNG TRÁ HÌNH, CHE DẤU MƯU ĐỒ XÂM LĂNG CỦA CỘNG SẢN TÀU TRÊN TOÀN ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM .

6/ PHONG TRÀO TOÀN DÂN CỨU NƯỚC KHẨN THIẾT KÊU GỌI SỰ ĐỒNG TÌNH VÀ HỢP TÁC CỦA TOÀN THỂ ĐỒNG BÀO, NAM PHỤ LÃO ẤU CÙNG VÙNG LÊN CHỐNG BẠO QUYỀN BÁN NƯỚC CSVN HẦU MONG TRÁNH NGUY CƠ BỊ CỘNG SẢN TÀU ĐỒNG HOÁ ,TIÊU DIỆT NHƯ BỌN CHÚNG ĐANG THỰC HIỆN TẠI TÂY TẠNG VÀ TÂN CƯƠNG.

QUYẾT TÂM KHÔNG ĐỂ THẢM HỌA TÂY TẠNG, TÂN CƯƠNG DIỄN RA TRÊN ĐẤT MẸ VIỆT NAM.

TOÀN DÂN VIỆT NAM PHẢI VÙNG LÊN.

 

Tuyên cáo làm tại Hà Nội

Ngày 8 tháng 1 năm 2012.

TM . Ban Điều Hành Phong Trào TD/CN.

Ký tên.

 

Trần Việt Lê Chân

Liệu Đảng Cộng sản Trung Quốc có sụp đổ trong năm 2012?

Liệu Đảng Cộng sản Trung Quốc có sụp đổ trong năm 2012?

Tác giả: Gordon G. Chang

 

Giữa năm 2001, trong cuốn sách “The Coming Collapse of China” (Trung Quốc sắp sụp đổ), tôi tiên đoán rằng một thập niên nữa Đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ bị phế truất, chủ yếu là do những thay đổi xuất phát từ việc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO). Một thập niên đã trôi qua; Đảng Cộng sản vẫn còn nắm quyền. Nhưng đừng nghĩ là tôi sẽ rút lại lời tiên đoán của mình.

Tại sao Trung Quốc như ta biết hiện nay vẫn còn đứng vững? Lý do quan trọng nhất là chính quyền trung ương Trung Quốc đã xoay xở tránh tôn trọng nhiều bổn phận trong những bổn phận mở cửa nền kinh tế và chơi đúng luật mà họ cam kết khi gia nhập WTO vào năm 2001, và cộng đồng quốc tế đã giữ thái độ nhìn chung là dung thứ đối với hành vi không tuân thủ này. Do vậy, Bắc Kinh đến nay vừa có thể bảo vệ phần lớn thị trường nội địa của mình tránh khỏi sự cạnh tranh của các đối thủ nước ngoài, vừa tăng cường xuất khẩu.

Xét về mọi phương diện, Trung Quốc đã thành công vượt bậc trên con đường phát triển kinh tế sau khi gia nhập WTO – quay trở lại với tỉ lệ tăng trưởng gần hai chữ số mà nước này đã đạt được trước khi suýt bị suy thoái vào cuối thập niên 1990. Nhiều nhà phân tích cho rằng giai đoạn tăng trưởng này có thể tiếp tục mãi. Ví dụ, Justin Yifu Lin (Lâm Nghị Phu), nhà kinh tế trưởng của Ngân hàng Thế giới, tin rằng Trung Quốc có thể tăng trưởng 8 phần trăm trong ít nhất hai thập niên nữa, và Quỹ Tiền tệ Quốc tế tiên đoán đến năm 2016 nền kinh tế Trung Quốc sẽ có quy mô lớn hơn nền kinh tế Mỹ.

Đừng tin mấy điều đó. Trung Quốc đạt thành quả tốt hơn những nước khác vì nước này đã ở trong một siêu chu kỳ đi lên kéo dài ba chục năm, chủ yếu vì ba lý do sau. Thứ nhất là những chính sách “cải cách và mở cửa” đổi mới do Đặng Tiểu Bình thực hiện lần đầu vào cuối thập niên 1970. Thứ hai, kỷ nguyên đổi mới của họ Đặng trùng khớp với lúc chấm dứt Chiến tranh Lạnh, giúp loại bỏ những rào cản chính trị đối với thương mại quốc tế. Thứ ba, toàn bộ thành quả này diễn ra trong khi Trung Quốc gặt hái “quả ngọt nhân khẩu”, tức là sự gia tăng phi thường về lực lượng lao động.

Nhưng “thời vàng son” của Trung Quốc đã chấm dứt vì trong những năm gần đây những điều kiện thuận lợi tạo nên thời kỳ đó đã hoặc sẽ sớm biến mất. Thứ nhất, Đảng Cộng sản đã quay lưng lại với những chính sách tiến bộ của họ Đặng. Hồ Cẩm Đào, lãnh tụ hiện nay, đang lèo lái đất nước trong một kỷ nguyên đánh dấu bằng, suy cho cùng, việc đảo ngược chủ trương cải cách. Đặc biệt kể từ năm 2008 đã có tình trạng tái quốc hữu hóa một phần nền kinh tế và giảm đáng kể cơ hội dành cho doanh nghiệp nước ngoài. Ví dụ, Bắc Kinh cấm cản công ty nước ngoài mua lại công ty nội địa, dựng lên những rào cản mới như luật lệ về “sáng tạo bản xứ”, và sách nhiễu những công ty dẫn đầu thị trường như Google. Bằng cách củng cố những doanh nghiệp quốc doanh “quán quân quốc gia” khiến những công ty khác thiệt hại, họ Hồ đã từ bỏ mô hình kinh tế đã mang lại thành công cho đất nước của ông.

Thứ hai, sự bùng nổ kinh tế toàn cầu trong hai thập niên vừa qua đã kết thúc vào năm 2008 khi các thị trường khắp thế giới sụp đổ. Những sự kiện biến động kinh hoàng của năm đó đã chấm dứt một thời kỳ đẹp như mơ, thời kỳ mà các quốc gia cố gắng giúp Trung Quốc hội nhập vào hệ thống quốc tế, nên đã lượng thứ những chính sách trọng thương (mercantilist policies) của Trung Quốc. Tuy nhiên, hiện nay quốc gia nào cũng muốn xuất khẩu nhiều hơn và, trong một kỷ nguyên bảo hộ hoặc thương mại có sự can thiệp của chính phủ (managed trade), Trung Quốc sẽ không thể dùng xuất khẩu để vươn đến thịnh vượng như từng làm trong thời kỳ khủng hoảng tài chính Châu Á vào cuối thập niên 1990. Trung Quốc lệ thuộc vào thương mại quốc tế nhiều hơn bất cứ nước nào khác, vì thế mâu thuẫn thương mại – hay thậm chí mức cầu thế giới sút giảm – sẽ gây tác hại cho Trung Quốc nặng nề hơn những nước khác. Ví dụ, Trung Quốc có cơ trở thành nạn nhân lớn nhất của cuộc khủng hoảng đồng euro.

Thứ ba, Trung Quốc trong kỷ nguyên đổi mới từng có một trong những bức tranh nhân khẩu đẹp nhất của bất kỳ quốc gia nào, nhưng sắp sửa có một trong những bức tranh xấu nhất.Theo các nhà nhân khẩu học của cả Trung Quốc lẫn nước ngoài, lực lượng lao động Trung Quốc sẽ bình ổn vào khoảng năm 2013, có lẽ là 2014, nhưng nước này hiện đã cảm nhận được ảnh hưởng này khi mức lương tăng lên; xu hướng này rốt cuộc sẽ khiến các nhà máy của Trung Quốc mất tính cạnh tranh. Kể cũng lạ là Trung Quốc đang cạn dần người để lên thành phố làm việc trong các nhà máy, và thúc đẩy nền kinh tế. Tình hình nhân khẩu có thể không phải là định mệnh, nhưng giờ đây điều đó sẽ tạo ra rào cản lớn đối với tăng trưởng.

Không những mất đi ba điều kiện thuận lợi này, nền kinh tế Trung Quốc đồng thời còn phải hồi phục từ những xáo trộn (các bong bóng tài sản và lạm phát) xảy ra do chủ trương kích cầu (pump-priming – như tăng chi tiêu chính phủ, giảm thuế và giảm lãi suất, N.D.) quá trớn của Bắc Kinh trong năm 2008 và 2009, chương trình kích thích kinh tế lớn nhất trong lịch sử thế giới (bao gồm hơn một ngàn tỉ đô-la chỉ riêng trong năm 2009). Kể từ cuối tháng 9/2011, những chỉ số kinh tế – mức tiêu thụ điện, đơn đặt hàng công nghiệp, tăng trưởng xuất khẩu, doanh số bán ô tô, giá bất động sản, tất tần tật đủ cả – đang báo hiệu một nền kinh tế dậm chân tại chỗ hoặc suy giảm. Tiền bắt đầu chạy ra khỏi đất nước vào tháng 10, và dự trữ ngoại tệ của Bắc Kinh đã giảm kể từ tháng 9.

Do đó, chúng ta sẽ chứng kiến sự sụp đổ hoặc, khả dĩ hơn, đà trượt dốc trong nhiều thập niên theo kiểu Nhật. Dù kịch bản nào xảy ra đi nữa, những khó khăn kinh tế đang xảy ra ngay đúng lúc xã hội Trung Quốc đang trở nên vô cùng bất mãn. Những vụ phản kháng không những tăng vọt – theo một thống kê, năm ngoái có 280.000 ”biến cố quần chúng” – mà còn ngày càng bạo lực như làn sóng gần đây của những cuộc nổi dậykhởi nghĩabạo loạn và vụ đánh bom cho thấy. Đảng Cộng sản do không thể hòa giải sự bất mãn xã hội nên đã chọn cách tăng cường trấn áp đến mức chưa từng thấy trong hai chục năm qua. Ví dụ, nhà cầm quyền đã phủ kín các thành phố và làng xã khắp nước bằng công an và binh lính có vũ trang, và tăng cường theo dõi hầu như mọi hình thức thông tin liên lạc và các phương tiện truyền thông. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi “kiểm soát” và ”hạn chế” được bình chọn là những từ phổ biến nhất của năm 2011 trong các cuộc khảo sát trên mạng.

Phương pháp cứng rắn đó tính đến nay đã giữ an toàn cho chế độ, nhưng sự ổn định do phương pháp đó tạo ra chỉ có thể tồn tại ngắn hạn trong xã hội ngày càng hiện đại hóa của Trung Quốc, trong đó hầu hết người dân dường như tin rằng nhà nước độc đảng không còn phù hợp. Chế độ đó rõ ràng đã thua trận chiến tư tưởng.

Ngày nay, biến đổi xã hội ở Trung Quốc đang tăng tốc. Vấn đề đối với đảng cầm quyền của nước này là mặc dù người Trung Quốc thường không có ý định cách mạng, những hành động đảo lộn xã hội của họ có thể có những tác động mang tính cách mạng bởi vì chúng diễn ra vào thời điểm hết sức nhạy cảm. Tóm lại, Trung Quốc hiện nay quá năng động và đầy biến động đến nỗi giới lãnh đạo của Đảng Cộng sản không thể tiếp tục bám víu. Trong năm đến, ở một nơi nào đó, bất kể là một làng nhỏ hay thành phố lớn, sẽ có một biến cố vượt khỏi tầm kiểm soát và lan nhanh. Vì người dân trên khắp đất nước này có cùng suy nghĩ, ta chẳng nên ngạc nhiên khi họ sẽ hành động giống nhau. Ta đã từng thấy người dân Trung Quốc đồng tâm nhất trí hành động: Vào tháng 6/1989, khá lâu trước khi xuất hiện mạng xã hội, đã có các vụ biểu tình phản kháng ở khoảng 370 thành phố trên khắp Trung Quốc, mà không có ai đứng đầu trên toàn quốc cả.

Hiện tượng này đã lan nhanh khắp Bắc Phi và Trung Đông trong năm nay, cho ta thấy rằng tự thân bản chất của thay đổi chính trị trên khắp thế giới đang biến chuyển, gây mất ổn định ngay cả những chính quyền độc tài có vẻ vững chắc nhất. Trung Quốc không thể nào tránh khỏi làn sóng “dân nổi can qua” này, như ta thấy qua cách Bắc Kinh phản ứng quá mức đối với những cuộc biểu tình có tên gọi “Hoa Nhài” hồi mùa xuân năm nay. Đảng Cộng sản Trung Quốc từng là người thụ hưởng những xu thế toàn cầu, nay lại là nạn nhân của những xu thế đó.

Vậy liệu Trung Quốc có sụp đổ không? Các chính quyền yếu kém có thể tại vị lâu dài. Giới chính trị học, vốn thích lý giải điều không thể giải thích được, cho rằng cần phải hội đủ nhiều yếu tố mới dẫn đến sụp đổ chế độ, và Trung Quốc hiện đang thiếu hai yếu tố quan trọng nhất: một chính quyền bị chia rẽ và một lực lượng đối lập mạnh.

Vào lúc mà những thách thức hệ trọng đang tăng chồng tăng chất, Đảng Cộng sản Trung Quốc sắp bắt đầu sự chuyển giao [thế hệ] chính trị trong nhiều năm, do đó thiếu chuẩn bị kỹ càng cho những vấn đề mà Đảng phải đương đầu. Hiện đã có những phân hóa rõ rệt trong hàng ngũ chóp bu của Đảng, và phản ứng chậm chạp của giới lãnh đạo trong những tháng gần đây (khác hẳn phản ứng nhanh như chớp hồi năm 2008 đối với những khó khăn kinh tế ở nước ngoài) cho thấy tiến trình ra quyết định ở Bắc Kinh đang rệu rã. Vậy ta có thể khẳng định yếu tố thứ nhất: chính quyền bị chia rẽ.

Còn về chuyện có một lực lượng đối lập, Liên Xô suy tàn mà đâu cần có đối lập gì cho cam. Trong thời đại biến động hơn nhiều của chúng ta, chính quyền Trung Quốc có thể tan rã giống như những chế độ chuyên quyền ở Tunisia và Ai Cập. Như ta thấy rõ qua “cuộc nổi dậy công khai” ở làng Ô Khảm (Wukan, 烏坎) thuộc tỉnh Quảng Đông trong tháng 12 này, người dân có thể nhanh chóng tự tổ chức – như họ từng làm quá nhiều lần kể từ cuối thập niên 1980. Dù sao đi nữa, nay đâu còn cần đến một cỗ máy vận hành trơn tru để đánh sập một chế độ trong thời đại cách mạng không có lãnh tụ này.

Mới đây thôi, mọi thứ quá thuận lợi cho giới quan lại ở Bắc Kinh. Nay, thuận chẳng còn, lợi cũng không. Đúng là tôi đã tiên đoán sai. Thay vì năm 2011, Đảng Cộng sản Trung Quốc hùng mạnh sẽ sụp đổ vào năm 2012. Cược gì tôi cũng cược.

Gordon G. Chang là tác giả của The Coming Collapse of China (Trung Quốc sắp sụp đổ), và cây bút phụ trách chuyên mục của trang mạng Forbes.com.

Bản tiếng Anh: The Coming Collapse of China: 2012 Edition, (Trung Quốc sắp sụp đổ: Ấn bản 2012), Foreign Policy, 29/12/2011.

Bản tiếng Việt: PVLH, Blog lên đông xuống đoài

2011 NĂM CỦA QUẦN CHÚNG VÙNG LÊN ĐÒI QUYỀN SỐNG

   
 

 2011 NĂM CỦA QUẦN CHÚNG VÙNG LÊN ĐÒI QUYỀN SỐNG

 
Nguyễn Hưng Quốc – Không có đảng phái. Và cũng không có lãnh tụ. Ngay cả lãnh tụ nổi lên từ phong trào cũng không có. Mọi người xuống đường một cách tự phát và hoạt động của họ được điều hướng chủ yếu qua các mạng xã hội, từ facebook đến twitter hay tin nhắn trên điện thoại di động. Đặc điểm lớn nhất của các cuộc mạng xã hội ấy là tính chất phi tâm. Mỗi người một ý, cuối cùng, người ta đồng thuận với nhau ở một điểm nào đó; và chính ở cái điểm đồng thuận ấy, người ta bắt tay vào hành động. Rất nhịp nhàng, dù không có ai là thủ lãnh….

*

Nếu đặc điểm đầu tiên của năm 2011 là tính chất cách mạng thì đặc điểm kế tiếp cần được nhấn mạnh: tính chất quần chúng. 

Có thể gọi năm 2011 là năm của quần chúng. 

Không phải đến năm 2011 vai trò của quần chúng mới nổi bật và mới được ghi nhận. Không. Ngay từ đầu thế kỷ 20, với cuộc cách mạng gọi là vô sản do các đảng cộng sản lãnh đạo, người ta đã hết lời đề cao quần chúng. Đề cao trên lý thuyết và cả trên thực tiễn. Trên thực tiễn, ở đâu cũng có hình ảnh công nhân và nông dân. Trên lý lịch, ở mục thành phần xuất thân, nếu có được những chữ như “công nhân” hay “nông dân”, nếu là “bần nông” hay “cố nông” nữa, thì coi như có được một điểm son hoàn hảo có thể dễ dàng được thăng tiến trong xã hội. Nghe nói ở Việt Bắc từ cuối thập niên 1940 và ở miền Bắc từ giữa thập niên 1950, nhiều trí thức rất hân hoan lấy vợ hay chồng là bần nông hay cố nông, bất chấp nhan sắc, học thức hay tính cách, để được chia sẻ chút lý lịch tốt. Trên lý thuyết, người ta lại càng đề cao quần chúng. Người ta xem quần chúng là chủ thể của lịch sử, là động lực của mọi sự tiến bộ, kể cả những tiến bộ trong khoa học kỹ thuật. Người ta khuyên trí thức phải học hỏi quần chúng. Cái gọi là “đi thực tế” thực chất là một nỗ lực học tập quần chúng. Học cách sống. Cách làm việc. Cách suy nghĩ. Cách cảm xúc. Quá trình học tập ấy cũng là một quá trình tự cải tạo mình, tự lột xác mình. Để thành quần chúng. 

Tuy nhiên, dù rất mực đề cao quần chúng, tất cả các phong trào cộng sản, ít nhất ở giai đoạn đầu, giai đoạn vận động cách mạng để giành và sau đó, thành lập chính quyền, đều nằm hết trong tay thành phần trí thức tiểu tư sản. Cứ nhìn vào giới lãnh đạo ở Liên Xô, Trung Quốc và Việt Nam thì thấy. Riêng ở Việt Nam, giới lãnh đạo từ Hồ Chí Minh đến Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp… đều là thành phần trí thức. Hiện nay, dù trên danh nghĩa, đảng Công sản vẫn giương cao chiêu bài công nhân và nông dân, nhưng giới lãnh đạo vẫn là tầng lớp quan liêu, vừa giàu có vừa muốn làm đại trí thức với đủ thứ bằng cấp, dù là bằng giả, bằng dỏm (mua ở các cơ sở chuyên sản xuất bằng giả) và bằng hoàn toàn không có chất lượng (từ các lớp chuyên tu hay tại chức). 

Cho nên, cái gọi là tính quần chúng trong các cuộc cách mạng vô sản chỉ là một chiêu bài, một chiến lược chính trị hơn là sự thực. 

Trong các cuộc cách mạng năm 2011 thì quần chúng đóng một vai trò quan trọng thực sự. Không ai xúi giục họ cả. Không ai lãnh đạo họ cả. Không ai vạch chiến lược, chiến thuật cho họ cả. Từ đầu đến cuối, chỉ có họ, những đám đông hoàn toàn vô danh. 

Các cuộc cách mạng ở Trung Đông và Bắc Phi có lẽ là những cuộc cách mạng duy nhất thành công mà không hề gắn liền với bất cứ một đảng phái hay một lãnh tụ nào. Xin lưu ý: chúng ta không bàn đến thời “hậu-cách mạng”, khi các tên độc tài đã từ chức hoặc bỏ chạy. Chúng ta chỉ bàn đến giai đoạn cách mạng thực sự, tức từ lúc cuộc tranh đấu bắt đầu cho đến lúc bạo quyền sụp đổ: Ở giai đoạn này, ở cả Tunisia lẫn Ai Cập, đều không hề có bóng dáng một đảng phái nào. Một số đảng phái chính trị muốn rục rịch nhảy ra chia phần đều bị quần chúng gạt đi. Hơn nữa, một phần vì không muốn chính quyền tìm cớ để trấn áp, phần khác, cũng biết không nên trêu ngươi quần chúng, nên các đảng phái ấy chỉ hoạt động cầm chừng và khá kín đáo. Tuy nhiên, có điều chắc chắn là họ không có ảnh hưởng gì đến các phong trào nổi dậy của quần chúng. 

Không có đảng phái. Và cũng không có lãnh tụ. Ngay cả lãnh tụ nổi lên từ phong trào cũng không có. Mọi người xuống đường một cách tự phát và hoạt động của họ được điều hướng chủ yếu qua các mạng xã hội, từ facebook đến twitter hay tin nhắn trên điện thoại di động. Đặc điểm lớn nhất của các cuộc mạng xã hội ấy là tính chất phi tâm. Mỗi người một ý, cuối cùng, người ta đồng thuận với nhau ở một điểm nào đó; và chính ở cái điểm đồng thuận ấy, người ta bắt tay vào hành động. Rất nhịp nhàng, dù không có ai là thủ lãnh. 

Không có lãnh tụ. Và cũng không có lý thuyết gia. Trong khi thông thường, cuộc cách mạng nào cũng đi liền với một lý thuyết cách mạng; và đằng sau các lý thuyết ấy dĩ nhiên là có những con người được khen là uyên bác, có khả năng tổng hợp cao và nhạy bén phi thường. Cuộc cách mạng Pháp ở thế kỷ 18 gắn liền với bao nhiêu nhà tư tưởng cho đến bây giờ vẫn còn lừng lẫy. Cuộc cách mạng vô sản trong nửa đầu thế kỷ 20 cũng đẻ ra một số lý thuyết gia, từ Lênin đến Mao Trạch Đông. Ngay trong cuộc cách mạng dân chủ làm tan rã chế độ cộng sản ở Đông Âu cũng gắn liền với một tên tuổi có tầm lý thuyết lớn: Vaclav Havel, người đã tổng hợp được những lý tưởng của cách mạng và trở thành nguồn cảm hứng cho dân chúng các nước vừa thoát khỏi chế độ cộng sản. 

Còn cuộc cách mạng ở các nước Ả Rập năm 2011? Không có ai cả. Từ phong trào, không nổi lên một lý thuyết gia nào. Tất cả các nhà tư tưởng lớn cũng như các nhà văn, nhà thơ lớn, những người có khả năng làm phát ngôn viên của phong trào đều im lặng. Cho đến nay, hầu hết những người lên tiếng về các cuộc cách mạng ấy đều là giới thanh niên, sinh viên và các blogger. 

Tại sao? 

Có nhiều nguyên nhân. Nguyên nhân đầu tiên là các diễn tiến của cuộc cách mạng xảy ra quá bất ngờ và quá nhanh chóng, vượt ra ngoài dự đoán của mọi trí thức, kể cả trí thức lớn. Bởi vậy, chứng kiến cảnh hàng mấy trăm ngàn người đổ xô xuống đường và cảnh bạo quyền chịu thua, họ sửng sốt, ngỡ ngàng và hoang mang cực độ. Trong lúc họ loay hoay nghĩ ngợi thì lịch sử cứ nhảy vọt từng bước dài, hết cái mới này đến cái mới khác. Một nguyên nhân khác là các cuộc cách mạng lần này nằm ngoài những khung diễn dịch cũ. Trước, với bất cứ biến cố chính trị nào, người ta cũng có thói quen nhìn ra bên ngoài: không xuất phát từ Mỹ thì cũng từ Liên Xô, không gắn liền với chủ nghĩa tư bản thì cũng thoát thai từ chủ nghĩa xã hội. Bây giờ cái khung diễn dịch cũ ấy đã lỗi thời. Nhưng chưa ai tìm ra một khung lý thuyết nào mới để giải thích một kiểu cách mạng hoàn toàn mới như những gì đã diễn ra từ đầu năm 2011 cho đến nay. 

Không gắn liền với đảng phái, không có lãnh tụ, không có lý thuyết và lý thuyết gia: Đó là những đặc điểm nổi bật nhất của các cuộc cách mạng xảy ra trong năm 2011.Một số người gọi đó là cuộc cách mạng đầu tiên của kỷ nguyên hậu-ý thức hệ (post-ideological era) và cũng là cuộc cách mạng đầu tiên của thời đại internet. Trung tâm của cuộc “cách mạng đầu tiên” này chính là quần chúng. 

Không phải ngẫu nhiên mà báo Time ở Mỹ đã chọn nhân vật tiêu biểu nhất cho năm 2011 là người biểu tình (protester). 

Báo Time dùng số ít cho cả hai: Person of the Year: The Protester. Nhưng thật ra, người mà họ vinh danh lại là những người biểu tình và phản đối nói chung. Chứ không phải một cá nhân nào cả. Nói cách khác, đó chính là quần chúng, những người dám nói thẳng, dám bày tỏ niềm tin và thái độ của mình, và không cúi đầu trước bạo lực. Chính những con người vô danh và dũng cảm ấy đã khiến cảnh sát và quân đội phải chùn tay, và cuối cùng, những tên độc tài đã chấp nhận thua cuộc. 

Bởi vậy, không có gì quá đáng nếu chúng ta gọi 2011 là năm của quần chúng.